Ủa? Gì vậy trời???
Chẳng phải hai người họ vừa mới gặp lại nhau sao? Theo đúng kịch bản tiểu thuyết, giờ này anh ta phải đang ở lại qua đêm với Giang Văn Tĩnh để “ôn lại kỷ niệm xưa” chứ nhỉ.
Không ngờ Tổng giám đốc Thẩm của tôi lại có đạo đức nghề nghiệp của một “người đàn ông gia đình” cao đến thế!
Sơn Tam
Tôi thở dài một tiếng, quay người lại và cố gắng kìm nén sự phấn khích trong giọng nói:
Giang Văn Tĩnh về rồi kìa.
Thẩm Hoài An nhíu mày:
Thì sao?
Thì sao là thì sao??
Anh ta hỏi tôi “thì sao” á?
Lúc này, một Tổng tài bá đạo hiểu chuyện nên mang theo ba phần lạnh lùng, ba phần giễu cợt và bốn phần hững hờ mà bảo tôi rằng: “Biết điều đấy, cầm tấm séc này rồi cút đi.”
Thấy tôi không nói gì, anh ta tiến lại gần một bước rồi mặt lạnh tanh:
Em muốn ly hôn với tôi à?
Ơ kìa? Sao anh lại tranh luôn lời thoại của tôi thế hả!!
Lúc này, tôi ngập ngừng một lát và giả vờ đau khổ:
Chuyện là thế này, anh và Văn Tĩnh là thanh mai trúc mã, giờ đây cô ấy về rồi... hai người có thể nói lại tình xưa. Tôi mà cứ chiếm chỗ này thì không tiện cho lắm.
Có thể thấy rõ mồn một là mặt Thẩm Hoài An sầm xuống ngay lập tức.
Thế nhưng tôi mặc kệ anh ta, tiếp tục dọn đồ.
Và thế là anh ta đột nhiên lên tiếng:
Nếu ly hôn, đồng hồ, biệt thự, túi Hermes mà em muốn, trang sức... cả cơ hội được gặp idol ở cự ly gần, tất cả sẽ tan thành mây khói.
Hả?
Tên tư bản độc ác này, tôi biết ngay mà!
Bề ngoài thì mua cho tôi đủ thứ, hóa ra trong lòng anh ta có một cuốn sổ thù vặt ghi chép rõ mồn một không thiếu xu nào.
Nhưng mà đồ hiệu sao quan trọng bằng cái mạng nhỏ này chứ.
Tôi vẫn bất động, rồi nói:
Thẩm Hoài An, dù sao anh cũng chẳng yêu tôi... mà tôi không muốn giữ mãi cuộc hôn nhân không tình yêu này nữa.
Bỗng nhiên, một hàng bình luận hiện lên trước mắt tôi:
[Đầu bà bị úng nước à? Lúc hai người hằng say “lăn giường” sao không thấy bà bảo không có tình yêu đi?]
Lúc này cảm thấy không chắc lắm, nên tôi đọc thêm lần nữa xem thế nào.
Một dòng khác lại lướt qua:
[Đàn bà đúng là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, tổng của tôi t.h.ả.m thật sự... bị dùng xong là bị đá luôn, hu hu.]
[Cười c.h.ế.t mất, bà giấu một đống “đồ chơi” thầm kín thế kia, ly hôn rồi thì bà dùng với ai?]
Hả??? Cái quái gì đang xảy ra thế này?
Thẩm Hoài An nheo mắt:
Không có tình yêu sao?
Thế rồi bảo bình luận lại nố ra:
[Nhìn mà tức cái l.ồ.ng n.g.ự.c! Là đàn ông thì đè ra đi chứ, chiếm lấy cô ta, khóa môi cô ta, rồi bá đạo hỏi xem rốt cuộc là có yêu hay không?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
[Lâu trên chú ý tí đi, liêm sỉ của bạn bay trúng đầu tôi rồi này.]
Tôi...
Xác nhận rồi, tôi có thể nhìn thấy bình luận của người khác.
Lúc này, ánh mắt Thẩm Hoài An trầm xuống:
Sao không nói gì?
Tôi biết nói gì bây giờ? So với tiền, tôi sợ c.h.ế.t hơn.
Tôi kiên định với ý nghĩ của mình:
Tôi đang nghĩ, dừng lại ở lúc chúng ta chưa chán ghét nhau là tốt nhất. Hơn nữa cũng chưa có con cái vướng bận, anh có thể đi tìm hạnh phúc của mình.
Bảo bình luận sắp nổ tung rồi:
[Đường Tư Nhiên, bà hồ đồ quá! Dừng đi! Hắn ta là đồ NÃO YÊU ĐƯƠNG đấy!]
[Ráng trụ thêm năm nữa công ty lên sàn, bà được chia một tỷ tệ đó bà nội, đàn ông kiểu gì mà bà không có được?]
Cái gì cơ?
Một tỷ tệ á?
Cái tay đang dọn hành lý của tôi bỗng run bần bật.
Sau đó, Thẩm Hoài An nhếch môi và trông có vẻ cực kỳ khó ở:
Tôi đúng là nuôi phải kẻ vong ân bội nghĩa như em mà!
Ơ, sao đang yên đang lành lại quay sang mắng người ta thế.
Tôi cũng cáu nhẹ, tôi muốn thành toàn cho anh và Bạch nguyệt quang thì có gì sai đâu chứ?
Người ta bảo lúc giận quá mất khôn quả không sai. Đáng lẽ tôi định nói: “Tôi khoan dung thế này, anh mua đồng hồ đắt tiền cho Bạch nguyệt quang tôi còn chưa thèm nói gì đâu.”
Kết quả miệng lại thốt ra thành:
Tôi đúng là tìm nhầm hạng chồng “không được” như anh mà!
Thế là Thẩm Hoài An cười khẩy một tiếng, ánh mắt tối sầm lại. Anh ta vừa tiến về phía tôi, vừa bắt đầu tháo kính, rồi lại cởi áo và tháo đồng hồ...
Tôi lùi lại một bước.
Động tác này, tôi quá quen rồi!
[Tra nam lịch lãm vụt thế! Khí chất Tổng giám đốc lúc này cao tới 2 mét 8! Xin hãy “làm” tới bến cho tôi!]
[Tổng tài này đúng là nghe lời khuyên thật đấy, tình tiết tiếp theo hãy phát huy cho tốt vào, hít hà hít hà..]
[Đợi đã! Cho tôi nói nốt câu cuối được không? Đồ “đồ chơi” của Đường Tư Nhiên giấu ở tầng dưới cùng tủ quần áo ấy, trên là quần áo, giữa là băng vệ sinh, dưới cùng là nó, nhanh đi lấy đi!!!]
Hả?? Bộ không ai nói giận là coi người ta là con bò à? Đó là căn cứ bí mật của tôi mà hu hu!
Thấy Thẩm Hoài An tiến sát nút, tôi không còn đường lui mà lắp bắp:
Thẩm Hoài An, anh đừng có mà làm bừa nhé.
Nhưng anh ta khẽ nhếch môi:
Nói sai thì phải chịu phạt.
Lúc này bảo bình luận hiện lên một tràng dài đồng nhất:
[Chúc cô “mau ch.óng có tin vui”.]
[Chúc cô “mau ch.óng có tin vui”.]
[Chúc cô “mau ch.óng có tin vui”.]
Hả?????