Ta trở về kiếp này, đúng vào ngày tuyển tú được gọi vào cung.
Kiếp trước, ta được sắc phong làm phi, nhưng Hoàng đế lại suốt ngày tìm cớ gây khó dễ, khi thì trách lễ nghi của ta chưa đủ chu toàn, khi lại bắt bẻ lời nói cử chỉ của ta thất lễ.
Chuyện bị phạt quỳ, bị phạt chép kinh đối với ta khi ấy chẳng khác nào cơm bữa, đến cả cung nhân quanh mình cũng đều biết rõ Quý phi nương nương không hề được Thánh thượng yêu thích.
Ta từng ngây ngốc cho rằng tất cả là vì bản thân mình chưa đủ tốt, nên ngày ngày sống trong nơm nớp lo sợ, mỗi bước đi đều như đặt chân trên lớp băng mỏng giữa mùa đông.
Cho đến một ngày tuyết lạnh, ta nhiễm phong hàn, sốt cao mãi không lui, Hoàng đế chỉ đến nhìn ta một thoáng rồi lạnh lùng xoay người rời đi.
Ta gắng gượng chống thân mình dậy để tiễn hắn ra khỏi điện, lại nhìn thấy hắn bỗng dừng chân dưới mái hành lang.
Vân Châu, tỳ nữ thân cận đã theo hầu ta suốt mười năm, đang cúi đầu đứng đợi ở nơi ấy.
Hắn khẽ đưa tay kéo lại áo choàng cho nàng ta, giọng nói dịu dàng đến mức cả đời này ta chưa từng được nghe từ miệng hắn:
“Trời lạnh như vậy, sao nàng lại mặc phong phanh thế này.”
Thì ra, hắn vốn biết thương xót một người.
Chỉ tiếc rằng, người ấy từ đầu đến cuối chưa từng là ta.
Kiếp này, khi cung nhân vừa đọc xong danh sách tuyển tú, ta liền cúi đầu dập trán xuống đất, cung kính thưa:
“Dân nữ xin khấu tạ hoàng ân, chỉ là tháng trước dân nữ đã được định hôn với người ta, thật khó lòng nhập cung phụng hầu, mong Hoàng thượng rộng lòng chuẩn tấu, cho dân nữ được xóa tên khỏi danh sách.”
“Hỗn xược!”
Phương thị lang của Bộ Lễ, người chủ trì buổi tuyển tú hôm ấy, suýt nữa đ.á.n.h rơi cuốn danh sách đang cầm trên tay.
Ông ta vội bước nhanh đến trước mặt ta, hạ thấp giọng trách mắng: “Bùi nhị tiểu thư, tiểu thư điên rồi hay sao?”
Trán ta vẫn áp sát xuống nền gạch vàng lạnh lẽo của điện Thừa Minh.
Cái lạnh ấy thấm qua da thịt, chậm rãi lan vào xương cốt, vậy mà ta lại thấy quen thuộc đến lạ.
Kiếp trước, ta đã quỳ trong điện Tiêu Phòng suốt mười năm trời, nên thứ lạnh lẽo này đối với ta chẳng còn xa lạ nữa.
Ba mươi sáu tú nữ quỳ thành ba hàng ngay ngắn.
Những người ở hàng trước ngoảnh đầu nhìn ta, có kẻ kinh hãi, có kẻ hả hê, có kẻ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng ta chẳng còn lòng dạ nào để bận tâm đến bất kỳ ánh mắt nào trong số ấy.
Từ sau bức rèm châu, tiếng ngón tay khẽ gõ lên tay vịn chậm rãi vang ra.
Âm thanh ấy không lớn, nhưng cả đại điện dường như trong khoảnh khắc đều nín thở.
“Nhà họ Bùi là ai?”
Sống lưng ta lập tức cứng đờ.
Giọng nói này, cách một đời người nghe lại, vẫn khiến trong lòng ta dâng lên một nỗi ghê tởm nhói buốt khó tả.
