Ở Ngự Sử Đài ngoại viện, sắp xếp xong đợt khẩu cung cuối cùng đã sang canh ba, Tiêu Vũ mới lần theo ánh đèn l.ồ.ng thưa thớt trở về phủ Hầu.
Mấy ngày nay sau khi về kinh, đêm nào hắn cũng về muộn.
Đêm đầu tiên, Tiêu Vinh cùng Đặng thị, Tiêu Hổ, Tiêu Lân đều ngồi đợi ở Vạn Hòa Đường. Nhưng án chưa kết, Tiêu Vũ không chịu hé nửa lời. Tiêu Vinh nắm c.h.ặ.t t.a.y hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định không hỏi.
Hỏi cũng vô ích.
Trong nhà ngoài lão tam ra toàn là võ phu. Không can dự được vào đại án này, biết ít đôi khi lại là phúc. Ít ra khi người ngoài dò hỏi, họ có thể đường đường chính chính nói không biết. Dù có bị ép hỏi, cũng chẳng khai ra điều gì.
Tiêu Vinh không hỏi, còn không cho Tiêu Lân bám lấy em trai tra vấn. Mấy vị gia của phủ Định Quốc Công còn trấn định như núi, lão nhị làm rể thì lo cái gì.
Vì vậy những đêm sau, Tiêu Vũ trở về, Tiêu Vinh cũng không đợi nữa. Nghĩ cho cùng, hắn đã bận rộn cả ngày, lại là đêm tháng Chạp lạnh cắt da. Nói vài câu hỏi han rỗng tuếch chẳng bằng để hắn sớm về Thận Tư Đường nghỉ ngơi.
Ở Thận Tư Đường, La Phù nhất định phải chờ.
Không chờ, nàng cũng không ngủ được.
Nha hoàn bưng vào hai chậu nước nóng rồi lui ra. Tiêu Vũ dùng một chậu rửa mặt, rửa tay, lau cổ. Chậu còn lại bưng tới cạnh ghế, ngồi xuống rửa chân.
La Phù quấn chăn ngồi trên giường, nhìn được rõ hắn.
“Muộn thế này, có đói không? Tối nay ta ăn hoành thánh, dặn bếp làm thêm, để lại ít. Chỉ cần đun nước là chín.”
Tiêu Vũ lắc đầu.
Có lẽ bụng cần ăn, nhưng hắn không có khẩu vị.
Rửa chân xong, lại rửa tay lần nữa. Hắn thổi tắt đèn, mặc trung y lên giường.
La Phù quen thuộc dựa vào n.g.ự.c hắn, khẽ hỏi:
“Hôm nay có tiến triển gì không?”
Ở nhiều nhà, lời hứa “cùng nhau chịu khổ” chỉ là nói miệng. Nhưng với họ, La Phù không muốn cùng chịu khổ, Tiêu Vũ cũng không muốn nàng chịu khổ. Chỉ là với chức ngự sử và tính cách của hắn, tai họa có thể bất cứ lúc nào ập xuống cả hai.
Vì thế, điều gì có thể nói, Tiêu Vũ đều nói cho nàng nghe, để nàng khỏi ngày ngày nơm nớp.
Nếu phụ thân đáng tin, hắn cũng sẽ nói với ông vài phần. Nhưng phụ thân không phải người giữ được bình tĩnh, nên ngay cả mẫu thân – người thường bị phụ thân dỗ dành – hắn cũng đành giấu.
Ôm lấy thân thể ấm áp trong lòng, Tiêu Vũ bắt đầu kể từ lúc Tam Ty tìm thấy trang trại đứng tên con gái Tống Lương Học.
“Theo lời khai của cha con họ Tống, tám năm trước, khi Thái t.ử giám quốc từng đến phủ họ Tống. Tống thị cố ý quyến rũ Thái t.ử. Vì không tiện đưa nàng vào Đông cung, Thái t.ử sắp xếp nàng ở một trang trại ngoài thành, thỉnh thoảng rảnh rỗi sẽ đến thăm.”
