Con trai chú ba, em họ tôi là Trần Dã cũng thuận lợi cưới được vợ. Ngôi nhà mới tôi xây dùng làm nhà cưới, tiền sính lễ cũng là tôi đưa. Đám cưới tổ chức rất linh đình. Nghe nói nhà chú hai không có ai đến.
Còn nhà chú hai Trần Đại Kim mười mấy năm qua lại dần sa sút. Danh hiệu hộ vạn tệ mà chú từng tự hào trong làn sóng phát triển thần tốc của thời đại chẳng mấy chốc đã trở nên không đáng nhắc tới. Việc buôn bán phân bón vì bị lừa mà thua lỗ trắng tay. Từ đó chú suy sụp, chỉ còn bám vào mấy mẫu ruộng sống qua ngày.
Ngôi nhà hai tầng từng lừng lẫy một thời, sau mười mấy năm dãi dầu sương gió, gạch men bong tróc, tường loang lổ trông vừa cũ vừa nhỏ. Đặc biệt khi đặt cạnh ngôi nhà mới khang trang của chú ba, nó càng trở nên t.h.ả.m hại.
Điều khiến chú lo nhất là con trai Trần Vũ. Từ nhỏ được nuông chiều quá mức, Trần Vũ sinh lười biếng, học hành không đến nơi đến chốn, suốt ngày lơ lửng trong làng. Đến tuổi lập gia đình, nhà không lo nổi sính lễ, bản thân lại không có công việc ổn định, mãi không tìm được đối tượng, trở thành trò cười cho cả làng.
Vận đổi sao rời, thế sự thật kỳ diệu. Gia đình từng cao cao tại thượng năm xưa, nay lại sa sút. Còn chúng tôi, những người từng bị chà đạp trong bùn đen, nay đã có thể ngẩng đầu.
14 năm qua, tôi từng bước leo lên từ trưởng phòng đến quản lý cấp cao rồi giám đốc marketing. Tôi mua nhà mua xe. Trong mắt người khác tôi trở thành một giám đốc Trần thành đạt. Tôi khoác những bộ đồ công sở chỉnh tề, nói tiếng Anh lưu loát, đàm phán với thương nhân hàng đầu thế giới. Tôi không còn là cô gái nông thôn mang đôi giày vải bạc màu, cúi đầu tự ti trong khuôn viên đại học năm nào.
Nhưng mỗi đêm tĩnh lặng, tôi vẫn thường nhớ về mùa hè năm 1995 ấy. Nhớ gương mặt cay nghiệt của chú thím hai. Nhớ tờ 50 tệ rơi trên đất và nhớ nụ cười hiền hậu trên gương mặt sạm đen của chú ba sau khi bán đi con bò vàng. Có những món nợ phải trả và có những ân tình phải báo đáp.
Trước Tết năm 2013, sau khi xử lý xong mọi việc ở công ty, tôi tự cho mình một kỳ nghỉ dài. Tôi lái chiếc Audi A6L mới mua, bước lên con đường trở về quê hương. Đã 14 năm rồi tôi không về quê ăn Tết. Năm nay tôi phải về. Về để gặp lại những người đó, đối diện với những chuyện đó và khép lại một đoạn quá khứ.
Trên đường cao tốc, xe cộ lưu thông ổn định. Trong xe vang lên tiếng nhạc êm dịu, chiếc xe dưới ánh nắng mùa đông như một giọt mực đen lặng lẽ lướt về phía trước. Từ Bắc Kinh về quê tôi hơn 1000 cây số, cần mười mấy tiếng lái xe. Tôi không còn là cô gái phải chen chúc hai ngày một đêm trên chuyến tàu hỏa xanh năm xưa. Thậm chí tôi có thể tùy ý dừng lại ở trạm nghỉ, uống một ly cà phê nóng. Nhìn cảnh vật lùi nhanh ngoài cửa sổ, 14 năm dường như bị nén lại thành một cuốn phim tua nhanh, từng khung hình đều in sâu trong trí nhớ tôi.
Hai ngày sau, tôi rời cao tốc, rẽ vào tỉnh lộ dẫn về huyện. Cảnh vật hai bên đường bắt đầu trở nên quen thuộc. Đi thêm một đoạn nữa là con đường xã dẫn vào làng. Điều khiến tôi ngạc nhiên là con đường đất gồ ghề năm xưa giờ đã thành đường bê tông bằng phẳng, hai bên còn lắp đèn năng lượng mặt trời. Tôi biết tất cả đều nhờ số tiền tôi gửi về do bố và chú ba đứng ra lo liệu sửa sang.
Xe chạy đến đầu làng, tôi dừng lại. Cây hòe già khổng lồ đầu làng vẫn còn đó. Dưới gốc cây, vài ông lão đang ngồi sưởi nắng. Xe tôi vừa dừng lại, lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người. Ở một ngôi làng hẻo lánh thế này, một chiếc Audi màu đen thực sự quá nổi bật. Họ bàn tán xôn xao, đoán xem trong xe là nhân vật tầm cỡ nào.
