Cô Vợ Thế Thân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cư Dân Mạng

Chương 4: CUỘC GỌI “CỨU MẠNG”



Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, điện thoại của Thẩm Hoài An vang lên.

Anh ta nhíu mày lấy ra, tôi nhanh mắt liếc thấy thì quả nhiên là tên của Giang Văn Tĩnh.

Biết ngay mà! Người phụ nữ này làm sao mà ngồi yên cho được.

Tôi tranh thủ lúc này nhích chân ra sau cánh cửa, rồi chỉ chỉ vào điện thoại:

Nghe đi nghe đi, đừng để lỡ giờ lành.

[Đường Tư Nhiên, bà đến đây để tấu hài đấy à? Làm ơn vùng lên đi, lúc này phải lao tới mà phát điên chứ!]

[Phát điên á? Hi hi cái này mình rành lắm! Để mình hướng dẫn cho!]

[Thì ra anh vẫn thích Văn Tĩnh (ngón tay khẽ cong đặt lên n.g.ự.c, đôi mắt hồ phách đẫm lệ, thút thít). Hu hu, em rộng lượng lắm (giọng lơi hơi khàn, hai nắm tay nhỏ dụi môi) (khóe mắt ướt ướt). Tuy em không phải là Bạch nguyệt quang của anh, nhưng em rất ngoan mà (cúi đầu, cơ thể nhỏ bé bắt đầu run rẩy). Đêm nay đừng đi có được không (nắm c.h.ặ.t t.a.y, mắt trợn tròn, mím môi, đôi má phồng lên trông cực kỳ đáng yêu).]

À ừm... sức khỏe tâm thần của cư dân mạng khóa này vẫn ổn chứ hả?

Thẩm Hoài An vẫn nghe máy, nhưng anh ta lại bật loa ngoài.

[Hoài An, anh ngủ chưa?]

Vô lý đùng đùng chia kia, quan hệ kiểu gì mà gọi thân thiết thế?

Tôi mặc kệ nhìn sang, Thẩm Hoài An nới lỏng cà vạt và có vẻ hơi mất kiên nhẫn:

[Có chuyện gì không?]

Rõ ràng cảm nhận được Giang Văn Tĩnh ở đầu dây bên kia ngẩn mất vài giây, nhưng rất nhanh cô ta đã lấy lại giọng điệu vui vẻ:

[Anh quên rồi sao, mai là sinh nhật em, ở khách sạn Yên Thành... năm nào anh cũng tổ chức cho em mà.]

Hay thật, còn “năm nào” nữa cơ à?

Chả trách ba năm nay cứ đến ngày này là anh ta lại đi công tác, hóa ra là vội vàng đi lấy lòng người đẹp.

Sơn Tam

Thế rồi Thẩm Hoài An nhìn sang tôi, khiến tôi suýt thì không nhịn được mà mắng “đồ tra nam”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lúc này, bảo bình luận lại ập đến:

[Phiền c.h.ế.t đi được, cái cô Giang Văn Tĩnh này sao không biết điều thế nhỉ, tôi cởi quần rồi mà cô gọi điện phá đám à?]

[Đường Tư Nhiên, lúc điện là ma quỷ đấy, lúc này phải bình tĩnh đừng quên bà còn 1 tỷ tệ nữa! Một năm qua nhanh lắm.]

Khóe miệng tôi giật giật, nhưng vẫn giữ nụ cười của một vợ hiền dâu thảo.

Thẩm Hoài An “ừ” một tiếng, thế là giọng Giang Văn Tĩnh đầy vẻ hân hoan:

[Vậy hẹn mai gặp nhé, Hoài An.]

Tắt máy xong, Thẩm Hoài An giật phăng chiếc cà vạt ra rồi nhìn tôi:

Tôi có thể giải thích.

Ủa, Tổng tài bá đạo nay mọc thêm miệng rồi à?

Mà đó không phải trọng điểm! Làm sao chúng ta có thể để Tổng tài đích thân mở miệng giải thích được! Với tư cách là một kẻ thế thân đạt chuẩn, lúc này phải biết lo cái anh ta lo, buồn cái anh ta buồn chứ.

Thế là tôi mỉm cười đầy khoan dung:

Không sao đâu, tôi hiểu mà. Bạn bè tổ chức sinh nhật cho nhau là chuyện thường tình. Cô ấy cũng vừa mới về, càng đông càng vui... chúc anh ngày mai chơi vui vẻ nhé.

Em không giận à?

Tôi giận cái gì chứ? Yên tâm đi, tôi không phải hạng người hẹp hòi đâu.

Nhưng thực tế thì tôi đúng là hạng người đó đấy!!!

Cô ta đang đeo cái đồng hồ mấy triệu tệ của tôi kia kìa. Nếu không phải vì mặt 1 tỷ tệ thì tôi đã hóa điên từ lâu rồi.

Không ngờ sự “hiểu chuyện” của tôi chẳng những không làm Thẩm Hoài An vui lên, mà anh ta còn giận hơn cả lúc nãy:

Đường Tư Nhiên, em đúng là bản lĩnh chọc giận tôi đấy.

Nói xong, anh ta sập cửa một cái “rầm” đầy chấn động cả trời đất.

Ơ kìa, người nên nổi giận chẳng phải là tôi sao?