Cung Son

Chương 12



Nhưng lúc rót nước vào trong ly, trong đầu ta đột nhiên vụt qua cảnh tượng Thường Nhi bỏ t.h.u.ố.c vào trong ấm trà, nhất thời thất thần một lúc. Cho đến khi nước trong ly sắp tràn ra ta mới như tỉnh cơn mê liền nhấc ấm trà trong tay lên.

Ta không dám nhìn Vệ Lê Mân, rủ mắt xuống, làm ra dáng vẻ bình tĩnh. 

Còn Vệ Lê Mân thì nâng chén trà kia lên, nhấp nhẹ một ngụm nhỏ: "Trà này hơi nguội đấy."

"Hôm nay ngươi về muộn quá đó." Ta bối rối giải thích.

Duyên Tròn Mộng Lành

"Nàng có nhớ mai là ngày gì không?" Vệ Lê Mân chẳng để tâm lời giải thích của ta, trái lại còn hỏi.

Ta chột dạ, không nói gì.

"Mai là đông chí." Vệ Lê Mân xoa đầu ta: "Lần đầu ta gặp nàng cũng là vào đông chí, khi ấy nàng mới năm tuổi."

Ta thở phào nhẹ nhõm.

"Ta quỳ trước cửa Bạch Ngọc cung, nhìn nàng và Lưu Quang bị bắt nạt đang ngồi khóc dưới tuyết, nàng còn khóc to hơn cả Lưu Quang thế mà lại vừa khóc vừa an ủi đệ ấy, đúng thật là một đứa bé đáng yêu."

Đây là lần đầu tiên Vệ Lê Mân nói với ta những lời này.

"Ta rất đố kỵ với Lưu Quang." Vệ Lê Mân cười: "Ta đố kỵ vì đệ ấy có nàng, có người an ủi, có người xót xa, có người cùng đối diện với những bất hạnh ấy, còn ta... chỉ có thể quỳ một mình dưới tuyết, tự chịu đựng đòn roi và ghét bỏ."

Trong mắt Vệ Lê Mân ánh lên sự buồn tủi, vẻ mặt ấy làm trái tim ta nhói lên, cánh cửa kí ức theo đó mở ra. Ta chợt nghĩ hình như lúc còn nhỏ Vệ Lê Mân vẫn chưa biến thành bộ dạng như bây giờ.

Lúc nhỏ, Vệ Lê Mân từng giúp đỡ ta vài lần, hình như cũng từng rụt rè thể hiện lòng tốt của hắn với ta, thế nhưng lúc ấy, ta như một chú thỏ nhút nhát, đề phòng tất cả mọi người, vì ta từng tận mắt thấy Lưu Quang nhận một cây b.út lông Bát hoàng t.ử tặng rồi lại bị vu cho tội ăn trộm, bị đ.á.n.h đập thương tích khắp người.

"Mấy người chẳng có ai tốt cả!" Trong ấn tượng của ta, ta từng gào lên câu này với Vệ Lê Mân đang thể hiện lòng tốt của mình với ta.

Rồi thì Vệ Lê Mân bắt đầu bắt nạt ta, càng lúc càng tệ, trở thành dáng vẻ như bây giờ.

"Như Tinh, ta chưa từng muốn làm tổn thương nàng." Giọng Vệ Lê Mân khàn khàn: "Từ lần đầu tiên ta gặp nàng, ta đã muốn cùng nàng sưởi ấm lẫn nhau rồi."

"Ta chỉ muốn lại gần nàng một chút, ta chỉ mong lúc ta bị thương cũng sẽ có người hỏi ta một câu có đau không, nhưng nàng luôn không chịu đón nhận ta..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta biết ta là một con quái vật, trên người nhuốm m.á.u phụ hoàng, ta cũng tàn bạo như ông ta. Vậy nên, ta sẽ mất kiểm soát làm đau nàng, nhưng đây không phải là ý định của ta."

Hốc mắt Vệ Lê Mân đỏ hoe, hắn ôm ta, cọ nhẹ vào tai ta: "Ta đang thay đổi rồi, nàng có nhận ra không?"