Phương thị lang vội vàng quỳ sụp xuống, cung kính đáp: “Hồi bẩm Hoàng thượng, là nhị tiểu thư của Bùi đại nhân ở Bộ Lại, tên gọi Bùi Nhược Vãn.”
Trong điện rơi vào im lặng.
Sự im lặng ấy kéo dài đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Lòng bàn tay ta thấm đầy mồ hôi, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy ống tay áo.
Kiếp trước cũng vào khoảnh khắc này, ta mang đầy vui mừng chờ đợi được gọi tên, trong lòng ngây thơ nghĩ rằng được bước vào cửa thiên gia là vinh quang lớn lao biết bao.
“Định hôn?”
“Với ai?”
Ta không dám có lấy một chút chần chừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bởi chỉ cần do dự, đó chính là sơ hở.
“Hồi bẩm Hoàng thượng, dân nữ đã định hôn với công t.ử nhà họ Cố ở phía Nam thành, hôn thư cũng đã chuẩn bị xong xuôi.”
Lời này là giả.
Phía Nam thành quả thực có một nhà họ Cố, là chỗ quen biết cũ của mẫu thân ta.
Con trai nhà ấy lớn hơn ta hai tuổi, hiện đang theo học ở Thái học.
Nhưng chuyện định hôn, hoàn toàn là do ta bịa ra.
Ta đang đ.á.n.h cược rằng hắn sẽ không lập tức cho người kiểm tra ngay tại chỗ.
Sau rèm châu lại vang lên một tiếng gõ nhẹ.
“Môn đệ nhà họ Bùi mà lại gả con gái cho một nhà họ Cố ở Nam thành?”
Trong giọng nói ấy mang theo vài phần giễu cợt nhàn nhạt.
Phương thị lang lo đến sốt ruột thay ta, liên tục quay đầu ra hiệu, như muốn nói rằng ta vẫn còn cơ hội đổi lời.
Ta chỉ càng ấn trán sâu hơn xuống mặt gạch lạnh.
“Dân nữ tuân theo lệnh cha mẹ, không dám trái lời.”
“Đứng lên đi.”
Giọng hắn bỗng trở nên bình thản, chẳng rõ vui buồn.
“Về nhà đợi chỉ.”
Phương thị lang đích thân đến đỡ ta dậy, bàn tay ông ta vẫn còn run.
Khi đứng lên, từ khóe mắt, ta thoáng nhìn thấy bóng dáng mờ ảo sau rèm châu.
Dáng người cao ráo, ngay ngắn, tư thế ngồi thẳng tắp.
Vẫn giống hệt như kiếp trước.
Kiếp trước, hắn cũng ngồi nơi ấy nghe tên ta, tùy ý hỏi một câu về dung mạo.
Khi rèm được vén lên, hắn chỉ nhìn ta một thoáng rồi lạnh nhạt phán:
“Cũng được. Giữ lại.”
Chỉ bốn chữ nhẹ bẫng ấy, lại định đoạt trọn mười năm khổ ải của đời ta.
Ta cúi đầu, theo thái giám dẫn đường lặng lẽ đi ra ngoài.
Sau lưng vang lên những tiếng xì xào của các tú nữ:
“Ở đâu ra cái gan lớn như vậy, dám công khai từ chối ý muốn của Thánh thượng chứ?”
“Cha nàng ta là Bùi đại nhân ở Bộ Lại, chắc ở nhà được nuông chiều đến quen thói ngang ngược rồi.”
“Ngang ngược thì có ích gì? Đắc tội với cung đình, cả nhà sớm muộn cũng phải chịu vạ lây.”
Bước ra khỏi điện Thừa Minh, ánh nắng gay gắt phủ xuống khiến mắt ta nóng rát.
Kiếp trước, ta từ cánh cửa này bước vào, rồi suốt mười năm không một lần có thể trở ra.
Ta đã c.h.ế.t ở trong đó.
Ngày ta c.h.ế.t, mưa trút xuống tầm tã.
Các thái y quỳ thành một hàng ngoài điện, không một ai dám bước vào thu dọn t.h.i t.h.ể.