Bố tôi đưa tờ phiếu chuyển tiền qua:
"Kiến Sơn, đây là Niên Niên gửi về."
Chú ba nhận lấy, liếc nhìn một cái rồi lại đưa trả lại:
"Anh, tiền này em không nhận được đâu. Niên Niên là con gái, lại vừa đi làm, nhiều chỗ phải dùng đến tiền lắm."
Sắc mặt bố tôi trầm xuống:
"Kiến Sơn, chú là đang coi thường tôi hay coi thường Niên Niên?"
Chú ba cuống quýt:
"Anh, em không có ý đó."
Bố tôi ngắt lời:
"Tiền này là Niên Niên hiếu kính chú và thím mà. Nó bảo ân tình bán bò năm xưa, nó nhớ suốt đời. Đây mới chỉ là khoản đầu tiên, sau này sẽ còn nữa. Nó chỉ có một yêu cầu duy nhất: phá căn nhà cũ này đi, xây nhà mới, xây nhà hai tầng, ốp gạch trắng, lắp cửa inox, phải xây ngôi nhà đẹp nhất cái làng này."
Chú ba ngẩn người, hốc mắt đỏ hoe. Một gã đàn ông gần 50 tuổi đứng giữa sân, chân tay lúng cuống không biết để vào đâu. Thím ba từ trong nhà đi ra, nghe thấy lời đó liền bịt miệng khóc nức nở.
Bố tôi ấn mạnh tờ phiếu vào tay chú ba:
"Kiến Sơn, nhận lấy đi. Đây là tấm lòng của Niên Niên. Chú không nhận là làm nó ở ngoài kia không yên tâm đâu. Người nhà họ Trần chúng ta không thể để người đời chỉ trỏ vào sống lưng được. Thụ ơn thì phải báo ơn."
Chú ba nắm c.h.ặ.t tờ giấy mỏng manh, tay còn run hơn cả bố tôi. Chú không từ chối nữa, chỉ nặng nề gật đầu:
"Được, em nghe lời Niên Niên."
Chuyện này trở thành tin tức lớn nhất của làng tôi trong mấy chục năm qua. Lẽ tất nhiên nó cũng lọt đến tai chú hai Trần Đại Kim. Hôm đó chú hai đang ngồi c.h.é.m gió ở cửa hàng tạp hóa đầu làng, khoe rằng dạo này chú lại vừa buôn một lô phân bón kiếm được bao nhiêu bao nhiêu tiền. Có người liền nhắc đến chuyện tôi gửi tiền về nhà xây nhà cho chú ba.
Sắc mặt chú hai lập tức biến đổi. Chú ném nắm hạt dưa xuống đất:
"10.000 tệ? Nó là một con ranh vắt mũi chưa sạch đào đâu ra lắm tiền thế? Chẳng lẽ làm cái trò gì mờ ám ở ngoài kia sao?"
Có người bên cạnh nghe không lọt tai:
"Đại Kim, ông nói thế thì khó nghe quá. Niên Niên người ta là sinh viên Bắc Đại chính quy, làm việc ở công ty lớn."
Chú hai cười lạnh:
"Sinh viên? Sinh viên mà mới đi làm đã kiếm được ngay nhiều tiền thế à? Tôi nói cho các người biết, tiền của con gái là không tin được đâu. Hôm nay có 10.000, ngày mai là hết sạch, còn đòi xây nhà lầu. Tôi cứ chống mắt lên xem nhà nó xây được đến đâu. Đừng để đến lúc xây được một nửa thì hết tiền, thành cái nhà hoang cho thiên hạ cười cho."
Thím hai Ngô Hiểu Mai cũng phụ họa bên cạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đúng thế, đem tiền đi xây nhà cho nhà người khác, đúng là cái đồ lỗ vốn. Sau này gả đi rồi, cái nhà đó có liên quan nửa điểm gì đến nó nữa không? Học cho lắm vào rồi lú lẫn cái đầu."
Hai vợ chồng họ kẻ xướng người họa khiến những người xung quanh đều im lặng không ai dám tiếp lời. Nhưng ai cũng nhận ra họ đang ghen tị, họ đang đỏ mắt vì cay cú.
Năm xưa khi nhà họ xây ngôi nhà hai tầng đó uy phong biết bao nhiêu. Trần Đại Kim đi lại trong làng lúc nào cũng vênh váo. Chú ta không ngờ mới chỉ vài năm trôi qua, đứa cháu gái mà chú ta thậm chí không thèm nhìn thẳng, đứa đồ lỗ vốn mà chú ta khẳng định là học cho lắm rồi ngu đi, lại có khả năng xây cho người em thứ ba nghèo nhất làng một ngôi nhà còn đẹp hơn cả nhà chú ta. Sự chênh lệch tâm lý này khiến chú ta phát điên.
Bố tôi sau đó có kể lại những chuyện này trong thư gửi cho tôi. Cuối thư bố viết:
"Niên Niên, đừng để ý người ta nói gì. Chú hai con vốn là người như thế, không chịu được cảnh ai hơn mình. Con cứ yên tâm công tác, ở nhà mọi chuyện đã có bố."
Tôi nhìn lá thư, mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. Chú hai, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Khoản nợ giữa chúng ta phải tính toán từ từ.
