Công Chính Đòi Gả Ngay Tại Chỗ

Chương 44



Việc Lý Diễm ngã ngựa lần này, qua sự chẩn trị nhiều lần của các y quan Thái Y Viện, lúc đầu đều khẳng định chỉ là trầy xước ngoài da, tĩnh dưỡng mười ngày nửa tháng là ổn.

Chính Lý Diễm cũng nghĩ chỉ là một trận kinh sợ suông, kiên nhẫn nằm trên long tháp, chỉ đợi qua vài ngày là có thể trở lại triều đường, một lần nữa nắm giữ càn khôn.

Nhưng người tính không bằng trời tính. Những vết thương trông có vẻ không đáng kể kia không những chậm chạp không chịu khép miệng đóng vảy, mà ngược lại còn sưng đỏ lở loét, chảy ra mủ vàng đục, từ đó dẫn phát những trận sốt nhẹ dai dẳng không dứt.

Chỉ trong vòng hai ba ngày ngắn ngủi, cơn cao sốt đã ập đến như lửa cháy lan đồng, kéo ông ta chìm sâu vào hố sâu mê muội.

Khi vùng vẫy tỉnh lại lần nữa, ông ta chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như bị rút sạch tủy, mềm nhũn không sức lực, cổ họng như bị nhét một nắm cát nóng bỏng, khát cháy đến mức gần như bốc khói.

Y chính của Thái Y Viện là người đầu tiên gánh chịu hậu quả, bị một đạo khẩu dụ của vị hoàng đế đang nổi thịnh nộ tống thẳng vào ngục tối.

Kẻ cấp phó lên thay run rẩy lo sợ, nín thở tập trung bắt mạch, quan sát sắc diện, hỏi triệu chứng. Mồ hôi lạnh thấm ướt nội y nhưng cũng không tra ra được nguyên do. Hắn chỉ có thể cứng đầu đưa ra những lời nói sáo rỗng như “thương gân động cốt trăm ngày”, “bệ hạ đang tuổi sung mãn nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng”.

Quả nhiên ngay trong ngày hôm đó, hắn đã tiếp bước vị quan trên của mình, cùng vào cái ngục lạnh lẽo kia làm bạn.

Bệnh tình trầm trọng, bệnh đa nghi của Lý Diễm cũng theo đó mà cuồng loạn sinh sôi như dây leo siết chặt lý trí còn sót lại.

Ông ta nhìn ai cũng thấy giống như đang ngầm rình rập, mưu đồ bất chính.

Không tin nổi thái y, ông ta liền cho thay sạch toàn bộ huân hương, chăn đệm, màn trướng trong điện. Thuốc thang trà nước uống vào nhất định phải để nội thị cung nhân thử độc trước mới chịu chạm môi.

Tuy nhiên, dù có cẩn thận vạn phần như thế, cơ thể ông ta vẫn gục ngã từng ngày theo cách có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Suốt hơn một tháng không thể lâm triều thính chính, sớ tấu chất cao như núi chỉ có thể để Trung thư tỉnh chọn những việc khẩn yếu đọc cho ông ta nghe.

Lại có thần tử không biết sống chết, to gan can gián xin Thái tử giám quốc phụ chính, bị Lý Diễm lấy lý do “âm mưu bất chính, nguyền rủa quân phụ” trực tiếp hạ ngục. Ngay sau đó, ông ta lại lấy danh nghĩa Thái tử “cấu kết triều thần, mưu đồ gây rối” hạ chỉ cấm túc Lý Trọng Tân tại Đông Cung.

Ý định phế Thái tử đã nảy sinh nhưng lại bị giới ngôn quan lấy cái chết can gián, làn sóng dữ dội khiến ông ta không thể không tạm thời thu hồi mệnh lệnh.

Ông ta không muốn gặp bất kỳ đứa nhi tử nào, tần phi hậu cung cũng bị gạt ra ngoài, ngoại lệ duy nhất chính là vị Huệ phi Hà thị mới được phong.

Hà thị xuất thân thấp kém, tính tình vốn dĩ cẩn trọng nhút nhát. Lý Diễm chẳng qua trong một lần say rượu vô ý sủng hạnh thị, sau đó liền quẳng ra sau đầu, mãi đến khi tin tức thị mang thai truyền đến mới sực nhớ hậu cung còn có người này.

