Cưới Nhầm Ngự Sử - Phần 3

Chương 33: Một lời chưa dứt



 

Từ khi Tam Ty bắt đầu hội thẩm vụ tham ô chẩn tai ở bốn quận, nhất là sau khi về kinh tiếp tục thẩm vấn Tống Lương Học cùng các quan trong kinh, Thái t.ử không còn nghĩ đến bất cứ thứ gì ngoài thân nữa.

Thậm chí có lúc, hắn còn nảy ra ý định đem toàn bộ số bạc từng tham ô giao nộp hết, mong rửa sạch bản thân!

Bên ngoài Đông cung, Ngự Lâm quân canh giữ nghiêm ngặt. Thái t.ử không ra được, bè đảng cũng không vào được. Hắn nhìn ai cũng chướng mắt, không đoái hoài đến phi tần, con cái, chỉ đi qua đi lại giữa tẩm điện và thư phòng, lòng như lửa đốt.

Vĩnh Thành Đế thì bình tĩnh hơn nhiều.

Sáng hai mươi hai tháng Chạp, Phạm Yển, Trâu Đống, Lâm Bang Chấn vào Ngự thư phòng phục mệnh. Sau khi đích thân xem xong khẩu cung của cha con Tống Lương Học cùng bảy thiếu nữ dân nạn, Vĩnh Thành Đế chỉ khẽ nhíu mày, rồi ra lệnh ba vị đại thần tiếp tục thẩm vấn toàn bộ người trong Đông cung – từ Thái t.ử, Thái t.ử phi, cho đến từng thái giám cung nữ.

Việc tra Đông cung mất trọn một ngày.

Ngoài Thái t.ử, đại thái giám Hứa Vạn và thị vệ thân cận Thạch Hưng, những người còn lại – kể cả Thái t.ử phi – đều nói không biết gì về Tống thị hay trang trại ngoài thành.

Quả nhiên như Tiêu Vũ dự liệu, Thái t.ử chỉ nhận mình đã thu nhận bảy cô gái do Tống Lương Học dâng lên. Ban ngày bận rộn chẩn tai, hắn không rảnh rỗi. Thỉnh thoảng ban đêm sủng hạnh, cũng chưa từng để tâm họ nói gì. Xong việc liền sai người đưa về hậu viện.

Hứa Vạn và Thạch Hưng thừa nhận biết quan hệ giữa Thái t.ử và Tống thị, biết việc thu nhận bảy cô gái khi chẩn tai, còn lại đều không rõ.

Đêm xuống, Vĩnh Thành Đế nhận khẩu cung Đông cung, cho Phạm Yển ba người – đã liên tục bận rộn hơn hai mươi ngày – về phủ nghỉ ngơi, rồi truyền gọi Thái t.ử.

Khi Thái t.ử đến, hoàng đế đang ngâm chân trong tẩm điện.

Ánh mắt ra hiệu, Mã công công dẫn hết cung nhân lui ra. Trong điện chỉ còn hai cha con.

Thái t.ử quỳ trước chậu đồng mạ vàng, một tay nâng chân phụ hoàng mà xoa rửa, một tay lau nước mắt, ngẩng lên khẩn thiết:

“Phụ hoàng, nhi thần hồ đồ! Không nên vì háo sắc mà nhận bảy cô gái dân nạn, không nên vì bốn quận tiêu điều mà tuần tra qua loa. Nhưng những chuyện khác, nhi thần thật sự không biết! Xin phụ hoàng minh xét!”

Vĩnh Thành Đế nhìn khuôn mặt trước mặt – cũng chẳng còn trẻ trung – nhìn nếp nhăn nơi khóe mắt con trai, giọng trầm xuống:

“Trước khi ngươi xuất cung, trẫm đã dặn gì? Dân tâm, dân tâm! Trẫm sai ngươi đi thu dân tâm. Ngươi một câu ‘hồ đồ’ lại khiến trẫm mất thêm một lần dân tâm!”

“Bây giờ bốn quận mắng trẫm là hôn quân. Dù sao họ mắng là mắng trẫm, không liên quan đến ngươi, phải không?”

Thái t.ử hối hận đến cùng cực:

“Không! Tất cả là lỗi của nhi thần! Nhi thần làm liên lụy phụ hoàng! Nếu phụ hoàng còn tin, xin cho nhi thần lần nữa mang lương bạc chẩn tai đến bốn quận. Nhi thần sẽ tự tay nấu cháo phát cháo, đích thân kiểm tra từng nhà, bảo đảm mỗi dân nạn đều được ấm no, giành lại dân tâm cho phụ hoàng!”

Vĩnh Thành Đế giận dữ chọc mạnh vào trán hắn:

“Trẫm sắp xuống mồ rồi, cần dân tâm làm gì? Dân tâm ấy là để lại cho ngươi!”