Rất nhanh sau đó, phần móng nhà của chú ba đã được làm xong. Bố tôi trực tiếp giám sát, thuê thợ giỏi nhất làng, dùng toàn vật liệu tốt nhất. Gạch đỏ, xi măng, sắt thép từng xe từng xe được chở vào làng.
Thời gian đó, cổng nhà chú ba còn náo nhiệt hơn cả họp chợ. Cả làng đổ xô đến xem. Họ nhìn móng nhà mọc lên từng ngày, tường nhà cao dần theo thời gian, vẻ mặt họ cũng chuyển từ nghi ngờ lúc ban đầu sang kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Chú hai Trần Đại Kim không còn ra cửa hàng tạp hóa đầu làng nữa. Mỗi ngày chú ta đều sầm mặt từ ngoài đồng về. Đi ngang qua công trường nhà chú ba, chú ta đều đứng lại nhìn rất lâu, không nói gì, cứ thế đứng nhìn. Trong ánh mắt đó có những cảm xúc phức tạp. Tôi biết ngôi nhà hai tầng mà chú ta luôn tự hào chẳng mấy chốc sẽ bị lu mờ. Sự ưu việt của danh hiệu người giàu nhất làng đang bị từng viên gạch đỏ nghiền nát một cách không thương tiếc.
Thời gian là chất xúc tác tuyệt vời nhất nhưng cũng là lưỡi d.a.o khắc nghiệt nhất. 14 năm trôi qua như một cái chớp mắt. Từ năm 1999 đến năm 2013, đất nước đổi thay nghiêng trời lệch đất, và tôi cũng vậy.
Những năm đầu làm việc tại công ty nước ngoài, tôi gần như dùng mạng sống để đ.á.n.h đổi. Công việc ở bộ phận marketing nghe thì hào nhoáng nhưng thực chất chỉ toàn áp lực và việc vụn vặt. Báo cáo làm mãi không hết, họp hành kéo dài vô tận, khách hàng phải liên tục gặp gỡ.
Tôi là một cô gái xuất thân từ nông thôn, không nền tảng gia đình, không mạng lưới quan hệ. Tiếng Anh giao tiếp mang giọng địa phương nặng nề, cách ăn mặc, trang điểm cũng lạc lõng giữa đồng nghiệp. Thứ duy nhất tôi có thể đem ra đối chọi chỉ có sự nỗ lực đến quên mình.
Người khác làm 8 tiếng rồi tan ca, tôi làm 16 tiếng. Người khác cuối tuần đi dạo phố, xem phim, tôi ở lại công ty tăng ca, nghiên cứu sản phẩm và thị trường. Tôi giống như một miếng bọt biển khô cạn, điên cuồng hấp thụ mọi thứ.
Rất nhanh sau đó, từ một quản trị viên tập sự còn chưa làm nổi một bản PowerPoint ra hồn, tôi trở thành nhân sự nòng cốt của nhóm. Phương án marketing tôi đưa ra luôn có số liệu chi tiết nhất, logic c.h.ặ.t chẽ nhất, tính khả thi cao nhất. Những khách hàng tôi đàm phán đều trở thành đối tác lâu dài của công ty.
Cơ hội đầu tiên đến vào năm thứ ba đi làm. Công ty muốn khai thác thị trường miền Tây, công việc cực nhọc nên chẳng ai muốn đi, tôi chủ động xin đảm nhận.
Tôi ở thành phố xa lạ nơi miền Tây đó suốt hai năm. Bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu mệt mỏi chỉ mình tôi biết. Nhưng tôi đã thành công.
Tôi giúp công ty mở ra một mảnh đất trắng, thiết lập căn cứ vững chắc. Khi trở về trụ sở chính ở Bắc Kinh, vị trí của tôi đã là trưởng phòng marketing.
Năm đó tôi 26 tuổi, lương tháng tăng lên năm vạn tệ. Cuối cùng tôi có chút tự tin để đứng vững trong thành phố Bắc Kinh rộng lớn này.
Việc đầu tiên tôi làm là đón bố mẹ và chú thím ba lên Bắc Kinh, đưa họ đi Thiên An Môn, Cố Cung, Vạn Lý Trường Thành, đưa họ đi ăn một bữa vịt quay mà cả đời họ chưa từng nếm. Chú ba nhìn giá trên thực đơn, tay run không ngừng:
"Niên Niên, đắt quá, một bữa này bằng nửa năm thu hoạch của nhà mình rồi."
Tôi nói:
"Chú ba, chú cứ ăn đi, sau này ngày nào chúng ta cũng có thể ăn."
Đó là lần đầu tiên tôi thấy bố và chú ba uống say. Hai người đàn ông nông dân hiền lành ngồi trong nhà hàng nơi đất khách quê người mà khóc như những đứa trẻ.
Những năm qua tôi không ngừng gửi tiền về nhà. Ngôi nhà hai tầng của gia đình chú ba trở thành biểu tượng của làng, bề thế hơn nhà chú hai rất nhiều. Tôi mua máy cày, mua tivi, mua máy giặt. Bố mẹ tôi và chú thím ba không còn phải ra đồng làm việc nữa, cuộc sống của họ trở thành niềm mơ ước của cả làng.