Nay thai nhi trong bụng Hà thị chưa chào đời, vinh sủng mẫu bằng tử quý chỉ như hoa trong gương trăng dưới nước, nàng tha thiết cần sự che chở của hoàng đế.

Còn trong mắt Lý Diễm, người nữ nhân không nơi nương tựa, hoàn toàn phụ thuộc vào ông ta này cũng là người kề gối duy nhất trong thâm cung có thể tạm tin tưởng.

Hà thị cũng không phụ lòng tin đó, những ngày này túc trực bên giường, đích thân hầu hạ thuốc thang, chu đáo tỉ mỉ. Lý Diễm chỉ cần khẽ chau mày, lật người một cái là nàng đã biết ông ta khát, đói, hay là trong người không thoải mái.

Lâu dần, Lý Diễm thật sự có chút không rời bỏ nàng được nữa.

Đêm khuya tĩnh mịch, trong tẩm điện chỉ còn vài ngọn trường minh đăng nhảy nhót ánh sáng yếu ớt.

Bàn tay gầy guộc của Lý Diễm nắm chặt lấy tay mềm của Hà thị, hiếm khi lộ ra một tia yếu đuối của người bệnh, giọng khàn đặc trầm thấp: “Trẫm đâu có dám để hắn giám quốc… Đến tận bây giờ trẫm còn không biết rốt cuộc bị kẻ nào hại thành ra thế này. Nếu lại để hắn nắm quyền bính, trẫm… trẫm còn mạng để sống sao? Ái phi à, trong cung ngoài cung này không biết có bao nhiêu kẻ đang mong trẫm chết, trẫm lúc này thực sự như trứng để đầu đẳng…”

Hà thị nhẹ nhàng vuốt lưng ông ta, giọng nói dịu dàng như rót mật: “Bệ hạ vạn lần không nên lo âu hao tổn tinh thần như vậy. Thái tử điện hạ khiến ngài không yên tâm, lẽ nào trong triều không còn ai khác có thể phân ưu cho ngài sao? Tạm thời tìm một người đáng tin cậy ổn định cục diện, đợi thánh thể an khang, ngài thu hồi quyền bính lại là được.”

Lý Diễm vô lực lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ xám xịt: “Nói thì dễ… lão nhị rõ ràng là cái đuôi của Thái tử, lão ngũ thế đơn lực mỏng không làm nên trò trống gì. Lão tứ… hừ, càng không cần nhắc đến! Trẫm vậy mà không có nổi một đứa nhi tử nào có thể thực tâm lo cho trẫm, mong trẫm được tốt!

“Trẫm chỉ sợ… chỉ sợ có điều gì bất trắc, ngay cả ái phi và hài nhi trong bụng nàng cũng…”

Lý Diễm chưa nói hết lời, mắt Hà thị đã rưng rưng lệ, vội vàng nắm lấy tay ông ta, thiết tha nói: “Bệ hạ đừng nói vậy! Bệ hạ là chân long thiên tử, tự có ý trời phù hộ, nhất định có thể gặp hung hóa cát, vượt qua kiếp nạn này!”

Để trấn an thánh tâm, nàng chuyển sang nhắc đến tin tốt duy nhất gần đây: “Bệ hạ trước đây chẳng phải luôn lo lắng về nghịch tặc Sóc Phương sao? Từ khi Đại công chúa và Tam công chúa điện hạ xuất quân, tin thắng trận liên tiếp truyền về, ép nghịch tặc kia phải đóng cửa thành không ra, nghe nói nay đã binh bại tự thiêu rồi! Hai vị công chúa không lâu nữa sẽ khải hoàn. Bệ hạ, đợi các công chúa hồi triều, nếu biết phụ hoàng lâm bệnh, triều cục gian nan, nhất định sẽ tranh nhau phân ưu giải nạn cho ngài!”

“Công chúa…”

Lý Diễm lẩm bẩm lặp lại, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng rồi lại bị sự nghi kỵ sâu sắc hơn che lấp.

