A Phiêu biết Lãng Cửu Xuyên tỉnh lại khẳng định sẽ muốn hỏi chuyện, nhưng ông vẫn để Hồng Nương t.ử bưng canh t.h.u.ố.c và đồ ăn đã chuẩn bị sẵn lên trước, hầu hạ nàng lót dạ. Còn bản thân ông thì ngồi sang một bên, kể tóm tắt lại những gì nhìn thấy trong thủy lao cùng với những chuyện đã phát sinh sau đó.
Sau khi vào thủy lao, ông rất nhanh đã tìm được Kiều Thư Yểu cùng vài đứa trẻ mất tích khác. Tuổi của chúng đều không quá mười hai. Điều đáng nói là, bát tự của những đứa trẻ này đều thuộc mệnh cách thanh quý hoặc phúc lộc song toàn. Khi hợp lại với nhau, vừa vặn tạo thành ngũ hành tương sinh. Bọn chúng bị chia ra ngồi trong một trận pháp, kẻ giấu mặt định dùng ngũ hành của người sống để thúc đẩy vận khí và hiến tế linh hồn cho một bài vị.
A Phiêu còn lấy ra một bản vẽ trận pháp cổ xưa đưa cho Lãng Cửu Xuyên, nói: “Ta đã về tra cứu lại, thứ đó hẳn là Ngũ Hành Cửu Chuyển Trận. Trận pháp này lấy những đồng nam đồng nữ có bát tự thuần ngũ hành làm trận cơ và vật tế. Thông qua việc hiến tế linh hồn và tinh huyết của chúng, có thể thúc đẩy linh khí ngũ hành của đất trời chuyển động chín lần, sau đó dâng hiến toàn bộ cho chủ nhân của bài vị.”
Thần sắc Lãng Cửu Xuyên lạnh lẽo, lệ khí từ tận đáy lòng cuộn trào. Nàng nhận lấy bản vẽ rồi xem xét. Bản thân nàng sinh ra đã chán ghét tột độ những loại nghi thức hiến tế này, cũng hận thấu xương những kẻ tu đạo vì muốn nâng cao tu vi mà sử dụng thuật số tà ác. Cảm giác chán ghét ấy chân thực đến mức tựa như chính nàng đã từng nếm trải vậy.
Mí mắt A Phiêu giật giật, sự thay đổi khí tức này của nàng đúng là quá nhanh.
Để tránh việc Lãng Cửu Xuyên nổi điên, ông đành nói tiếp: “Loại thuật số này vô cùng ác độc và âm tà, cho nên kẻ đó mới phải bố trí trận pháp tầng tầng lớp lớp. Tất cả chỉ nhằm che giấu sinh cơ và khí tức của những đứa trẻ bị bắt tới làm vật hiến tế. Chỉ tiếc là lưới trời l.ồ.ng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt.”
“Thủy lao của Nhậm gia vốn đã có sẵn từ trước sao?” Lãng Cửu Xuyên buông bản trận đồ xuống, lên tiếng hỏi.
“Thủy lao đó đã tồn tại từ sớm. Cô cũng biết đấy, nhà họ Nhậm có hậu nhân của Mặc thị, việc bọn họ biết thiết lập cơ quan thuật cũng chẳng có gì lạ. Hơn nữa, nó lại được cất giấu ngay dưới đáy hồ, quả thật đủ kín đáo, chắc hẳn đây vốn là đường lui của gia tộc bọn họ.” A Phiêu phân tích: “Chỉ là bí mật của nhà họ Nhậm đã bị kẻ khác phát hiện rồi lợi dụng. Nơi đó vô tình lại cung cấp sự tiện lợi cho kẻ muốn thi triển loại thuật số tà ác này.”
Thủy lao dưới đáy hồ vốn dĩ đã vô cùng bí ẩn, nay lại được giăng thêm trận pháp cách ly nhiều tầng, muốn bị người khác phát hiện quả thực còn khó hơn lên trời.
“Trận pháp này hẳn đã tồn tại nhiều năm rồi. Đám xương cốt dưới đáy hồ kia, phần lớn đều là của những đứa trẻ mà cốt linh còn chưa kịp khép lại.” Sắc mặt A Phiêu tuy bình tĩnh, nhưng giọng điệu lại khó giấu nổi sự phẫn nộ.
Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên bỗng chốc trở nên sắc bén.
“Nguyên nhân khiến chuyện này lại dính dáng đến Vinh gia là vì trong thủy lao còn có một đường hầm bí mật. Mà mật đạo đó lại thông thẳng tới Lưu Viên - phủ đệ của Vinh gia tại Ô Kinh.” A Phiêu tiếp tục: “Bài vị kia đã nổ tung, Vinh gia không có cách nào giải thích rõ ràng về chuyện mật đạo. Vừa hay lúc này cô lại đ.á.n.h c.h.ế.t Chính Dương Tử, thế là bọn họ chớp thời cơ mượn luôn người c.h.ế.t để ra oai, đẩy toàn bộ tội lỗi lên đầu lão ta, biến mọi chuyện thành ‘c.h.ế.t không đối chứng’.”
