Anh có biết ánh mắt này của anh đáng sợ đến mức nào không? Cứ như thể... muốn nuốt chửng cô vậy.
Thẩm Tứ nhìn cô không chớp mắt, không khí giữa hai người trở nên mập mờ khó tả. Bàn tay Tô Dĩ Ninh đang đặt trên n.g.ự.c anh hơi mềm đi, cô đang cân nhắc xem có nên mở lời xin anh tha cho mình không. Đúng lúc cô định lên tiếng thì điện thoại của Thẩm Tứ đột nhiên vang lên.
Thấy là Tôn Hành gọi đến, ánh mắt Thẩm Tứ trầm xuống, anh bắt máy. Đầu dây bên kia không biết nói gì mà sắc mặt Thẩm Tứ đột ngột thay đổi, anh cúi đầu nhìn Tô Dĩ Ninh rồi bất ngờ buông cô ra.
"Em ra chơi với Đậu Đậu đi, tôi có việc cần xử lý."
Tô Dĩ Ninh lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng quay người mở cửa chạy biến như một làn khói. Nhìn bóng lưng vội vã của cô, ánh mắt Thẩm Tứ thoáng hiện vẻ dịu dàng, nhưng ngay sau đó, dường như nghĩ đến điều gì, ánh mắt anh lại trở nên lạnh lẽo.
Anh đóng cửa thư phòng lại, lạnh lùng ra lệnh: "Tiếp tục nói đi."
"Thẩm tổng, người đang điều tra cô Tô tên là Trần Diệu, là quản lý cấp cao của tập đoàn MK. Nghe nói anh ta có quan hệ mật thiết với các băng đảng xã hội đen ở nước ngoài."
Tập đoàn MK là một đế chế lớn ở nước ngoài, khởi nghiệp từ mảng game, những năm gần đây đang lấn sân sang lĩnh vực mẹ và bé, đồ dùng nhà bếp và đã đạt được những thành tựu đáng kể. Thanh Hồng trước đây từng có ý định phát triển ra thị trường quốc tế và đã tiếp xúc với người của MK, nhưng đối phương không có ý định hợp tác nên Thẩm Tứ cũng không điều tra sâu thêm.
"Tên của anh ta... chắc là người Hoa."
Giọng Tôn Hành truyền lại: "Vâng, cha mẹ anh ta là người Thâm Thị, nhưng đã định cư ở nước ngoài hơn hai mươi năm, rất ít khi về nước. Trần Diệu từ nhỏ đã sống ở nước ngoài. Tôi đã điều tra, anh ta và cô Tô chưa từng có bất kỳ liên hệ nào. Chỉ là năm năm trước, sau khi Kỳ Nhược Vũ về nước không lâu, anh ta mới bắt đầu điều tra về cô Tô."
Ánh mắt Thẩm Tứ lạnh thấu xương, khí thế quanh người đè nén đến cực điểm. Xem ra, tất cả mọi chuyện đều có liên quan đến Kỳ Nhược Vũ.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Tôi biết rồi, tiếp tục theo dõi bên đó đi, có động tĩnh gì phải báo cho tôi ngay lập tức."
Cúp điện thoại, Thẩm Tứ nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm sâu thẳm khiến ánh mắt anh trở nên mờ mịt khó đoán. Phải mất vài phút sau, anh mới nhấc máy gọi cho Nhiếp Duy Thanh.
Bên kia, Nhiếp Duy Thanh cúp điện thoại, đặt máy xuống rồi bước ra khỏi thư phòng. Kỳ Nhược Vũ đang ngồi trên sofa xem TV, nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần phía sau, cơ thể ả bất giác co rúm lại.
Hai năm qua, số lần Nhiếp Duy Thanh ra tay đ.á.n.h ả ngày càng nhiều, hắn hoàn toàn coi ả như bao cát để trút giận. Ả đã hình thành phản ứng sợ hãi tột độ với hắn, ngày thường chỉ cần thấy những gì liên quan đến hắn là ả đã run rẩy, huống chi là nghe thấy tiếng bước chân.