Chuyện này không giống với việc chinh chiến Sóc Phương, không phải cứ dựng cờ phô trương vũ lực là giải quyết được. Dù nữ nhi có lẽ dễ kiểm soát hơn nhi tử, nhưng một khi thật sự đẩy các nàng ra trước đài, các nàng mang theo quân công hiển hách của hậu duệ Minh Xương sau đại thắng, đối mặt với người cha già đang nằm bệnh ngày một suy sụp như ông ta, liệu có thực sự cam tâm chỉ làm một quân cờ ngoan ngoãn không?

Nên biết năm xưa Định Tương công chúa Lý Hồng Ngọc cũng suýt chút nữa được nghị lập làm hoàng trữ đấy thôi.

Liên quan đến hoàng quyền, ông ta không dám tin hoàn toàn vào ai, cũng không dám khinh suất bất kỳ kẻ nào.

Ngày hôm sau, Lý Diễm gượng dậy tinh thần, bí mật triệu kiến Liễu Tê Ngô bên giường bệnh.

Ánh nến vàng vọt soi bóng gương mặt bệnh tật trắng bệch tiều tụy, hốc mắt trũng sâu của Lý Diễm. Ông ta tựa nửa người vào gối dựa, cất lời trước: “Liễu khanh, tình hình bên ngoài hiện giờ thế nào rồi?”

Liễu Tê Ngô khom người đứng trước sập, giọng nói bình ổn cung kính như chính thần sắc của hắn lúc này: “Bẩm bệ hạ, Thái tử điện hạ tuy bị cấm túc ở Đông Cung nhưng tiếng nói kêu oan trần tình cho ngài ấy vẫn không dứt trong triều ngoài nội. Nhị hoàng tử điện hạ dạo gần đây hoạt động khá tích cực, chạy vầy khắp nơi, dường như muốn liên kết chúng thần gây sức ép vì Thái tử. Ngũ hoàng tử điện hạ thì thâm cư giản xuất, trầm tĩnh lạ thường, có vẻ như đứng ngoài cuộc. Còn về Tứ điện hạ… những ngày này y đối với thần khá lạnh nhạt nhưng hằng ngày chỉ đóng cửa hưởng lạc trong Cẩn Vương phủ, chưa thấy có gì khác thường.”

Lý Diễm nghe xong ho khan vài tiếng, vẻ lo âu trong mắt càng nặng, th* d*c nói: “Trẫm đang nghĩ lần này chiến sự Sóc Phương, Thanh Hòa và Thanh Ninh danh tiếng lẫy lừng, đợi các nàng khải hoàn hồi triều, hay là chọn một người tạm thời thay trẫm quản lý chính sự để trấn an lòng người. Chỉ là… trẫm sợ sau này đuôi to khó vẫy, ngược lại bị các nàng kìm kẹp…”

Liễu Tê Ngô khẽ gật đầu, thong thả phân tích: “Điều bệ hạ lo lắng rất chí lý. Công chúa giám quốc quả thực cần thận trọng. Nhưng vào lúc phi thường phải dùng biện pháp phi thường, cũng không phải là không thể. Bệ hạ có thể lệnh cho hai vị công chúa cùng tham gia bàn bạc cơ mật, khiến các nàng có sự so sánh, kiềm chế lẫn nhau. Đối với Đông Cung cũng không cần ép uổng hoàn toàn, có thể nới lỏng đôi chút, cho phép tiếp xúc có giới hạn với các thần công, để tỏ rõ lòng khoan dung của bệ hạ, cũng có thể khiến phe cánh Thái tử và các công chúa hình thành một thế cân bằng vi diệu. Bệ hạ thì ngự trị bên trên, nắm giữ toàn cục, khiến các bên đều phải trông cậy vào thánh ý, tranh nhau giành lấy sự tin cậy của ngài. Như thế quyền bính vẫn nằm trong tay bệ hạ, triều cục cũng có thể tạm ổn định.”

Lý Diễm nghe vậy, trong đôi mắt u ám đột nhiên bùng lên tia sáng kinh hỉ, như thể giữa bóng tối vô tận vớ được một khúc gỗ trôi, liên thanh khen ngợi: “Tốt! Tốt! Lời ái khanh nói rất hợp ý trẫm! Cứ theo kế ấy mà làm!”

Ông ta vì kích động mà lại ho dữ dội, hồi lâu mới bình phục, nhìn Liễu Tê Ngô hứa hẹn: “Đợi trẫm khỏe hẳn… nhất định sẽ tìm cách cho ngươi và lão tứ hòa ly, trả lại tự do cho ngươi, quyết không để ngươi chịu ủy khuất thêm nữa!”