Lãng Cửu Xuyên cười gằn: “Đúng là lạy ông tôi ở bụi này. Hành động đó lại càng chứng thực việc này chắc chắn có liên quan mật thiết đến Vinh gia. Chuyện phản bội gia tộc gì đó cũng chỉ do một cái miệng của bọn họ nói ra, rốt cuộc là thật hay giả thì người ngoài sao có thể đi kiểm chứng được? Cứ như vậy, năm sáu phần hoài nghi ban đầu nay đã thăng cấp thành tám chín phần rồi.”
“Không sai.” A Phiêu gật đầu phụ họa: “Cũng bởi vì gần nửa năm nay mọi việc của Vinh gia đều không suôn sẻ, nên bọn họ mới liên tục bị tụt chỉ số thông minh mà tung ra mấy nước cờ ngu xuẩn như thế.”
Nói đoạn, ông liếc nhìn Lãng Cửu Xuyên với ánh mắt đầy ý vị sâu xa: “Mà nhắc mới nhớ, sự đen đủi của Vinh gia toàn là bắt nguồn từ việc cô ‘sống lại’ đấy. Kể từ lúc đó, bọn họ mới liên tục gặp thất bại và xui xẻo.”
Lãng Cửu Xuyên ngước mắt lên, sâu trong đôi đồng t.ử phảng phất như có lưỡi đao sắc bén giấu kín, ánh đao lạnh lẽo thấu xương: “Đúng vậy, ta chính là kiếp nạn của bọn họ! Kể từ giây phút bọn họ động sát tâm với cỗ thân xác này, kiếp nạn của bọn họ cũng theo đó mà giáng xuống rồi!”
“Dù vậy, cô cũng phải đề cao cảnh giác. Trước đây Vinh gia thất bại hết lần này đến lần khác là do bọn họ quá khinh địch. Nhưng hiện tại đã tổn thất hẳn một vị trưởng lão, nhiêu đó đã đủ để bọn họ dè chừng, lưu tâm đến cô và hao tổn tâm trí để nhổ cái gai này đi.” A Phiêu nhàn nhạt nói: “Mấy ngày qua phải giữ cô lại trong các cũng là vì Vinh gia đang ráo riết truy tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của Chính Dương Tử. Giữ cô ở đây để phòng hờ vạn nhất thôi.”
Ông lại nhìn chằm chằm Lãng Cửu Xuyên, hỏi: “Nhưng mà xem xét khí tức của cô lúc này, e là trong cái rủi lại có cái may đúng không?”
Lãng Cửu Xuyên đứng dậy đi lại một vòng, khẽ ấn tay lên n.g.ự.c trái: “Đúng vậy, bây giờ chỉ còn thiếu một đoạn gọi là ‘đạo gân’ nữa thôi.”
Chỉ cần tìm lại được đoạn gân nối liền kỳ kinh bát mạch này, cỗ thân thể tàn tạ của nàng coi như đã được vá víu trọn vẹn. Sau đó, chỉ việc tìm nốt phần hồn phách còn thiếu, nàng sẽ nương theo lúc vượt thiên kiếp để dung hợp và tái tạo lại toàn bộ. Có như vậy, nàng mới thật sự hoàn thành quá trình niết bàn, nghênh đón một cuộc sống mới trọn vẹn nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến lúc đó, thực lực của nàng tất nhiên sẽ còn mạnh mẽ hơn hiện tại rất nhiều. Dù sao thì bây giờ, tuy có chút quá sức, nhưng nàng vẫn đủ khả năng đ.á.n.h c.h.ế.t một tên đạo sĩ đã mấp mé cảnh giới Trúc Cơ.
Thêm vào đó, trải qua một trận ác chiến, nàng đã gặt hái được không ít chỗ tốt. Linh lực dồi dào chảy vào tẩm bổ cho đan điền, ngay cả với chiếc Đế Chung, nàng cũng đã nắm giữ được sự liên kết c.h.ặ.t chẽ hơn, hiểu rõ cách làm sao để phát huy tối đa những công năng kỳ diệu của nó.
Lãng Cửu Xuyên cúi đầu vuốt ve chiếc Đế Chung. Nhìn những đường lôi văn chạm trổ trên thân chuông, nàng càng cảm thấy vô cùng ảo diệu, tựa hồ đang cất giấu một luồng huyền cơ nào đó có thể cộng hưởng cùng với nàng.
“Đúng là một đứa kiêu ngạo khó chiều.” Nàng gõ nhẹ một cái lên chiếc Đế Chung.
