Cung Son

Chương 11



Hoàn Dã bước lên trước, vỗ vỗ vai của Lưu Quang, ra hiệu cho đệ ấy buông tay, chuyển sang nói với Vệ Lê Mân: “Như Tinh bị thương nghiêm trọng, vẫn mong người nhanh ch.óng trị liệu.” 

Lưu Quang nắm lấy tay ta, trên mặt có vẻ không cam tâm nhưng dằn vặt một lúc, rồi buông tay. 

“Như Tinh tỷ đừng sợ.” Lúc Lưu Quang buông ta ra, nói với ta câu nói này, cùng lúc đó, đệ ấy để hai gói t.h.u.ố.c trượt vào trong ống tay áo ta. 

Sau đêm đó, Vệ Lê Mân dẫn ta chạy vào một khu rừng trúc, mà ta ở trong khu rừng trúc này sống hơn một tháng, vết thương sau lưng đã đóng vảy rồi.

Khu rừng trúc này biệt lập với thế gian, ta sống một cách yên ổn. Nếu không phải căn nhà nhỏ thường xuyên chật ních những đại thần đó, chỉ sợ thật sự sẽ có ảo giác rằng mọi thứ đều yên bình.

Duyên Tròn Mộng Lành

Trong đêm, gió buổi tối hơi lạnh, ta đứng dậy đi đóng cửa sổ, đúng lúc gặp phải Vệ Lê Mân mang theo vẻ ớn lạnh của đầu thu đi vào phòng.

“Vết thương của ta… Vẫn chưa khỏi.” Vừa nhìn thấy hắn, ta liền co rúm lại lùi về sau. 

Nhưng mà, chẳng ăn thua gì. Trong ánh mắt kháng cự của ta, Vệ Lê Mân dứt khoát cởi áo trong của ta ra, ta cảm nhận được sau lưng được thoa lên t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh, cùng lúc đó, càng có những nụ hôn tỉ mỉ rơi vào lưng ta. 

Vệ Lê Mân lại lần nữa làm trái đi ý muốn của ta. 

Sáng sớm, lớp vảy của vết thương sau lưng ta lại nứt ra rồi, m.á.u tươi lại nhuộm đỏ tấm trải giường. Không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, cứ cảm thấy, tối qua trong lòng Vệ Lê Mân không vui, nếu không sẽ không giày vò ta cả đêm. 

Ba ngày liên tiếp đều như vậy, dường như chuyện bên ngoài càng tồi tệ, hắn càng muốn phát tiết ngọn lửa tàn ác trong bụng lên người ta. Ta cũng từng phản kháng, thứ đem đến lại là sự xâm hại ngày một thậm tệ hơn, thế là vết thương của ta, hết lần này đến lần khác càng thêm nghiêm trọng.

Đến ngày thứ mười hai, lưng ta mưng mủ, sốt cao không dứt. Vệ Lê Mân nắm lấy tay ta, nói với ta: “Như Tinh, ta đưa nàng hồi cung trị thương.”

Ta ráng nhịn cơn đau đầu, hé mí mắt nặng nề ra, nhìn thấy Vệ Lê Mân đang cười. Nụ cười đó tuyệt đối không phải nụ cười phô trương chiến thắng của kẻ thành công, mà cứ như nụ cười gian tà của Hắc Bạch vô thường ở địa phủ đến đòi mạng.

Hồi cung ngày thứ tư, cơn sốt của ta mới hạ, những ngày này Vệ Lê Mân ngày đêm trông chừng ta, lúc nào cũng nhẹ nhàng, khác với vẻ thô bạo lúc ở trong rừng trúc.

Hồi cung ngày thứ bảy, Vệ Lê Mân cuối cùng không thể không đi xử lý sự vụ bên ngoài. Lúc này Thường Nhi mới xuất hiện, đem chuyện xảy ra vào khoảng thời gian này kể hết lại cho ta nghe: 

