Hắn mạnh bạo nắm lấy bàn tay Nguyên Phù Dư đang đặt trên vai mình, dùng lực kéo mạnh nàng về phía trước, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, như muốn thông qua đôi mắt này để nhìn thấu con người nàng.
Hành động của Tạ Hoài Châu quá đột ngột, Nguyên Phù Dư phải một tay chống vào mép bàn mới giữ vững được thân hình, khiến bát đĩa trên bàn va chạm phát ra tiếng kêu loảng xoảng. Bùi Độ nghe động tĩnh định đẩy cửa bước vào, nhưng Cẩm Thư đã lập tức tiến lên ngăn lại.
"Hai vị chủ t.ử bên trong chưa gọi, ngươi vội vàng cái gì?" Ánh mắt Cẩm Thư tràn đầy vẻ phấn khích, mong chờ được giao đấu với Bùi Độ thêm lần nữa.
Bùi Độ nhìn vào trong phòng, cách một lớp rèm và bình phong đung đưa theo gió, hắn tuy không nhìn rõ nhưng cũng không cưỡng ép xông vào: "Bên trong có chủ t.ử của ngươi, không có chủ t.ử của ta." Bùi Độ chỉnh lại lời Cẩm Thư.
Cẩm Thư cười nhạt một tiếng, không thèm đáp lại.
Trong phòng.
Nguyên Phù Dư nhướng mày, nhìn chằm chằm Tạ Hoài Châu lúc này mặt không còn giọt m.á.u. Toàn thân hắn căng cứng, bàn tay đang siết c.h.ặ.t cổ tay Nguyên Phù Dư trở nên cứng đờ. Nguyên Phù Dư thuận thế ngồi lên mép bàn.
Nàng nhìn bàn tay hắn đang nắm c.h.ặ.t cổ tay mình, khuỷu tay kia chống lên đầu gối, nghiêng người ghé sát Tạ Hoài Châu: "Để ta đoán xem, có lẽ ngài đang nghĩ... ta và Trường công chúa rốt cuộc thân thiết đến mức nào, mà Điện hạ ngay cả chuyện bí mật của phu thê cũng kể cho ta nghe, khiến ngài rơi vào tình cảnh khó xử như thế này."
Tóm lại, Tạ Hoài Châu tuyệt đối sẽ không tin chuyện nàng là Trường công chúa đoạt xá Thôi Tứ nương. Ánh mắt thẫn thờ của Tạ Hoài Châu dần tụ lại, hắn nhìn Nguyên Phù Dư không rời mắt, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.
Ánh nhìn cũng trở nên sắc lạnh... Hắn không thể tìm thấy một chút sơ hở nào từ đôi mắt của Thôi Tứ nương. Thôi Tứ nương này, hay là một quân bài đã được sắp đặt từ sớm để nhắm vào hắn? Ai là người bày cục?
Chẳng lẽ là... Điện hạ sao? Tạ Hoài Châu nhớ lại lúc Thôi Tứ nương mới vào kinh, Hà Nghĩa Thần đã đưa cho Bùi Độ bức thư tay của Trường công chúa. Trong thư, Điện hạ nói nếu nàng chẳng may qua đời, hãy để Thôi Tứ nương vào kinh điều tra chân tướng.
Nhưng, nếu là Điện hạ bày cục, chẳng lẽ... ngay cả hắn mà Người cũng không tin? Nhìn vị Phò mã từng khéo ăn khéo nói trước mặt mình, mà lúc này đây đôi môi mím c.h.ặ.t, đuôi mắt ửng đỏ, đầy vẻ cảnh giác.
Nguyên Phù Dư cười nhạo, ý cười đầy thâm thúy: "Hoặc giả, ngài còn đang đoán rằng ta biết rõ nguồn gốc quyền lực của ngài, nên muốn dùng mỹ nhân kế để đoạt quyền từ tay ngài." Nàng quá hiểu vị Phò mã này của mình.
Lúc này nàng càng nói chi tiết chuyện của hai người, hắn sẽ càng nghi ngờ. Con người Tạ Hoài Châu này, phải để hắn tự mình nghi ngờ nàng chính là Nguyên Phù Dư, để hắn tự mình đến cầu chứng, hắn mới chịu tin...
"Cảnh giác cao không phải là chuyện xấu, bất kể trong lòng Tạ đại nhân ta là ai, cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc chúng ta hợp tác thực thi quốc chính của Trường công chúa. Chỉ là Tạ đại nhân à... con người ta nông cạn, gặp người hay vật mình thích, tuyệt đối sẽ không kìm chế, mà nhất định phải có được."
