Cung Son

Chương 10



Ưu sầu trong mắt Vệ Lê Mân dần biến thành oán hận, rồi những giọt nước nhỏ liên tục bên mép bàn ngày càng trở nên dữ dội hơn. 

Có lẽ, đây mới là lý do khiến hắn g.i.ế.c cha mình?

Duyên Tròn Mộng Lành

“Nhưng mà ta vẫn có chút cảm kích ông ta.” Vệ Lê Mân đột nhiên đổi đề tài, đưa mắt sang nhìn ta: “Ít nhất thứ ông ta hủy hoại không chỉ có ta, còn có nàng, cuối cùng chúng ta cũng có thể bầu bạn với nhau.”

Ánh mắt của Vệ Lê Mân lạnh căm khiến ta thấy sợ hãi, đã lâu rồi ta chưa từng sợ như vậy.

Ta không dám lùi về sau, sợ lộ ra sự sợ hãi của mình. Vệ Lê Mân từ từ tiến gần đến, cúi người ôm lấy ta, nhẹ nhàng dùng trán cọ vào gò má của ta, chậm rãi nhẹ giọng nói: “Nhưng về sự cảm kích này, lúc ông ta có mưu đồ với nàng, nó đã biến mất không còn gì rồi. Ông ta đã phá hủy hết mọi thứ của ta rồi, sao ta có thể để ông ta làm bẩn nàng chứ?”

Dường như hắn lại khôi phục lại dáng vẻ dịu dàng mấy ngày trước, nhưng lúc hơi thở ấm áp đó phả vào cổ ta lại khiến ta cảm giác như có đá đ.â.m vào mình.

Lời này của hắn là có ý gì?

Ta đột nhiên nghĩ đến cái hôm Hoàng đế Tây Quốc xé rách y phục của ta, Vệ Lê Mân chạy đến, trong ánh mắt toát ra cảm xúc giãy giụa cùng hối hận.

Từ trong lời nói của Vệ Lê Mân, ta có thể nghe ra sự oán hận nhiều năm của hắn dành cho Hoàng đế Tây Quốc không phải là giả, nhưng chắc chắn không nghiêm trọng đến mức muốn g.i.ế.c cha… Vậy nên, Hoàng đế Tây Quốc ôm lòng mưu tính với ta cuối cùng cũng đã chạm đến giới hạn cuối cùng của hắn?

Bởi vì một nữ nhân, con trai tự tay g.i.ế.c cha, cái này quả thực quá hoang đường.

Ngày cúng tế, ta mặc bộ phượng bào nặng nề, Thường Nhi đặt một cái móng tay giả ở n.g.ự.c ta. Nàng ấy nói, hôm nay định sẵn là không thái bình, đặt một cái móng tay giả để đề phòng.

Cúng tế mọi thứ thuận lợi, ta biết kịch hay phải đến sau khi màn đêm buông xuống mới bắt đầu, nhưng không ngờ sẽ nhanh đến như vậy.

Người vừa đến đủ, Vệ Lê Mân liền lười biếng đứng dậy, ném cái chén ngọc xuống, theo đó một âm thanh giòn tan vang lên, cấm vệ quân ở xung quanh đổ xô vào trong điện, g.i.ế.c các Hoàng t.ử đang ngồi nên bọn họ trở tay không kịp.

Chúng Hoàng t.ử do nhị Hoàng t.ử và tứ Hoàng t.ử dẫn đầu đều đen mặt, bọn họ có ý đồ mưu phản, lại bị Vệ Lê Mân giành trước. Thế là cầm lấy cái còi ngắn, tiếng còi ch.ói tai xuyên qua bầu trời đêm. 

Cảnh tàn s.á.t khốc liệt, d.a.o găm va chạm vào nhau, cung điện trở nên hỗn loạn.

Nhân lúc hỗn loạn, Vệ Lê Mân kéo ta chạy ra ngoài điện.

