Cung Son

Chương 9



Ta và Thường Nhi vừa cười vừa đùa, ngoảnh đầu lại đã thấy Vệ Lê Mân đứng ở cửa Bạch Ngọc cung, ta thu ý cười lại, hỏi hắn: “Sao hôm nay lại rảnh rỗi đến sớm vậy?”

Bình thường lúc trời tối Vệ Lê Mân mới đến, ta với hắn ở bên nhau mười giờ thì hết tám chín giờ là hành hạ ta rồi. Hôm nay mặt trời chưa lặn hắn đã đến từ sớm, đúng là hiếm thấy.

“Thấy mấy chuyện đó nhức đầu, đến tránh việc.” Vệ Lê Mân thấy ta trải cánh hoa trên phiến đá, bước tới hỏi: “Làm cái gì vậy?”

“Ta định làm túi thơm nên phơi chút hoa khô.” Ta thấy mặt trời sắp xuống núi rồi, bèn gọi Thường Nhi cầm cái giỏ tới, phải nhặt cánh hoa lại.

Vệ Lê Mân cũng ngồi bên cạnh ta, nhặt từng mảnh từng mảnh cánh hoa lên đặt trong lòng bàn tay.

Ánh chiều tà chiếu rọi vào gò má của hắn, che mờ đôi mắt, để lộ đường nét gương mặt. Đợi đến lúc đã nhặt cánh hoa đầy cả lòng bàn tay, hắn mới ngẩng đầu nhìn ta: “Đưa cái giỏ cho ta đi.”

Lúc này ta mới phát hiện Vệ Lê Mân nay thật dễ nói chuyện, giọng nói cũng rất dễ nghe.

Hắn nghiêm túc, dưới ánh chiều tà vàng vàng rực rỡ, những sự hung bạo kia cũng từ từ vơi đi, tựa như hóa thành cát vàng không thể nhìn thấy rồi trôi dạt trong không trung dưới bầu trời ban chiều, cả người thêm dịu dàng mấy phần.

Đột nhiên ta nhận ra mình đang có suy nghĩ hoang tưởng… Thế mà lại cho rằng Vệ Lê Mân dịu dàng, đôi tay run một cái, ta thu tay lại khiến cánh hoa rơi ra ngoài cái giỏ.

Ánh mắt của Vệ Lê Mân có ý thăm dò nhưng cũng không truy hỏi.

Lúc màn đêm buông xuống, ảo tưởng dưới trời chiều yên tĩnh ấy đều biến thành chiếc kính trong suốt, vỡ tan tành trong một khoảnh khắc.

Nỗi đau đớn được phóng đại đến vô tận trong đêm tối, một lần nữa nhắc ta nhận ra thực tế, nhìn rõ Vệ Lê Mân… Từ trước đến giờ hắn vẫn luôn là tên cầm thú.

Cuộc sống trong cung không tốt đẹp mấy nhưng cũng may cây phong đằng trong cung Bạch Ngọc phát triển rất tốt, chỉ một tháng nó đã leo lên được tường cung, sắp chạm tới mái ngói lưu ly trên cao.

Mà tình hình bên ngoài cũng không quá tệ.

Duyên Tròn Mộng Lành

Thường Nhi ra ngoài lấy bổng lộc tháng này của cung Bạch Ngọc, lúc về nàng ấy nói với ta: “Nương nương không biết mấy ngày trước mưa lớn, thổi ngã mấy cây phong đằng trong ngự hoa viên, nhưng vẫn còn lại mấy cái cây ương ngạnh, càng thổi càng cao, đã vươn qua ngọn núi giả sơn kia rồi.”

Lúc Thường Nhi nói những lời này, nàng ấy còn thuận tay nhét cục giấy vào tay ta:

“Hôm nay thế cục có biến, cẩn thận mọi việc, đừng đụng chạm gì với Vệ Lê Mân, tự vệ vẫn hơn. Cần đợi thời cơ chín muồi, đến lúc đó ta dẫn nàng về nhà.”

Ta nhìn về phía Thường Nhi, nàng ấy vẫn cười như cũ nhưng lại thêm vài phần lo âu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm nay sợ rằng thật sự đến bước cuối rồi.