Nguyên Phù Dư nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng của Tạ Hoài Châu, thong thả lùi ra một khoảng cách nhỏ, "Hiện giờ Tạ đại nhân là tôn, ta là ti, Tạ đại nhân nếu không muốn gặp ta thì dễ như trở bàn tay. Nhưng, nếu lần sau ngài lại đích thân xuất hiện trước mặt ta, tìm kiếm bóng hình Trường công chúa trên người ta, thì ta nhất định phải lấy chút lợi lộc từ trên người ngài rồi..."
Nói xong, Nguyên Phù Dư đang ngồi trên bàn khẽ nghiêng đầu, mở nắp lư hương, đem mật tín của Tô T.ử Nghị đốt trên ngọn nến...
Bức mật tín dần bị ngọn lửa nuốt chửng, Tạ Hoài Châu thu hồi ánh mắt, nhìn bàn tay của Nguyên Phù Dư đang để mặc cho hắn nắm lấy, rồi lại ngước nhìn sườn mặt nàng, ngón cái vô thức mơn trớn xương cổ tay nàng.
Nguyên Phù Dư nhếch môi, ném mẩu mật tín gần cháy hết vào lư hương, đậy nắp lại. Nàng vừa định rút cổ tay về, thì bàn tay Tạ Hoài Châu lại siết c.h.ặ.t thêm.
"Tạ đại nhân?" Nguyên Phù Dư nhướng mày. Tạ Hoài Châu đanh mặt, tùy ý kéo nàng lại sát mình, khuỷu tay trái đang nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng tì lên đầu gối đang co lại, áp sát nàng.
Đôi đồng t.ử hắn dưới hàng mi trở nên sâu thẳm: "Đêm tuyết ở phường Tuyên Dương, lúc ta định g.i.ế.c cô, ta đã nói rất rõ ràng, cô quả thực đã làm loạn tâm trí ta, khiến ta mất kiểm soát. Nhưng... cô luôn miệng nói thích, lại cứ dùng cái thuyết đoạt xá để lừa bịp ta, cô thấy ta ngu ngốc lắm sao?"
Nguyên Phù Dư không nén nổi nụ cười nơi khóe môi, ánh mắt đầy vẻ trêu đùa. Tạ Hoài Châu trước đây đứng trước Thôi Tứ nương với tư cách kẻ bề trên, nên không thèm tốn tâm sức với nàng.
Mọi sự quanh co và mỹ nhân kế của hắn thảy đều dùng lên người Trường công chúa Nguyên Phù Dư. Lúc này đây, nhìn thấy vị Phò mã của mình đang tốn tâm tư với nàng, một kẻ đang mang lớp vỏ của Thôi Tứ nương, thực sự là một trải nghiệm đầy thú vị.
Trời âm u không thấy ánh nắng, ánh sáng trong phòng mờ ảo. Gió ẩm thổi qua hồ nước cạn trong sân, sóng nước lăn tăn. Rèm vải trong phòng cũng khẽ lay động theo gió. Mùi hương trầm trộn lẫn với hơi thở đặc trưng trên người Tạ Hoài Châu thoang thoảng quanh mũi Nguyên Phù Dư.
Bàn tay nàng, vẫn còn vương chút tàn tro của bức thư, chạm lên sườn mặt Tạ Hoài Châu. Không thấy hắn phản kháng, ngón cái nàng mơn trớn khóe môi hắn, hạ thấp giọng hỏi: "Ý của Tạ đại nhân là, ta trao tâm, ngài... trao thân?"
Ánh mắt giao thoa, giọng Tạ Hoài Châu cũng trầm xuống: "Vậy phải xem Thôi cô nương có phải chỉ muốn người hay không." Mí mắt Nguyên Phù Dư khẽ động, nàng nhìn đăm đăm vào Tạ Hoài Châu.
Đôi lông mày sâu rốm, ngũ quan như tạc, cả giọng nói nữa, không có điểm nào là không vừa ý nàng. Nguyên Phù Dư bỗng có một loại xung động... muốn ấn hắn xuống ghế để bắt nạt như trước kia.
Ngón cái nàng lướt qua môi hắn, không kìm được mà tiến lại gần, Tạ Hoài Châu hơi hếch cằm lùi lại nửa tấc để né tránh. Hắn nhìn nàng, khẽ lắc đầu. Ý này là vì nàng chưa trao tâm, nên hắn không định trao người?
Hồi lâu sau, Nguyên Phù Dư bật cười thành tiếng. Nàng quả thực là... quá thích vị Phò mã này của mình rồi. Nếu Phò mã của nàng đã không tin chuyện đoạt xá, thì chỉ còn cách nghĩ ra một lý do khác vậy.