Lưu Quang không biết nhảy ra từ đâu, cùng Vệ Lê Mân kéo tay ta chạy về phía một con đường mòn trong rừng mà ta chưa từng đi qua. Không ngờ rằng ta sinh sống trong Hoàng cung của nước Tây Quốc mười lăm năm, còn có một con đường nhỏ bí mật dẫn đến Minh Hồ thế này.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Hồ của Hoàng cung nước Tây Quốc dẫn nước suối từ trên núi vào hồ, vì vậy phía sau chính là núi Tam Điệp.

Trước đây Hoàn Dã từng chèo thuyền ở Minh Hồ, lại tìm thấy con đường thông từ Minh Hồ ra bên ngoài.

Phía sau binh truy kích đuổi theo cả chặng đường, bọn ta nhếch nhác bỏ chạy cả chặng đường. Đợi bọn ta vượt qua núi Tam Điệp, trời đã tờ mờ sáng rồi.

Dưới chân núi, ta nhìn thấy Hoàn Dã và một đội ám vệ sau lưng hắn. Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc chính là một bên khác, ta nhìn thấy cấm vệ quân của thống soái, kỵ binh của tướng quân.

Hóa ra con đường này, Vệ Lê Mân cũng biết.

Sau khi Lưu Quang và Vệ Lê Mân đến nơi, bầu không khí liền trở nên giương cung bạt kiếm, hai bên cứ như sẽ động thủ bất cứ lúc nào.

“Buông ra.” Vệ Lê Mân mở miệng nói, hắn và Lưu Quang mỗi người nắm một cánh tay ta.

Một bên khác, Lưu Quang vốn không hề có ý nghĩ muốn buông tay.

Trong nháy mắt ta cứ như trở thành chiến lợi phẩm bị bọn họ tranh giành, sức lực trong tay bọn họ càng lúc càng lớn, cứ như muốn xé nát ta ra.

Ta muốn thoát khỏi tay của Vệ Lê Mân, cố gắng hồi lâu nhưng lại uổng công. 

“Đau…” Vùng vẫy chưa có kết quả, cuối cùng ta cũng không nhịn được kêu lên, giọng nói run rẩy, có chút van nài: “Buông tay…”

Vệ Lê Mân lại nhắm mắt làm ngơ.

Sau lưng ta bị lưỡi đao rạch bị thương, từ gáy đến thắt lưng có một vết m.á.u dài, tứ chi thì càng nhiều vết thương lớn nhỏ. Lưu Quang bảo vệ ta, vết thương trên người chỉ nhiều chứ không ít.

Bọn họ kéo tay ta cứ như đang kéo con rối, lôi kéo chạm đến vết thương sau lưng, đau đến mức khiến đổ mồ hôi lạnh.

Đột nhiên bên phía Lưu Quang giảm lực lại, mặc dù vẫn nắm lấy cổ tay ta, nhưng không tiếp tục kéo nữa. Đệ ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ta có thể cảm nhận được ngón tay đệ ấy khẽ run rẩy, nghiêng đầu nhìn về phía đệ ấy, đệ ấy nhìn chằm chằm vào Vệ Lê Mân, trong mắt có s.á.t ý.

“Lưu Quang, buông tay đi.” Ta nghe thấy giọng nói khàn đặc của Hoàn Dã: “Còn tiếp tục giành giật, Như Tinh chỉ sẽ bị thương nặng hơn. Huống hồ, nơi này không tiện ở lâu.” 

“Ta thật sự hối hận lúc nãy không g.i.ế.c ngươi.” Lưu Quang gần như nghiến răng nghiến lợi để nói ra câu này với Vệ Lê Mân.

Bọn ta chạy trốn cả chặng đường, truy binh đuổi theo cả chặng đường, nếu không chung sức, bọn ta chỉ sợ là không chạy ra được. Lưu Quang bỏ qua cho Vệ Lê Mân là mưu kế tạm thời, chỉ sợ đệ ấy cũng chưa từng nghĩ Vệ Lê Mân còn có đường lui, ở bên ngoài núi Tam Điệp còn có cấm vệ quân.