Tôi không xuống xe ngay. Tôi hạ kính cửa sổ xuống, nhìn nơi vừa quen vừa lạ này. Những ngôi nhà trong làng đa phần đều đã được sửa sang lại, không còn là những ngôi nhà vách đất thấp bé trong ký ức của tôi nữa.
Phía xa có hai ngôi nhà lầu đặc biệt nổi bật. Một ngôi là nhà ba tầng mới tinh, gạch men trắng lấp lánh dưới nắng. Ngôi nhà kia ở cách đó không xa, trông xám xịt và cũ kỹ, đó chính là nhà của chú hai Trần Đại Kim.
Đang nhìn thì có một bóng người từ cửa hàng tạp hóa trong làng bước ra. Là chú hai. Chú già hơn trong ký ức rất nhiều. Tóc đã hoa dâm, lưng cũng đã hơi còng. Chú mặc một chiếc áo khoác bông màu xanh đã bạc màu, tay xách một chai rượu trắng rẻ tiền. Có vẻ tâm trạng chú không tốt, chú cứ cúi gằm mặt, chân đá những viên đá dưới đất. Chú không chú ý đến chiếc xe sang bên đường, cứ thế đi thẳng về phía tôi.
Ngay khi chú chuẩn bị đi ngang qua xe tôi, tôi nhấn còi một tiếng tít, không quá to nhưng rất đanh. Chú giật mình ngẩng đầu lên. Khi chú nhìn thấy khuôn mặt tôi sau lớp kính xe, cả người chú khựng lại. Chai rượu trong tay chú rơi choang xuống đất, rượu đổ lênh láng, bốc mùi cồn nồng nặc. Miệng chú há hốc, đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc không thể tin nổi.
"Niên Niên?"
Chú ướm hỏi một tiếng, giọng run rẩy. Tôi mỉm cười với chú:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chú hai, đã lâu không gặp."
Giọng tôi rất bình thản. Tiếng chú hai này giống như một cái công tắc khiến chú bừng tỉnh khỏi cơn kinh ngạc. Gương mặt chú lập tức nặn ra một nụ cười nịnh bợ, nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc:
"Ái chà, đúng là Niên Niên rồi. Cháu... cháu về bao giờ thế? Sao lại đi chiếc xe đẹp thế này?"
Vừa nói chú hai vừa xoa xoa tay lúng túng đi vòng quanh xe tôi một lượt, trong ánh mắt đầy vẻ tham lam và ngưỡng mộ. Tôi nói:
"Cháu vừa về đến nơi."
Chú vội vàng khúm núm:
"Về là tốt rồi, về là tốt rồi. Cháu thật sự là niềm tự hào của nhà họ Trần ta. Giỏi quá, thật sự là quá giỏi rồi. Chiếc xe này chắc tốn nhiều tiền lắm nhỉ? Có khi còn nhiều hơn cả số tiền mà chú hai cháu thấy trong cả đời này ấy chứ."
Lời nói của chú bây giờ so với 14 năm trước đúng là hai người khác hẳn. Tôi nhìn chú không nói lời nào. Chú bị tôi nhìn đến mức hơi chột dạ, nụ cười trên mặt càng thêm gượng gạo. Chú khẽ ho hai tiếng, dường như đang sắp xếp từ ngữ:
"Cái đó... Niên Niên này, cháu xem bây giờ cháu có bản lĩnh như vậy. Em họ cháu, Trần Vũ, cháu cũng biết đấy, nó không được tích sự gì, đến giờ vẫn chưa có việc làm chính đáng. Cháu xem có thể nào..."
Chú trơ trẽn cuối cùng cũng nói ra:
"Có thể sắp xếp cho em cháu một công việc trên thành phố được không? Không cần tốt quá đâu, có việc làm là được, đừng để nó suốt ngày lơ lửng trong làng nữa."
Tôi nhìn chú, nhìn gương mặt đầy nếp nhăn, đầy vẻ nịnh hót và toan tính đó. 14 năm trước, chính gương mặt này đã bảo con gái đi học là đồ lỗ vốn. 14 năm trước, chính gương mặt này đã bảo tám ngàn tệ có thể cưới thêm được cô vợ nữa. Bây giờ chú lại đứng đây khép nép cầu xin tôi tìm việc cho đứa con trai mà chú luôn tự hào. Đúng là đạo trời tuần hoàn.
Nụ cười trên môi tôi càng sâu hơn. Tôi không trả lời chú ngay, chỉ nhìn chú rồi chậm rãi nói:
"Chú hai, chuyện này..."
Tôi dừng lại một chút, hài lòng nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng lẫn mong chờ của chú:
"...chúng ta về nhà rồi hãy từ từ nói."
Nói xong, tôi kéo kính xe lên, khởi động máy. Chiếc Audi bình thản lướt qua người chú, để lại chú cùng đống mảnh kính vỡ dưới đất ở phía sau. Tôi biết vở kịch hay mới chỉ bắt đầu.