“Trẫm muốn bách tính Đại Chu biết rằng trẫm để lại cho họ một tân quân trọng dân yêu dân!”

“Tiểu t.ử nước Ân kia vì sao khiến quan dân Liêu châu trung thành? Bởi vì hắn diễn tròn vai ‘nhân quân’!”

“Nếu ngươi không nhớ lần giáo huấn này, hết lần này đến lần khác khiến dân thất vọng, dân sẽ bỏ ngươi! Đến lúc ấy, chưa cần nước Ân đ.á.n.h, phản vương các nơi cũng đủ kéo vào kinh thành, khiến ngươi thành quân vong quốc!”

Thái t.ử như bị sét đ.á.n.h. Toàn thân run lên, bỗng tỉnh ngộ mà sợ hãi.

Hai tay còn dính nước rửa chân, hắn tự tát mình liên tiếp:

“Nhi thần hồ đồ! Suýt nữa hủy hoại cơ nghiệp phụ hoàng dày công gây dựng! Nhi thần vô năng! Vô năng…”

Vĩnh Thành Đế nhìn mà khóe mắt giật giật. Đợi đến khi mặt Thái t.ử sưng đỏ, ông mới quát:

“Đủ rồi! Nhớ cho kỹ! Trẫm còn sống còn có thể thu dọn cho ngươi. Trẫm c.h.ế.t rồi, ngươi tự chờ vong quốc đi!”

Thái t.ử liên tục dập đầu, nước mắt nước mũi giàn giụa, thề tuyệt không tái phạm.

Vĩnh Thành Đế nhắm mắt, cho hắn lui.

Tiểu Yêu

Thái t.ử còn liếc chậu nước, cung kính:

“Để nhi thần rửa chân cho phụ hoàng xong đã…”

“Không cần.”

“Vâng… phụ hoàng bớt giận, long thể là trọng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thái t.ử đi rồi, Mã công công khom lưng vào tiếp tục hầu hạ.

Nhưng Vĩnh Thành Đế nằm xuống mà gần như trắng đêm không ngủ.

Sáng hai mươi ba tháng Chạp, ngày triều nghị.

Từ văn võ bá quan đến dân nạn bốn quận đều chờ một kết quả.

Vĩnh Thành Đế ngồi lên long ỷ, việc đầu tiên là định tội quan liên quan.

Kinh Triệu doãn Tống Lương Học là chủ phạm, tội ác tày trời – tịch thu gia sản, cả nhà xử trảm.

Những tham quan còn lại, tùy số bạc tham ô mà xử trảm, tịch biên, lưu đày – không ai được tha.

Cuối cùng là Thái t.ử.

“Thái t.ử thân là khâm sai chẩn tai mà nghiêm trọng thất trách, phụ lòng trẫm, phụ lòng dân bốn quận. Phạt giam lỏng Đông cung một năm tự kiểm, đồng thời sai Tề vương và Phúc vương đến bốn quận tiếp tục chẩn tai an dân.”

Thái t.ử mồ hôi đầm đìa, quỳ nhận tội.

Tề vương, Phúc vương xuất ban lĩnh chỉ.

Vĩnh Thành Đế quét mắt nhìn bá quan:

“Nếu chư khanh không có dị nghị, vụ án bốn quận coi như kết thúc. Bắt đầu nghị sự hôm nay.”

Tiêu Vũ đứng ở hàng sau.

Thấy phía trước không một ai bước ra, hắn siết c.h.ặ.t hốt bản trong tay, bước ngang vài bước ra giữa đại điện, đứng thẳng đối diện long ỷ, giọng vang như chuông:

“Bẩm hoàng thượng, thần có dị nghị.”

Vĩnh Thành Đế mím môi.

Thái t.ử cau mày.

Tiêu Vinh hồn vía lên mây!

Ông rất muốn chạy đến bịt miệng con trai, hoặc đứng đó mà quát nó câm mồm. Nhưng đây là điện Càn Nguyên, trước mặt hoàng đế, đâu dung ông làm càn.

Vĩnh Thành Đế mở lời:

“Ngươi có dị nghị gì?”

Tiêu Vũ nhìn Thái t.ử đang quỳ quay lưng về phía mình:

“Thần cho rằng, hình phạt dành cho Thái t.ử… quá nhẹ.”

Trong điện lập tức rì rầm như ong vỡ tổ.

Vĩnh Thành Đế như không nghe thấy, chỉ nhìn hắn:

“Vậy theo ngươi, Thái t.ử nên chịu hình phạt gì?”

Tiêu Vũ khựng lại một nhịp.

Ánh mắt hạ xuống trong khoảnh khắc, rồi ngẩng lên, nhìn thẳng đế vương trên long ỷ:

“Thần cho rằng, Thái t.ử tàn bạo vô nhân, nên phế bỏ.”

 

 

 

-------------------------------------------------------