Ta trở về kiếp này, đúng vào ngày tuyển tú được gọi vào cung.
Kiếp trước, ta được sắc phong làm phi, nhưng Hoàng đế lại suốt ngày tìm cớ gây khó dễ, khi thì trách lễ nghi của ta chưa đủ chu toàn, khi lại bắt bẻ lời nói cử chỉ của ta thất lễ.
Chuyện bị phạt quỳ, bị phạt chép kinh đối với ta khi ấy chẳng khác nào cơm bữa, đến cả cung nhân quanh mình cũng đều biết rõ Quý phi nương nương không hề được Thánh thượng yêu thích.
Ta từng ngây ngốc cho rằng tất cả là vì bản thân mình chưa đủ tốt, nên ngày ngày sống trong nơm nớp lo sợ, mỗi bước đi đều như đặt chân trên lớp băng mỏng giữa mùa đông.
Cho đến một ngày tuyết lạnh, ta nhiễm phong hàn, sốt cao mãi không lui, Hoàng đế chỉ đến nhìn ta một thoáng rồi lạnh lùng xoay người rời đi.