Cô Vợ Thế Thân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cư Dân Mạng

Chương 17: KHI TỔNG TÀI ĐỌC ĐƯỢC “BÃO BÌNH LUẬN”



Giang Văn Tĩnh hoàn toàn hết chiêu, tôi bèn bồi thêm một quả b.o.m hạng nặng nữa, giơ cao mấy tấm ảnh vừa chụp lúc nãy lên:

Văn Tĩnh, chẳng lẽ kỹ thuật của anh Ngôn Tranh không tốt sao? Hai người đã “thế này thế nọ” với nhau rồi, mà cô còn muốn đến chồng tôi nữa à?

Đám đông đồng loạt hút một hơi khí lạnh.

Kỷ Ngôn Tranh khi nhìn thấy ảnh thì mặt cắt không còn giọt m.á.u, đờ đẫn cả người.

Tôi giả vờ đau lòng, rồi lên tiếng:

Hiện tại tâm trạng của tôi tệ lắm, không ngờ tôi luôn coi cô là bạn thân, thế mà cô lại muốn đào chân tường nhà tôi. Chồng ơi, anh bế em về phòng để em bình tĩnh lại được không?

Nghe xong, Thẩm Hoài An sầm mặt và bế thốc tôi lên xuyên qua đám đông.

Tôi ngoái đầu lại nhìn, thấy Giang Văn Tĩnh ngã xuống đất còn trên mặt thì đầy nước mắt. Lúc ấy, tôi phải cố gắng nghĩ đến tất cả những chuyện buồn nhất trên đời này thì mới không bật cười thành tiếng ngay tại chỗ.

Thế rồi bão bình luận lại bay vèo vèo trước mắt:

[Ha ha ha đại thù đã báo! Sướng quá là sướng, cuối cùng cũng có một nữ chính ngược tra từ đầu đến cuối thế này.]

[Thật luôn ha ha, tôi cứ tưởng Đường Tư Nhiên là em gái hài hước, nào thằng tấp cơ, không ngờ lại nhiều kỹ năng đến thế.]

[Cái hiện trường vừa nãy làm CPU tôi muốn cháy luôn, may mà Thẩm Hoài An không biết vụ Đường Tư Nhiên định “bán” anh ta công khai lấy một tỷ tệ.]

[Nếu mà biết thì Tư Nhiên nhà mình đêm nay xong đời rồi.]

Hả?

Về đến nhà, Thẩm Hoài An đặt tôi xuống:

Diễn hơi quá rồi đấy.

Hả?? Tôi vội vàng lôi điện thoại ra soi gương.

Ánh mắt này, giọt lệ này, biểu cảm này, lớp trang điểm này… quá chỗ nào cơ chứ?

Lúc này em suýt thì cười đến mức nghẹt thở, tưởng tôi không biết à?

Sợ suất quá!

Thế là tôi cười gượng gạo:

Chồng ơi, anh không nghĩ là em cố ý đấy chứ?

Anh ta lại bắt đầu động tác tháo cà vạt quen thuộc:

Chứ em tưởng thế sao?

Thôi xong rồi, phải nghĩ cách thôi. Tôi vỗ đùi một cái, nặn ra hai giọt nước mắt:

Tất cả là vì em yêu anh mà! Em yêu anh quá nên mới thế!

Anh ta khựng lại:

Ồ…thế sao?

Tôi khóc đến mức mũi cũng sủ sùi bong bóng:

Em giận, em ghen! Chẳng phải vì anh mua đồng hồ cho cô ta sao, em thấy cực kỳ khó chịu.

Dùng người của tôi thì được, chứ dùng “tiền” của tôi đi dỗ cô gái khác là tuyệt đối không thể chấp nhận nhé.

Đó là tài sản chung của vợ chồng mà!

Đồng hồ gì?

Cái Patek Philippe mà em thích ấy! Đồ đàn ông tồi, đi c.h.ế.t đi.