Ta đốt tờ giấy đi, không lưu lại chút dấu vết gì.

Mấy ngày sau, Vệ Lê Mân nói với ta chưa đến nửa tháng nữa là đến sinh thần của tiên đế, bảo ta bắt tay chuẩn bị.

Ta yên lặng suy nghĩ: Vậy chẳng phải tất cả người của hoàng thất đều phải trở lại sao?

Sau khi Vệ Lê Mân soán vị mưu phản, mấy tiểu hoàng t.ử trong cung cũng phân tán ra ngoài, lần này không nói đến mấy tiểu hoàng t.ử phân tán ra ngoài trở về mà mấy vị hoàng t.ử đã có đất phong cũng phải trở lại kinh thành, ví dụ như Nhị hoàng t.ử, Tứ hoàng t.ử, Ngũ hoàng t.ử. Mấy năm nay bọn họ đã sớm chiêu binh mãi mã có thực lực nhất định ở trong đất phong, hôm nay nếu đồng loạt vào kinh thì e rằng sẽ loạn thành một nồi mất, nói không chừng ngày đó sẽ có biến.

Ta chợt nhớ đến tờ giấy mà Hoàn Dã đưa: “Thời cơ chín muồi”, có lẽ ám chỉ ngày này.

“Ngây ra cái gì vậy?” Vệ Lê Mân bóp mặt của ta, mấy ngày nay, hắn ngày càng có nhiều hành động thân mật với ta hơn.

Còn ta cũng dốc hết sức để phối hợp với hắn, làm bộ như ta đã dần dần chấp nhận dáng vẻ này của hắn, nhưng đêm khuya đau đớn sẽ luôn nhắc nhở ta, để ta không chìm vào giấc mộng giả dối không thật này.

“Không sao.” Ta nở nụ cười với Vệ Lê Mân để hắn yên tâm.

Còn mấy ngày cúng tế nữa.

Mấy ngày nay tâm trạng của Vệ Lê Mân ngày càng khó đoán, cứ âm trầm khó hiểu.

Khi lễ quan của lễ bộ nói với chúng ta về việc cúng tế xong, Vệ Lê Mân đột nhiên mở miệng: “Cả đời ông ta, làm vua thì chẳng cần chính, làm chủ chẳng yêu dân, làm chồng chẳng thủy chung, làm cha chẳng nêu gương. Không biết lấy gì mà xứng vạn dân bái lạy.” Dứt lời hắn còn khẽ cười hai tiếng.

Ta không đáp lại.

Vệ Lê Mân lại tự nói: “Chớ nói vạn triều bái của dân, ngay cả ta cũng không muốn quỳ trước ông ta.”

“Nếu không phải vì ông ta, mẫu phi cũng sẽ không bị cướp vào trong cung, sẽ không xảy ra chuyện khiến bà ấy cảm thấy khuất nhục, sẽ không đổ cơn giận lên đầu ta vì bị ông ta làm nhục, sẽ không đ.á.n.h thì mắng với ta chỉ vì ta giống ông ta.”

“Càng không… Lúc ta gọi ông ta là phụ hoàng, lúc nói tốt về ông ta sẽ ném ta ra ngoài điện, bắt ta quỳ trên nền tuyết trắng hơn mấy canh giờ.”

Thời khắc này Vệ Lê Mân nắm lấy ly trà, giữa hai lông mày hiện lên vẻ ưu sầu thoang thoảng khiến ta cảm thấy hơi xa lạ. Ưu sầu như vậy không giống hắn chút nào.

“Nếu không phải vì ông ta, chúng ta… Sao nay lại thành dáng vẻ thế này được.”

“Vậy nên cũng vì ông ta, đảo lộn biết bao nhiêu đời người…” Vệ Lê Mân nặng nề đặt ly trà lên bàn, giơ tay xốc bình trà lên khiến nước trà chợt đổ xuống, nước chảy kịch liệt dọc theo miệng ly trà khiến cái ly ngã nghiêng. Nước chảy dài cả bàn, ướt đẫm cả tấu chương.