Nguyên Phù Dư thong thả rút tay ra khỏi tay Tạ Hoài Châu, đứng dậy chỉnh lại y phục, bước ra ngoài: "Món phụ của lầu Quỳnh Ngọc vị khá ngon, Tạ đại nhân cứ từ từ dùng..."
Bàn tay trống trải của Tạ Hoài Châu siết c.h.ặ.t lại, hắn nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng nàng, chỉ nhìn bước đi cũng thấy được lúc này nàng đang rất vui vẻ. Tạ Hoài Châu thu hồi tầm mắt, cái tính khí tương đồng với Trường công chúa của Thôi Tứ nương này rốt cuộc là thật... hay là giả?
Thấy Nguyên Phù Dư bước ra khỏi phòng, Bùi Độ người nãy giờ luôn muốn bắt chuyện với nàng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Nguyên Phù Dư chẳng thèm liếc nhìn Bùi Độ lấy một cái, dẫn theo Cẩm Thư đi thẳng.
Bùi Độ rốt cuộc không nén nổi cơn giận, thốt ra: "Dòm ngó người của chủ t.ử mình, Thôi cô nương không biết xấu hổ sao?" Nghe vậy, bước chân Nguyên Phù Dư khựng lại, nàng quay đầu liếc xéo Bùi Độ: "Kẻ nô bộc ba họ, mà cũng dám nói chuyện liêm sỉ sao?"
Sắc mặt Bùi Độ càng thêm khó coi. Sau khi đỡ Nguyên Phù Dư lên xe bò, Cẩm Thư mới hỏi: "Cô nương, tại sao lại nói Bùi Độ là nô bộc ba họ ạ?"
"Tạ Hoài Châu đã là người chủ thứ ba của hắn rồi." Nguyên Phù Dư tùy ý kéo chiếc gối tròn kê khuỷu tay. Nguyên Phù Dư ghét nhất hạng người phản chủ. Lúc đầu nàng giữ Bùi Độ lại bên mình là vì hắn tuy bị đám dâm tăng sai khiến nhưng khi đó còn nhỏ không nơi nương tựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đó là chuyện bất khả kháng để giữ mạng. Nhưng nàng đã giúp hắn báo thù, ban cho hắn quyền lực, vinh hiển, vậy mà hắn lại bỏ rơi nàng để đi theo Tạ Hoài Châu, đó chính là sự phản bội trắng trợn.
Nàng nói hắn là nô bộc ba họ không hề sai. Xe bò dừng trước cửa nách Thôi phủ, Nguyên Phù Dư vừa xuống xe đã thấy Dương Tiễn Thành đứng chờ sẵn. Dương Tiễn Thành buộc ngựa sang bên cạnh, đi về phía nàng.
"Vào trong ngồi đi." Nguyên Phù Dư nói định vào nhà.
"Chỉ hai câu thôi, nói xong ở cửa là ta phải đi ngay." Dương Tiễn Thành nói. Nguyên Phù Dư gật đầu, ra hiệu cho Cẩm Thư dẫn phu xe về trước. Nàng nhìn Dương Tiễn Thành, chủ động mở lời: "Là vì chuyện thấy ở lầu Quỳnh Ngọc hôm nay sao?"
"Thôi cô nương, Tạ Hoài Châu không phải là người phó thác được. Cô hiểu rõ hơn ai hết, đời này hắn muốn nắm giữ quyền lực thì chỉ có thể có duy nhất một người là Trường công chúa.
Những tướng lĩnh từng dưới trướng Trường công chúa nay đi theo Tạ Hoài Châu sẽ không một ai chấp nhận hắn phản bội Điện hạ. Nếu bên cạnh hắn có người khác, họ có thể không động vào Tạ Hoài Châu, nhưng nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ khiến hắn động lòng."
Ánh mắt Dương Tiễn Thành vô cùng trị trọng: "Cô có thể vì mục đích mà lợi dụng hắn, đạt được mục đích rồi thì hãy dừng lại. Chuyện của cô và hắn không thể truyền ra ngoài, và tốt nhất cô đừng nên động chân tình. Ta nói lời này không phải vì đố kỵ, cô và Tạ Hoài Châu quen biết chưa lâu, không biết trong thuật công tâm... con người này vô cùng lợi hại."
Hắn sợ Thôi Tứ nương tuổi còn nhỏ không biết nông sâu sẽ bị lún sâu vào. Dương Tiễn Thành chỉ thiếu nước chưa nói thẳng ra rằng: nếu nàng muốn dùng thuật công tâm với Tạ Hoài Châu, thì chẳng khác nào kẻ ngoại đạo múa rìu qua mắt thợ.
