Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 749: Sự Xuất Hiện Của Trần Diệu



“Được.”

Sau khi cả nhà ăn cơm xong, Tô Dĩ Ninh đi theo Thẩm Tứ vào thư phòng.

“A Tứ, công ty có phải đã xảy ra chuyện gì không? Trông anh có vẻ đầy tâm sự.”

Thẩm Tứ quay đầu nhìn cô, ánh mắt thâm trầm: “Không có gì đâu, chỉ là hơi mệt một chút thôi. Đúng rồi, hôm nay Tô Duệ đi tìm em, lúc đến công ty sao không nói với anh chuyện này?”

Tô Dĩ Ninh có chút bất ngờ vì anh lại nắm rõ hành tung của mình như vậy: “Em cảm thấy không quan trọng lắm nên không nói, sao anh biết được?”

“Sau khi Tô Duệ cứu Đậu Đậu lần trước, anh đã cho người âm thầm theo dõi anh ta. Anh ta chắc đã nói với em về quan hệ giữa hai người rồi, em nghĩ thế nào?”

Tô Dĩ Ninh rũ mắt, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Em sẽ không rời đi cùng anh ta, đối với em, anh ta chẳng qua chỉ là một người xa lạ.”

“Ừ, có câu này của em là đủ rồi.”

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh ngước mắt nhìn anh, có chút dỗi hờn: “Anh nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ anh cho rằng em sẽ bỏ anh mà đi sao?”

“Không phải, nhưng anh sợ em vì muốn gặp lại mẹ mà đồng ý đi cùng anh ta sang nước M.”

Tô Dĩ Ninh im lặng giây lát, chậm rãi nói: “Em không muốn gặp bà ấy. Những năm qua bà ấy chưa từng về thăm em lấy một lần, hơn nữa bà ấy đã có gia đình mới, em cảm thấy không cần thiết phải gặp mặt làm gì.”

Thẩm Tứ ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, dịu dàng trấn an: “Anh và Đậu Đậu đều là người nhà của em, đừng quá buồn lòng.”

“Vâng.”

Hai người âu yếm một lúc, Tô Dĩ Ninh mới rời khỏi thư phòng.

Tại nhà họ Tưởng.

Tưởng lão gia biết Tô Dĩ Ninh không chịu giúp đỡ, liền cười lạnh một tiếng: “Kết quả này ông đã đoán được từ sớm. Cô ta và Thẩm Tứ là cùng một giuộc, sao có thể giúp đỡ nhà họ Tưởng chúng ta.”

Nghĩ đến việc Thẩm Tứ hiện đang nắm giữ 10% cổ phần Tưởng Thị, Tưởng lão gia liền mất ngủ cả đêm, trong lòng như bị một tảng đá lớn đè nặng.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Sắc mặt Tưởng Thao cũng vô cùng khó coi: “Ông nội, tiếp theo chúng ta phải làm sao bây giờ?” Nếu không thể lấy lại 10% cổ phần đó, bọn họ quản lý công ty cũng không thể nào yên tâm được.

Ánh mắt Tưởng lão gia trở nên âm trầm, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Nếu Thẩm Tứ đã rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, vậy ông cũng chỉ có thể dùng chút thủ đoạn để đoạt lại cổ phần thôi.”

Trong lòng Tưởng Thao khẽ động: “Ông nội, ý của ông là…?”

“Hiện tại ở Thâm Thị có không ít doanh nghiệp muốn đối phó với Thanh Hồng, chúng ta có thể hợp tác với Thanh Hồng, thì cũng có thể bắt tay với những công ty đó.”

“Ý ông là… cùng các công ty khác đối phó Thanh Hồng sao?” Tưởng Thao nhìn Tưởng lão gia, không nhịn được mà nhíu mày: “Nhưng trước đó Thanh Hồng đã giúp đỡ Tưởng Thị, nếu lúc này chúng ta quay lại đ.â.m sau lưng họ, người ngoài có nghĩ chúng ta là kẻ vong ơn bội nghĩa không?”

Tưởng lão gia cười lạnh một tiếng: “Ông đã cho Thẩm Tứ cơ hội, là tự nó không biết trân trọng. Đã vậy thì cũng đừng trách ông tâm ngoan thủ lạt, 10% cổ phần Tưởng Thị đó bắt buộc phải thu hồi bằng mọi giá!”