Liễu Tê Ngô kịp thời lộ ra vẻ cảm kích, cúi đầu thật sâu: “Thần tạ ơn bệ hạ long ân!”

Đợi Liễu Tê Ngô cáo lui, khi đi đến cửa điện, Lý Diễm đột nhiên lại cố sức gọi hắn lại: “Liễu khanh…”

Liễu Tê Ngô dừng bước quay người: “Bệ hạ còn điều gì sai bảo?”

Lão nhân trên long tháp nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp, trong giọng nói mang theo một tia run rẩy và hy vọng khó nhận ra: “Ái khanh thấy trẫm lần này… liệu có thực sự vượt qua được không?”

Ông ta dường như không thực sự mong đợi một câu trả lời, nhưng lại khát khao được nghe một lời khẳng định có thể xoa dịu nỗi sợ hãi.

Liễu Tê Ngô lặng lẽ quan sát vị đế vương gầy trơ xương vì bị bệnh tật và sự nghi kỵ hành hạ trên long tháp, nhìn thấu nỗi sợ hãi cái chết sâu sắc trong mắt ông ta.

Hắn thần sắc khẩn thiết, lời lẽ rõ ràng và mạnh mẽ: “Thần thấy bệ hạ tuy thánh thể không khỏe nhưng thần trí minh mẫn, đối với việc mưu tính triều cục lại càng thấu đáo như soi gương, trí tuệ vô song. Đây là dấu hiệu căn cơ chưa tổn hại. Vả lại thần xin to gan nói thẳng, khí sắc và tinh thần của bệ hạ hôm nay so với mấy ngày trước đã khởi sắc hơn nhiều. Tĩnh tâm điều dưỡng, sớm muộn gì cũng sẽ khang phục như xưa.”

Lời này nói ra có tình có lý, vừa khẳng định lý trí của Lý Diễm, vừa trao cho ông ta hy vọng hồi phục. Lý Diễm nghe vào tai chỉ thấy vô cùng thỏa mãn, dễ chịu, như thể ngay cả đau đớn trên người cũng giảm đi vài phần, ông ta thở hắt ra một hơi dài, lẩm bẩm: “Nếu thật sự được như ái khanh nói thì tốt quá… Nhờ lời chúc của khanh.”

Khi Liễu Tê Ngô trở về Cẩn Vương phủ thì đã qua giờ cơm tối từ lâu. Chân trời mây mù sa thấp, sắc mực đậm đặc đè nén khiến người ta ngộp thở, báo hiệu một trận mưa bão sắp ập xuống.

Hắn và Lý Trọng Tiêu những ngày này vẫn luôn giả vờ ở riêng. Bề ngoài hắn ngủ tại thiên điện, mỗi đêm đều phải đợi đến khi vạn vật im lìm mới tránh né tai mắt, lặng lẽ lẻn vào tẩm điện viện chính.

Lý Trọng Tiêu từng nép trong lòng hắn cười than, bảo hai người vốn là phu thê danh chính ngôn thuận mà lại sống ra cái cảm giác k*ch th*ch lén lút như vụng trộm.

Đến nửa đêm, sấm sét nổ vang, trận bão tích tụ bấy lâu cuối cùng cũng đổ ập xuống.

Liễu Tê Ngô khẽ bước vào tẩm điện, lọn tóc và bả vai đã bị nước mưa làm ướt, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm khuya.

Lý Trọng Tiêu đang đợi hắn, vội vàng đón lấy chiếc ngoại bào hơi ẩm, rồi tìm một bộ đồ ngủ khô ráo mềm mại cho hắn thay.

Liễu Tê Ngô ngoan ngoãn thay y phục, nằm nghiêng xuống, gối đầu lên gối của Lý Trọng Tiêu. Lý Trọng Tiêu liền cầm một chiếc khăn mềm, tỉ mỉ và chậm rãi lau khô những lọn tóc còn ẩm cho hắn.Trong điện chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ, tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài gõ vào ngói lưu ly và phiến đá dưới hành lang, càng tôn thêm vẻ tĩnh mịch, bình yên của một góc trời trong màn trướng.