"Ta có thể phơi khô hoa làm túi thơm cùng nàng, nàng thích hoa gì ta sẽ tìm khắp nơi hoa đó, nàng thích thổi tiêu ta sẽ tặng nàng tiêu ngọc hảo hạng, chỉ cần nàng nói, ta sẽ đáp ứng hết."

"Ta muốn học cách yêu nàng, có thể cho ta cơ hội này hay không?"

Ta thừa nhận, ta đã hơi d.a.o động, nhưng trong đầu thoáng hiện lên tất cả tổn thương Vệ Lê Mân đã gây ra cho ta suốt mấy năm qua, tổn thương ẩn mang danh nghĩa tình yêu, trong phút chốc ta đã tỉnh táo lại.

Ta cự tuyệt Vệ Lê Mân.

"Vệ Lê Mân, ngươi g.i.ế.c huynh g.i.ế.c cha, hủy gia diệt quốc, tình yêu của ngươi quá khủng khiếp, ta không chịu nổi."

"Ngươi chưa từng để tâm đến cảm nhận của ta thì phải yêu thế nào?"

"Ngươi muốn có ta, ngươi bèn lấy Lưu Quang ra uy h.i.ế.p ta, ép ta nghe theo. Tiêu trúc Lưu Quang tặng ta, ngươi bẻ gãy nó rồi vứt vào người ta. Vòng tay Lưu Quang tặng ta, ngươi lôi nó đến đứt, làm tay ta toàn là m.á.u. Ngươi biết rõ đối với ta mà nói, kim tỏa kia là sự sỉ nhục khôn cùng nhưng vẫn ép ta đeo nó trên người mỗi ngày. Đêm ấy, chạy khỏi cung, đến núi Tam Điệp, Lưu Quang và Hoàn Dã sợ ta đau, thả lỏng tay, nhưng tay ngươi vẫn bấu c.h.ặ.t vào cổ tay ta, mặc cho cổ tay ta đã đầy những vết d.a.o. Lúc ở rừng trúc, vết thương của ta còn chưa lành hẳn, ngươi đã lại trút giận lên ta, hành hạ ta."

"Vệ Lê Mân, ở cạnh ngươi, ta chưa từng có phút nào được thoải mái, cơ thể ta cũng chẳng có ngày nào được lành lặn, vĩnh viễn chồng chất những vết thương."

"Ngươi nói ngươi yêu ta, ngươi không thấy buồn nôn hay sao?"

"Vệ Lê Mân, mẫu phi ngươi nói không sai, ngươi giống y như phụ hoàng ngươi, khiến người khác ghê tởm."

Nhớ đến những chuyện đã qua, ta cố giữ bản thân không mất kiểm soát, nhưng vẫn chẳng ngăn nổi giọng mình run run.

Trên mặt Vệ Lê Mân không có giận dữ, thậm chí trong ánh mắt hướng về ta của hắn còn ánh lên sự khó tin: "Hóa ra trong lòng nàng chất chứa nhiều oán hận như thế, vậy sao trước giờ đều không dám nói ra?"

Sau đó hắn cầm chén trà ta mới rót cho, lắc chén trà nói đầy ẩn ý: "Ta đoán, trong trà này đã bỏ t.h.u.ố.c g.i.ế.c người nào đó vào rồi đúng không? Vì ta vừa uống rồi nên nàng mới không kiêng nể gì nữa như vậy đúng không?"

Câu nói nhẹ tênh lọt vào tai ta tựa như sấm đ.á.n.h.

"Quả đúng vậy mà." Vệ Lê Mân nhìn ta với vẻ mặt thản nhiên: "Nàng đã hận ta đến mức muốn g.i.ế.c ta rồi."

Vệ Lê Mân cầm chén trà lên từng bước tiến đến gần ta, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng: "Ta đã nói rồi, chỉ cần nàng nói, ta đều đáp ứng nàng. Một cái mạng thôi mà, nàng muốn cứ lấy, nhưng... nàng phải đi cùng ta nhé."