Cảm nhận được tiếng bước chân dừng lại ngay sau lưng mình, Kỳ Nhược Vũ cố gắng giữ bình tĩnh, từ từ quay đầu lại: "Nhiếp Duy Thanh, anh muốn làm gì?"
Thấy sự đề phòng và sợ hãi trong mắt ả, Nhiếp Duy Thanh nhếch môi cười, bước tới ngồi xuống đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không làm gì cả, chỉ muốn trò chuyện với em thôi."
Tay Kỳ Nhược Vũ đặt trên đùi run rẩy không ngừng, ả cảm thấy đây chắc chắn là một trò hành hạ mới mà Nhiếp Duy Thanh nghĩ ra. Nếu lát nữa câu trả lời của ả không làm hắn hài lòng, chắc chắn ả lại bị một trận đòn nhừ t.ử. Đáng buồn thay, giờ đây ngoài nơi này ra, ả chẳng còn nơi nào để đi.
Ả hít một hơi thật sâu, ép mình nhìn thẳng vào mắt hắn: "Anh đừng quên, ngày mốt tôi còn phải đi chơi biển với Trần tổng. Nếu ông ấy phát hiện trên người tôi có vết thương..."
Nhiếp Duy Thanh khẽ cười: "Em yên tâm, hôm nay tôi sẽ không động tay động chân với em đâu."
Nghe vậy, sống lưng đang căng cứng của Kỳ Nhược Vũ mới thả lỏng được đôi chút, nhưng nhìn hắn vẫn đầy vẻ sợ hãi: "Anh muốn nói chuyện gì?"
Mấy năm nay, thái độ của Nhiếp Duy Thanh đối với ả chỉ có chán ghét, thậm chí là hận vì ả đã khiến hắn và Thẩm Tứ trở mặt. Hai người rất hiếm khi có những khoảnh khắc hòa bình như thế này, nên Kỳ Nhược Vũ cảm thấy có chút không chân thực.
"Nhiếp thị đang định thử mở rộng kinh doanh ra nước ngoài. Em chẳng phải đã ở nước M mấy năm sao? Em thấy việc mở rộng sang đó thế nào?"
Kỳ Nhược Vũ nhíu mày. Nhiếp thị bây giờ ở trong nước còn đang sống dở c.h.ế.t dở, nếu lại mù quáng mở rộng ra nước ngoài thì chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t. Nhiếp Duy Thanh điên rồi sao? Nhưng lời này ả chỉ dám giữ trong lòng, tuyệt đối không dám nói ra.
"Tôi thấy bên nước M không hợp lắm... Nhiếp thị vẫn nên tập trung phát triển tốt ở trong nước thì hơn..."
Nhiếp Duy Thanh nheo mắt lại: "Em ở nước ngoài nhiều năm như vậy, hay là kể cho tôi nghe về cuộc sống du học trước đây của em đi, để tôi dễ bề phán đoán xem có cơ hội kinh doanh nào không."
Tim Kỳ Nhược Vũ đập thình thịch. Nếu để Nhiếp Duy Thanh biết những chuyện ả đã làm ở nước ngoài trước đây, e là hắn sẽ càng chán ghét ả hơn.
"Cũng... cũng không có gì đáng nói cả, chỉ là mỗi ngày đến trường, lúc không có tiết thì ở trong căn hộ thôi..."
Thấy tay ả đặt trên váy đang co quắp lại, trong mắt Nhiếp Duy Thanh thoáng qua một tia lạnh lẽo. Cuộc sống của Kỳ Nhược Vũ ở nước ngoài chắc chắn không hề đơn giản như ả nói. Dù sao... trước đây khi hắn đưa ả lên giường của những lão đại đó, có không ít kẻ đã ám chỉ với hắn rằng kỹ năng của Kỳ Nhược Vũ rất điêu luyện, rất phóng khoáng, còn bảo hắn hãy đưa ả đến cho họ chơi thêm vài lần nữa.
"Vậy sao? Vậy chắc em cũng có quen biết một số bạn bè ở đó chứ? Sao mấy năm nay không thấy em liên lạc với ai?"
Cảm giác bất an trong lòng Kỳ Nhược Vũ càng thêm mãnh liệt, móng tay ả đ.â.m sâu vào lòng bàn tay.