Hai người nhất thời đều không nói gì, chỉ tận hưởng sự yên bình hiếm hoi giữa cơn bão tố.



Hồi lâu sau, Liễu Tê Ngô nhắm mắt, tại nơi khiến hắn an tâm và an toàn nhất thế gian này, khẽ khàng lên tiếng: “Lý Diễm… sắp chết rồi.”



Động tác trên tay Lý Trọng Tiêu không dừng lại, chỉ là lực đạo càng thêm nhẹ nhàng như sợ làm kinh động điều gì, y bình tĩnh tiếp lời: “Sau đó ngươi phát hiện bản thân không hề vui vẻ như dự tính, ngược lại trong lòng thấy hơi trống rỗng, đúng không?”

Liễu Tê Ngô chợt mở mắt, ngước nhìn y, trong mắt mang theo một tia kinh ngạc: “Sao ngươi biết?”

“Đoán thôi mà.” Lý Trọng Tiêu cúi đầu mỉm cười với hắn, đầu ngón tay lướt qua lọn tóc đã gần khô: “Ta đương nhiên biết ngươi không thể vì ông ta mà đau lòng. Con người đó, bất kể lúc này trông có vẻ đáng thương yếu ớt thế nào, chỉ cần hồi lại một hơi thở là có thể lên cơn điên bất cứ lúc nào, khi đó kẻ chết chính là chúng ta, còn liên lụy đến vô số người phía sau. Đạo lý này ngươi hiểu rõ hơn ta. Cho nên ngươi cảm thấy lúc này đáng lẽ phải thấy sảng khoái, nhưng cảm giác đó không đến, điều này khiến ngươi có chút không thoải mái.”

Y nói xong đoạn lời gần như lẹo lưỡi này, đặt khăn mềm xuống, hai tay nhẹ nhàng nâng lấy mặt Liễu Tê Ngô, cúi người để trán gần như chạm vào trán hắn, nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm kia, cười nói: “Nhưng thấy ngươi thế này, ta lại rất vui. Tê Ngô, kiếp này, chúng ta chỉ cần bình an bước qua cái hố này là được. Ngươi không cần dành thêm bất cứ thứ gì cho ông ta, hay cho nơi này nữa, kể cả là lòng hận thù.”

Liễu Tê Ngô sững sờ nhìn y một lúc, đột nhiên hắn đưa tay ra, mạnh mẽ kéo chặt Lý Trọng Tiêu vào lòng, dùng một nụ hôn sâu mang tính chiếm đoạt, niêm phong tất cả những lời chưa nói hết.

Đêm đã khuya, màn trướng buông lơi, mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng dữ dội, tiếng lộp bộp như tiếng trống trận, lại như tình triều cuộn dâng.

Trong điện ấm áp nồng nàn, bóng nến lay động hắt những bóng hình quấn quýt lên tường, đầy vẻ triền miên quyến luyến.

Liễu Tê Ngô chưa bao giờ nôn nóng và nhiệt liệt như đêm nay, như muốn phơi bày hết thảy những cảm xúc khó nói giữa sự thân mật da thịt này, lặp đi lặp lại việc đòi hỏi và xác nhận.

Lý Trọng Tiêu đáp ứng mọi yêu cầu, chỉ khi bị sóng triều cuốn trôi đến mức gần như nghẹt thở, y mới khó nhọc ngửa đầu, nơi cổ họng phát ra tiếng th* d*c vụn vặt.

Không biết qua bao lâu, mây tan mưa tạnh. Lý Trọng Tiêu nằm rũ rượi giữa đống chăn gối hỗn độn, hơi thở yếu ớt, đuôi mắt ửng hồng ẩm ướt, khàn giọng than vãn: “… Ngươi đây là… thật sự muốn làm ta chết mà…”

Liễu Tê Ngô chống người dậy, nhìn chằm chằm vào vẻ lười biếng mê li của người dưới thân, trong lòng dâng đầy tình cảm yêu thương và rung động không lời nào dưới thân, trong lòng dâng đầy tình cảm yêu thương và rung động không lời nào tả xiết. Hắn cúi người, trân trọng hôn đi vệt ẩm ướt còn đọng trên hàng mi y, thì thầm bên tai: “Nguyện đồng trần dữ hôi.” (Nguyện cùng hóa bụi tro)