Hì hì, bị tôi “vừa ăn cướp vừa la làng” rồi nhé!

Anh ta bỗng lấy ra một chiếc hộp khác:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Em nói cái này à?

Ơ, quay xe à?

Thẩm Hoài An nhăn cổ hỏi kéo tôi ngồi lên đùi anh ta:

Sắm cho em từ lâu rồi, nếu không phải tại em cứ chọc giận tôi thì tôi đã đưa cho em sớm rồi.

Thế cái trên tay cô ta là thế nào?

Tôi làm sao mà biết được.

Thế anh đeo vào cho em đi.

Nhưng Thẩm Hoài An lại không nhúc nhích, ánh mắt rực cháy nhìn tôi chằm chằm:

Để mai đeo, đằng nào lát nữa cũng phải tháo ra thôi.

[Vãi chưởng?? Tổng giám đốc Thẩm vùng lên rồi à? Câu nói đó có phải là kiểu mà tôi đang nghĩ không?]

[Đúng rồi, chính là kiểu bạn đang nghĩ đấy, tôi thậm chí đã lôi kính hiển vi ra để soi rồi đây này.]

[Lâu trên ơi đừng có biến thái quá chứ.]

[Cầu xin mà bà đây, lạy lại liêm sỉ đi. Thẩm Hoài An, anh mà không “quyết chiến đến bình minh” là tôi coi thường anh đấy.]

Sơn Tam

[Cười c.h.ế.t mất, bà tưởng anh ta là cái máy chạy bằng điện à? Đừng quên đêm tân hôn…]

[Ôi má gót, cái này mà cũng nói ra được hả? Đêm tân hôn đúng là thất bại t.h.ả.m hại của Tổng giám đốc Thẩm.]

Bão bình luận loang loáng làm tôi hoa cả mắt.

Đột nhiên, Thẩm Hoài An gầm lên một tiếng:

Đừng có hiện lên nữa! Chuyện vợ chồng sinh hoạt mà các người cũng muốn tham gia cùng à?

Đám bình luận lập tức biến mất sạch sành sanh.

Tôi ngây người, run rẩy hỏi:

Anh…anh cũng nhìn thấy à?

Anh ta cũng đầy vẻ nghi hoặc:

Em cũng thấy à?

Tôi gật đầu:

Vào cái đêm em đòi ly hôn, em bắt đầu thấy bão bình luận. Còn anh?

Cũng là đêm đó.

Lúc này, tôi thở phào nhẹ nhõm…hên quá. Nếu là trước đó mà anh ta biết mỗi ngày tôi đều rửa thâm anh ta thì có mà tiêu đời.

Nhưng mà…

Tôi vểnh tai lên:

Gì cơ?

Theo tôi tìm hiểu thì đây là một cuốn tiểu thuyết tên là “Cô vợ ngây thơ của Tổng tài bá đạo”. Đại ý là tôi lúc đầu là tra nam, sau đó sẽ theo đuổi vợ sắp mặt rồi thành “não yêu đương”. Còn em là nữ chính bị ngược thân ngược tâm, gan ti phế thận đều bị tổn thương sâu sắc.

Không cần anh nói thì tôi cũng biết rồi.

Nam chính sau ba năm thì yêu nữ chính nhưng không tự biết, sau khi Bạch nguyệt quang về nước thì năm lần bảy lượt làm khổ nữ chính, nữ chính chỉ biết ngậm đắng nuốt cay, còn Tổng tài thì vẫn luôn đi an ủi Bạch nguyệt quang.

Cuối cùng nữ chính chịu ức mà ly hôn, lúc đó nam chính mới tỉnh ngộ và bắt đầu hành trình truy thê dài đằng đẵng, rồi hai người gương vỡ lại lành.

Nhưng rõ ràng, cốt truyện đã không đi theo hướng đó nữa.

Tôi và Thẩm Hoài An nhìn nhau:

Cuối cùng cũng hiểu rồi!