Nguyên Phù Dư dĩ nhiên biết lời này của Dương Tiễn Thành không phải vì đố kỵ. Hắn cũng giống huynh trưởng Dương Tiễn Lâm, là người lỗi lạc, những lời hắn nói quả thực là sự thật. Nếu Tạ Hoài Châu cam tâm tình nguyện tốn tâm tư vì một người, rất khó để không động lòng.
"Ta biết rồi." Nguyên Phù Dư gật đầu với hắn, "Ta có chừng mực." Dương Tiễn Thành cũng chẳng biết nàng nghe vào được bao nhiêu, nhưng cũng chỉ có thể nói đến thế. Hắn chắp tay hành lễ với nàng, một mạch nhảy lên ngựa rời đi.
Nguyên Phù Dư xách váy đi vào từ cửa nách. Nàng vừa thay xong y phục, bữa sáng còn chưa dùng xong thì Cẩm Thư đã dẫn hộ vệ nàng phái đi theo Lâm Thường Tuyết vào cửa.
"Cô nương..." Hộ vệ đứng ngoài bình phong, mở bọc hành lý đưa cho Cẩm Thư, "Đây là Lâm cô nương sai ta hỏa tốc mang về cho cô nương." Nàng đặt đũa xuống, súc miệng bằng trà rồi hỏi: "Lâm Thường Tuyết đâu?"
"Lúc về chúng ta chia làm mấy ngả, Lâm cô nương nói trên đường chắc chắn sẽ có kẻ nhắm vào bằng chứng, để tránh sai sót, nàng ấy bảo chúng ta cùng người của Huyền Ưng vệ chia thành từng đợt về kinh." Hộ vệ đáp.
"Lâm Thường Tuyết đi đợt thứ mấy?"
"Thuộc hạ không rõ, ta là người đi sớm nhất."
Cẩm Thư mở bọc hành lý bên cạnh, bên trong ngoài các bản ghi chép điền sản có dấu ấn của quan phủ, còn có một xấp dày cung từ của "loạn dân" về nguyên nhân gây rối, cùng huyết thư của bá tánh cầu xin triều đình làm chủ.
"Thu dọn hết đi." Nguyên Phù Dư bảo Cẩm Thư dẹp bát đũa trên bàn. Khi Cẩm Thư đã dọn dẹp sạch sẽ, nàng kéo ngọn đèn lại gần để xem xét kỹ lưỡng. Buổi trưa, Nguyên Phù Dư bảo Cẩm Thư mang bọc hành lý đó giao cho Dương Tiễn Thành.
Sắc mặt nàng âm trầm, giọng nói chứa vẻ phẫn nộ: "Bảo Dương Tiễn Thành, hãy mang theo những chi tiết về việc thế gia chiếm đất mà Huyền Ưng vệ tra được, mời Nhàn vương cùng vào cung.
Nhàn vương điện hạ nhìn thấy những cung từ này nhất định sẽ thấy kinh tâm động phách, xót xa cho bá tánh bị bóc lột đến không còn đường sống. Hãy vào cung nói với Bệ hạ năm xưa tại sao Nguyên gia lại khởi nghĩa, xin Bệ hạ nghiêm trị tội chiếm đất, ngăn chặn tệ nạn này, trả lại con đường sống cho dân nghèo."
"Rõ!" Cẩm Thư nhận lệnh. Dương Tiễn Thành nhận được bằng chứng không dám chậm trễ, lập tức cùng Nhàn vương Nguyên Vân Nhạc vào cung.
Chớp mắt ba ngày trôi qua, Vương gia vẫn chưa tìm thấy Vương Thập Tam lang mất tích. Trong kinh bắt đầu lấp lửng tin đồn về việc thế gia tuồn đề thi, nhưng những lời đồn thổi đầy bí hiểm này mỗi người nói một kiểu, đa số mọi người chỉ nghe cho biết như một chuyện phiếm.
Các thế gia đều đã nhận được tin báo về cái c.h.ế.t của Tiết độ sứ Tây Xuyên, nhưng vì Truất Trắc đại sứ Lâm Thường Tuyết vẫn chưa về kinh nên chưa ai đưa chuyện này ra ánh sáng. Trạch Hạc Minh đã về kinh cũng giả vờ như không biết.
Ngày về kinh, Trạch Hạc Minh đã đạt được thỏa thuận với Thôi gia: Thôi gia ngậm miệng về chuyện thân tộc họ Trạch chiếm đất ở Thục địa, đổi lại Trạch Hạc Minh sẽ giúp người của Thôi gia ngồi vào ghế Tiết độ sứ Tây Xuyên.