Số cổ phần đó nằm trong tay Thẩm Tứ chẳng khác nào một thanh đao treo lơ lửng trên đầu, khiến ông ta đêm nào cũng không ngủ yên. Hơn nữa, ngay từ đầu ông ta đã định mua lại cổ phần từ Thẩm Tứ, là do Thẩm Tứ lòng tham không đáy mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng nhị gì cả! Chẳng lẽ cháu muốn Tưởng Thị sau này phải đổi sang họ Thẩm sao?!” Tưởng lão gia trừng mắt nhìn chằm chằm Tưởng Thao, trên mặt đầy vẻ giận dữ.

Tưởng Thao vội vàng giải thích: “Ông nội, cháu đương nhiên không muốn Tưởng Thị đổi họ, nhưng hiện tại Tưởng Thị vừa mới ổn định, nếu chúng ta mạo muội đi hợp tác với các công ty khác để gây hấn, nói không chừng sẽ tự chuốc lấy họa vào thân.”

Thẩm Tứ vừa giúp Tưởng Thị, Tưởng Thị lập tức quay lại c.ắ.n ngược một cái, sau này còn ai dám tin tưởng hợp tác với bọn họ nữa?

“Bây giờ quan trọng nhất là lấy lại 10% cổ phần kia, những mầm họa khác hiện tại ông không lo được, để sau hãy tính.” Thấy Tưởng lão gia kiên quyết như vậy, Tưởng Thao đành phải gật đầu: “Được rồi, vậy cháu phải làm gì? Cháu nghe theo ông.”

“Cháu không cần quản nữa, chuyện này cháu có làm cũng không xong đâu. Cháu cứ quản lý tốt công ty là được, những việc khác để ông tự mình sắp xếp.”

Tưởng Thao cũng hiểu mình mới vào công ty, lại chưa làm ra thành tích gì, ra ngoài tìm đối tác đều phải nhìn sắc mặt người ta, quả thực cũng không giúp được gì nhiều: “Vâng, cháu biết rồi.”

“Được rồi, cháu ra ngoài trước đi, ông phải suy nghĩ kỹ xem nên liên hệ với những ai.”

“Vâng, ông nội, vậy cháu xin phép.”

Sau khi Tưởng Thao rời đi, Tưởng lão gia rơi vào trầm tư. Một lát sau, ông ta lấy giấy b.út bắt đầu liệt kê tên những người mình định liên hệ. Viết xong, ông ta lại cân nhắc gạch bỏ một số, cuối cùng chỉ để lại năm cái tên. Ông ta hít sâu một hơi, gọi quản gia vào, đưa tờ giấy đó cho ông ấy.

“Ông đi gửi thiệp mời cho mấy người này, mời họ ngày mai đến nhà cũ dùng cơm.”

Quản gia cúi đầu: “Vâng, thưa lão gia, tôi đi ngay đây.”

Sáng sớm hôm sau, Tưởng lão gia vừa thức dậy không lâu, người giúp việc đã vội vã đi vào phòng khách báo cáo.

“Lão gia, có một người tên là Trần Diệu đến xin gặp ngài.”

Trong mắt Tưởng lão gia lóe lên vẻ nghi hoặc, nhíu mày nói: “Trần Diệu? Tôi không quen biết người này.”

“Vậy phải làm sao ạ? Để tôi đi từ chối cậu ta nhé?”

Tưởng lão gia suy tư giây lát rồi đứng dậy: “Để tôi ra ngoài xem sao.”

Rất nhanh, Tưởng lão gia đã đi ra đến cửa. Nhìn thấy chiếc Lincoln kéo dài sang trọng đỗ ở cửa, Tưởng lão gia vẻ mặt mờ mịt, ông ta quả thực chưa từng gặp người này. Ngay lúc ông ta đang suy đoán mục đích đối phương tìm mình, cửa xe ghế sau mở ra, một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, dáng người cao ráo bước xuống.

Tưởng lão gia nhíu mày hỏi: “Cậu là ai?”

Khóe môi Trần Diệu khẽ nhếch lên một nụ cười: “Tưởng lão gia, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Không báo trước mà đã đường đột tới thăm, thật sự xin lỗi. Tôi đến đây là muốn bàn với ông một vụ làm ăn lớn.”

“Làm ăn gì?”

“Tôi nghe nói Tưởng Thị có 10% cổ phần đang nằm trong tay Thẩm Tứ. Chỉ cần Tưởng lão gia nguyện ý hợp tác với tôi, tôi có thể giúp ông lấy lại 10% cổ phần đó một cách dễ dàng.”