Một tháng trước nước Mạn đã tấn công nước Tây Quốc rồi, do các Hoàng t.ử, thân Vương trấn thủ các nơi ào ào dẫn binh vào Kinh, vì vậy cả chặng đường của nước Mạn xem như không có gì trở ngại, công phá một tòa lại một tòa thành trì. Đợi đến Kinh thành lúc các Hoàng t.ử bắt đầu phản ứng muốn liên thủ chống lại, lại chỉ có thể kéo dài một lúc, không ngăn chặn được thế mạnh áp đảo của nước Mạn, cho dù Vệ Lê Mân trở về điều động quân đội, vẫn không thay đổi được thế cuộc nước Mạn sắp g.i.ế.c đến Kinh thành, nước Tây Quốc sắp sửa mất nước rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Người không cần lo lắng, trong Hoàng thành mặc dù có lương thảo, nhưng quân đội nước Mạn đã bao quanh Hoàng thành rồi, bây giờ bọn họ chẳng qua chỉ là những con dã thú bị bao vây nhưng vẫn cố gắng vùng vẫy.” Thường Nhi nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, bảo đảm với ta: “Bây giờ là hàn lộ, nhiều nhất là đến lúc trận tuyết đầu tiên của Hoàng thành rơi, mọi thứ sẽ đến hồi kết.” 

Vệ Lê Mân lấy tính mạng ta ra uy h.i.ế.p, cưỡng ép Hoàn Dã không dám tiến công. 

Thời tiết dần trở lạnh, vật tư trong Hoàng thành cũng không dư dả lắm, ta và Thường Nhi đã mấy ngày không được ăn cơm no rồi, càng không cần nói đến binh sĩ đóng giữ trong Hoàng thành và bách tính bị nhốt trong nội thành.

Binh sĩ bên ngoài cũng có chút không kiên nhẫn rồi, cầm cự gần một tháng, sớm đã có hơi kiệt sức rồi.

Hôm nay, Thường Nhi hỏi ta: “Gói t.h.u.ố.c lúc đầu Lưu Quang công t.ử cho người còn không?” 

Binh sĩ bên ngoài đã sắp không chống đỡ nổi nữa rồi, bên phía nước Mạn cũng không ngừng gây áp lực, Hoàn Dã quả thực không kéo dài được nữa rồi, hắn phí hết tâm sức gửi giấy cho Thường Nhi: 

“Ta vốn không muốn để ngươi xen vào, vì vậy từ khi bắt đầu ta và Lưu Quang chưa từng nói với ngươi nhiều chuyện, nhưng bây giờ thật sự không thể thể kéo dài được nữa rồi. Bọn ta quyết định ngày tám tháng mười công thành, đến lúc đó ngươi cần giải quyết Vệ Lê Mân trước.”

Ngày tám tháng mười, vậy là ngày kia rồi, giải quyết Vệ Lê Mân… Là g.i.ế.c hắn sao?

“Người đừng sợ.” Thường Nhi nắm c.h.ặ.t t.a.y ta: “Người đưa gói t.h.u.ố.c cho ta, ta đi sắp xếp.” 

Cho dù Vệ Lê Mân tàn bạo, nhưng qua khoảng thời gian chung sống này, một mạng người, ta vẫn không nhẫn tâm. 

Nghĩ về những căng thẳng trong khoảng thời gian này, nghĩ về nỗi nhục chịu đựng mười lăm năm nay, nghĩ về Hoàn Dã đã bày mưu tính kế lâu như vậy, nghĩ về quân đội của nước Mạn bây giờ vẫn ở ngoài thành kiên trì chống đỡ, ta hít sâu một hơi, lấy gói t.h.u.ố.c đã cất giấu từ lâu đưa cho Thường Nhi. 

Ngày bảy tháng mười, sau khi ta sốt ruột chờ đợi một ngày, cuối cùng vào giờ hợi nhìn thấy Vệ Lê Mân đi vào cửa cung Bạch Ngọc.

Lúc này, ta thoáng nhìn thấy Thường Nhi đưa mắt ra hiệu với ta rồi lui xuống.

Ta hiểu rõ, nàng ấy muốn ta kịp thời g.i.ế.c Vệ Lê Mân bằng t.h.u.ố.c độc, trước khi trời sáng, quân đội nước Mạn sẽ tiền công vào. Đến lúc đó Vệ Lê Mân mà c.h.ế.c, nước Tây Quốc như rắn mất đầu, quân lính sẽ tự tan rã.

“Nàng đang đợi ta sao?” Vệ Lê Mân đi đến trước mặt ta, một tay giữ c.h.ặ.t lấy gáy ta. Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn xuống khóe môi ta, một nụ hôn không có t.ì.n.h d.ụ.c, từ sau khi hồi cung, hắn luôn dịu dàng như vậy.

“Ừm.” Ta nhẹ nhàng đáp một tiếng, dáng vẻ giả vờ như không có chuyện gì mà tự nhiên đi rót nước.