Vương gia hiện đang lúc đa sự, không muốn Thôi gia nghi ngờ cái c.h.ế.t của Tiết độ sứ Tây Xuyên có liên quan đến mưu đồ đoạt quyền của mình, nên cũng âm thầm giao dịch với Thôi gia. Vương gia sẽ bảo cử người của Thôi gia cho vị trí Tiết độ sứ, nhưng đổi lại Vương gia phải có một chỗ đứng tại Tây Xuyên.
Còn nhà họ Lư, sau khi biết tin Tiết độ sứ Tây Xuyên c.h.ế.t thì bắt đầu rục rịch, cũng muốn tranh giành vị trí này. Kinh thành trông bề ngoài yên bình nhưng thực chất sóng ngầm cuộn trào. Đúng lúc các thế gia đang dán mắt vào chức Tiết độ sứ Tây Xuyên, thì Tiểu hoàng đế triệu Trạch lão thái thái và Trạch Hạc Minh vào cung.
Khi Tiểu hoàng đế đuổi hết người hầu kẻ hạ, đem bằng chứng họ Trạch chiếm đất ép dân tới mức phải tạo phản cùng vạn dân huyết thư đặt trước mặt Trạch lão thái thái và Trạch Hạc Minh, hai người họ hốt hoảng quỳ sụp xuống cầu xin cho thân tộc.
Ban đầu, Trạch Hạc Minh tưởng rằng sau khi thỏa hiệp với Thôi gia, họ Trạch chỉ cần chọn ra vài người trong thân tộc ra nhận tội là có thể dập tắt chuyện này. Chẳng ngờ Lâm Thường Tuyết còn chưa về tới kinh mà bằng chứng đã nằm chễm chệ trên bàn của Tiểu hoàng đế.
Tiểu hoàng đế thở dài một tiếng, cầm bản sớ nhận tội của Trịnh Giang Thanh trước lúc xuất chinh bước ra khỏi bàn. Ngài đi tới trước mặt Trạch Hạc Minh và Trạch lão thái thái, đích thân đỡ bà dậy.
"Ngoại tổ mẫu, người ngồi xuống trước đã." Tiểu hoàng đế đỡ bà ngồi xuống.
Trạch lão thái thái vì một câu "Ngoại tổ mẫu" mà nước mắt già nua giàn giụa, bà nắm lấy tay Tiểu hoàng đế, nhìn khuôn mặt quá đỗi giống nữ nhi mình mà nghẹn ngào: "Bệ hạ, xin Bệ hạ nể tình Trạch gia là nhà ngoại của Người, hãy tha cho đám thân tộc không nên thân đó một lần này thôi!"
Tiểu hoàng đế vỗ về tay bà, rồi bước đến trước mặt Trạch Hạc Minh. Vị Quốc cữu đang quỳ dập đầu ngẩng lên nhìn: "Bệ hạ..."
"Cữu cữu, người tự xem đi." Tiểu hoàng đế đưa sớ của Trịnh Giang Thanh cho Trạch Hạc Minh. Đọc xong sớ, lòng Trạch Hạc Minh không ngừng chìm xuống.
"Trịnh tướng quân còn làm được như vậy, nếu Trẫm dung túng cho người họ Trạch, thì làm sao tránh khỏi khiến Trịnh tướng quân đang chinh chiến ngoài kia chạnh lòng?" Tiểu hoàng đế cau mày nhìn Trạch Hạc Minh.
"Cữu cữu, người là cữu cữu ruột của Trẫm. Trẫm đã mất phụ thân, mất mẫu thân, mất cô cô. Nhàn vương là đường thúc. Hiện giờ trên thế gian này... người m.á.u mủ ruột rà với Trẫm chỉ còn lại ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu và cữu cữu thôi."
Trạch Hạc Minh đột ngột ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe. Trạch lão thái thái nhìn Tiểu hoàng đế, lòng bỗng dưng ngổn ngang trăm mối.
"Trong triều người Trẫm có thể trông cậy không nhiều. Trạch gia là nhà ngoại của Trẫm, người là cữu cữu ruột của Trẫm, người đáng lẽ phải quản thúc họ Trạch, giúp Trẫm trị vì Đại Chiêu." Tiểu hoàng đế nhìn Trạch Hạc Minh lắc đầu, "Nếu ngay cả cữu cữu ruột, ngay cả nhà ngoại ruột thịt của Trẫm cũng như thế này, thì Trẫm còn biết trông cậy vào ai?"