Đế Chung lập tức phát ra một tiếng "vù vù" rất khẽ, vừa như tán đồng, lại vừa mang theo sự ngạo mạn. Trông nó cứ như đang hừ mũi bảo: Là do chủ nhân ngươi quá vô dụng, đừng có đổ lỗi cho ta kiêu ngạo không chịu phối hợp!
A Phiêu vốn là quỷ hồn, bản năng tự nhiên sinh ra sự kiêng kỵ với những món Tiên Khí này. Sự tương tác và cộng hưởng qua lại giữa một người một chuông kia khiến ông cảm thấy mười phần không được tự nhiên, thần hồn cũng bất giác sinh ra cảm giác khiếp nhược, rụt rè.
Lãng Cửu Xuyên dường như phát hiện ra điều này nên vội buông chiếc Đế Chung ra, cất giọng quả quyết: “Bất kể Vinh gia có điều tra ra hay không, chỉ cần ta còn sống trên đời này một ngày, thì Vinh Tứ phu nhân kia sẽ không bao giờ để yên. Ả nhất định sẽ mượn cơ hội này đổ vạ mọi chuyện lên đầu ta hòng mượn đao g.i.ế.c người. Xưa nay ta chưa từng coi thường đám người Huyền tộc, nhưng cũng chưa bao giờ biết sợ. Bọn họ muốn tới thì cứ tới, ta sẵn sàng phụng bồi!”
Chính Dương T.ử có mối thù g.i.ế.c xác với nàng. Nàng vừa mới trừ bỏ được một kẻ mà đã cảm giác linh hồn càng thêm ăn khớp với thân thể. Thật không biết những kẻ còn lại là ai, nàng hiện tại rất tò mò muốn biết mặt bọn chúng!
“Trong lòng cô tự hiểu rõ là tốt rồi.” Thấy bộ dạng tự tin, tính toán đâu ra đấy của nàng, A Phiêu cũng yên tâm phần nào. Đôi khi đấu pháp tuy khiến linh lực bị hao tổn nghiêm trọng, nhưng cũng có người nhân cơ hội này bức ép bản thân đột phá thực lực.
Thực chiến vĩnh viễn là cách tu ngộ giúp tu vi thăng tiến nhanh nhất. Thông qua đó, người ta có thể nhìn ra điểm yếu của bản thân để bù đắp, đồng thời tìm hiểu rõ được năng lực chiến đấu của đối phương.
Nhìn bộ dạng này của Lãng Cửu Xuyên, e là nàng đang muốn lấy người của Vinh gia ra làm bao cát luyện tập đây mà.
“Nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc tên họ và sinh thần bát tự được khắc trên bài vị đặt trong Ngũ Hành Cửu Chuyển Đại Trận kia là của kẻ nào vậy?” Lãng Cửu Xuyên lái câu chuyện quay về vấn đề ban đầu.
A Phiêu đã sớm chuẩn bị sẵn, ông đưa tờ giấy ghi sinh thần bát tự qua, lên tiếng: “Tuy Vinh gia bắt Chính Dương T.ử phải đổ vỏ, vu khống rằng lão ta tự bày tà trận cho chính mình, nhưng ta xem xét kỹ cái bát tự này rồi, tuyệt đối không thể nào là của lão được.”
Lãng Cửu Xuyên nhận lấy tờ giấy, cúi xuống nhìn: “Tất nhiên là không phải của lão ta. Bát tự này... có lẽ không thuộc về bất kỳ một cá nhân cụ thể nào. Nói chính xác hơn, nó không thuộc về người sống, nó chỉ là một lớp vỏ bọc tượng trưng mà thôi.”
“Người c.h.ế.t sao?”
“Tứ trụ bát tự hoàn toàn không tương hợp, râu ông nọ cắm cằm bà kia, cái bài vị kia chắc chắn còn giấu giếm càn khôn khác.” Lãng Cửu Xuyên thản nhiên phân tích: “Nơi đó dẫu có trận pháp ngăn cách tầng tầng lớp lớp thì chẳng phải cuối cùng vẫn bị chúng ta tìm thấy đó sao? Có thể thấy, chỗ đó chưa chắc đã an toàn tuyệt đối. Một khi bị bại lộ và bị người ta nắm đằng chuôi, bài vị sẽ trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi. Cho nên, làm sao có chuyện kẻ đứng sau lại để lại bát tự thật sự lộ liễu bên ngoài như vậy được?”
“Vậy rốt cuộc đó là của ai?”
Thư Sách
Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên chợt trở nên buốt giá: “Cứ bắt kẻ bày trận lại tra khảo một câu là rõ chứ gì? Ta cũng rất muốn biết, lúc cỗ thân xác này bị t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t, rốt cuộc có những kẻ nào đã nhúng tay vào!”