“Dựa vào mối quan hệ ấy, suốt tám năm, Tống Lương Học mượn danh Thái t.ử nhận hối lộ hơn hai mươi vạn lượng cùng vô số châu báu. Để tránh tai mắt, tất cả đều chuyển đến trang trại giao cho Tống thị giữ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Lần này chẩn tai, ông ta khai đã thông qua việc cắt xén lương thực của dân, mua rẻ gạo mục gỗ mục thay gạo mới gỗ tốt, lấy gạo tốt đổi gạo cũ kiếm chênh lệch, báo khống số dân bị nạn… mà tham ô bốn mươi vạn lượng. Vì sợ vận chuyển về kinh gây nghi ngờ, ngoài năm vạn lượng ngân phiếu, còn lại đều giấu ở trang trại.”
“Ông ta còn nói, bảy cô gái kia là do ông ta chọn ra, giả làm cô nhi dâng cho Thái t.ử. Theo lời ông ta, Thái t.ử chỉ vì không biết rõ nguồn gốc mà nhận nhầm, ngoài ra chỉ có lỗi sơ suất. Nhưng bảy cô gái đều khai rằng họ từng nói rõ thân phận và nỗi khổ của dân nạn, Thái t.ử nghe mà làm ngơ.”
La Phù nghe mà bật cười lạnh:
“Thái t.ử mà trong sạch sao? Nếu chỉ mình Tống Lương Học tham ô, ông ta đâu dám đem toàn bộ bạc bẩn gửi ở chỗ nữ nhân của Thái t.ử. Dù là con gái ruột, người thường cũng sẽ giấu ở nơi chỉ mình biết. Rõ ràng là thay Thái t.ử giữ tiền. Không tiện đưa vào Đông cung nên để ngoài.”
Tiêu Vũ gật khẽ:
“Sự thật hẳn là vậy. Nhưng chỉ cần cha con họ Tống không khai ra Thái t.ử, Thái t.ử cũng không nhận, Tam Ty khó mà định tội tham ô cho ngài.”
Với quan viên thường, Tam Ty có thể dùng biện pháp uy h**p, đ.á.n.h đòn tâm lý, thậm chí thẩm vấn suốt đêm. Nhưng những cách ấy không thể dùng với Thái t.ử. Huống hồ hoàng thượng có muốn tra đến cùng hay không, vẫn chưa rõ.
“Sáng mai Tam Ty sẽ dâng toàn bộ khẩu cung lên hoàng thượng, chờ người định đoạt.”
La Phù gật đầu. Thấy hắn bận rộn đến nửa đêm, nàng vuốt n.g.ự.c hắn, định để hắn ngủ.
Nhưng nhắm mắt một lúc, nàng vẫn không nhịn được hỏi:
“Thái t.ử nhận mấy cô gái kia, ta còn hiểu là háo sắc. Nhưng ngài là Thái t.ử, sao còn tham ô? Ngài thiếu bạc sao? Dù có thiếu, sau này thiên hạ cũng là của ngài, gấp gáp làm gì?”
Tiêu Vũ nắm lại tay nàng.
“Con người ai cũng có d*c v*ng. Dân thường muốn áo đẹp cơm ngon. Thương nhân muốn gia sản phồn thịnh. Quan viên muốn địa vị hiển hách, rạng rỡ tổ tông. Minh quân muốn quốc thái dân an, công danh lưu sử. Hôn quân muốn lầu ngọc điện vàng, rượu chảy như suối.”
“Quốc khố từng trống rỗng, hoàng thượng vì công nghiệp phạt Ân mà tăng thuế. Thái t.ử vì tư d.ụ.c mà gom tiền, có gì lạ? Còn có một kiểu hoàng tộc khác, không hẳn thiếu bạc, cũng chưa hẳn có nhu cầu gì lớn, nhưng họ cho rằng bạc trong quốc khố vốn là của hoàng gia, không nên tiêu cho tiện dân. Thà cắt xén giữ lại cho mình còn hơn dùng cho dân.”
La Phù chợt hiểu.
Người càng có nhiều tiền, thứ khiến họ thèm muốn càng phải lớn.
Giống như Vĩnh Thành Đế khát khao thống nhất thiên hạ – thứ ấy không chỉ tốn bạc, tốn lương, mà còn tốn mạng người.
Nàng ở đây nghĩ Thái t.ử không thiếu tiền.
Nhưng biết đâu Thái t.ử chê Đông cung chưa đủ nguy nga, âm thầm tích bạc, chờ ngày đăng cơ xây cung điện tráng lệ hơn?
-------------------------------------------------------
Tiểu Yêu