Đã Lỡ Một Đời

Chương 3



 

Tôi thất thểu lê bước về phòng trọ, phát hiện một xấp tiền giấu dưới lớp chăn đệm.

 

Tiền mặt, năm ngàn tệ.

 

Không phải tiền của tôi.

 

Là mẹ tôi để lại.

 

Nhưng, bà ta lấy đâu ra ngần ấy tiền?

 

Cuối cùng tôi cũng bước vào kỳ thi đại học.

 

Trong những ngày thi, tôi loáng thoáng nghe nói trường cũ đã xảy ra chuyện lớn.

 

Có kẻ bị đ.á.n.h tàn phế, đám lưu manh ngoài trường cũng bị hốt trọn ổ.

 

Tôi nghĩ, chắc ông trời đã có mắt.

 

Sau khi thi xong, tôi vẫn không trả phòng trọ, hễ rảnh rỗi là lại chạy đến đồn cảnh sát gần đó hỏi thăm tin tức của mẹ.

 

Không có gì cả.

 

Bà ta như bốc hơi khỏi thế gian.

 

Hai tháng sau, tôi gom đủ học phí, bước chân vào Đại học A.

 

Nhìn phần thông tin hộ khẩu trên hồ sơ sinh viên, tôi cau mày.

 

Hộ khẩu của tôi vẫn nằm ở nhà họ Hứa, thậm chí tôi vẫn mang họ Hứa.

 

Ngày trước, mẹ tôi vừa gả vào đã nhanh ch.óng nhập hộ khẩu cho tôi.

 

Sau này bị đuổi ra khỏi nhà, chúng tôi cũng chẳng có cơ hội đi làm lại giấy tờ.

 

Tôi không hiểu tại sao Hứa Hằng lại không gạch tên tôi khỏi sổ hộ khẩu.

 

Có lẽ, giống như đêm đó cậu ta nói, cậu ta sợ bẩn tay khi dính dáng đến chuyện của tôi.

 

Tôi cứ ngỡ cánh cổng đại học sẽ là nơi tôi "thoát t.h.a.i hoán cốt", nhưng không ngờ, thứ chào đón tôi lại là những vết thương cũ bị xé toạc.

 

Trong đợt học quân sự, tôi đụng mặt một nữ sinh cùng trường - Phó Oánh Oánh.

 

"Hóa ra là mày."

 

Phó Oánh Oánh hất thẳng cốc trà sữa đang cầm trên tay vào mặt tôi trước mặt bao người.

 

"Con khốn không biết xấu hổ."

 

Tôi và Phó Oánh Oánh lao vào đ.á.n.h nhau.

 

Hai đứa túm tóc cấu xé, cuối cùng bị giải lên phòng Giáo vụ.

 

Phó Oánh Oánh không ngờ tôi dám đ.á.n.h trả.

 

Vì thế, ngay từ đầu cô ta đã bị thất thế, bị tôi đè ra đ.á.n.h tơi bời.

 

Tôi trút toàn bộ uất hận tích tụ suốt ba năm cấp ba lên người cô ta.

 

Tôi biết chính cô ta là người tung hô chuyện của tôi cho cả trường biết, cũng biết chính cô ta là kẻ cầm đầu xúi giục bạn bè trong lớp cô lập tôi.

 

Tôi đã nhẫn nhịn quá lâu, những tưởng cả đời này sẽ cứ thế mà nhẫn nhịn.

 

Nhưng khoảnh khắc cốc trà sữa hắt thẳng vào mặt, tôi không muốn nhịn nữa.

 

Mới ngày đầu tiên nhập học đã đ.á.n.h nhau, thầy phụ trách vô cùng tức giận.

 

Đặc biệt là sau khi gọi Phó Oánh Oánh ra hỏi chuyện riêng, thái độ thầy nhìn tôi thay đổi hẳn.

 

"Phụ huynh của em Phó nhận được tin, báo là sắp tới trường. Em liệu mà nghĩ cách giải quyết đi."

 

Nét mặt tôi sượng cứng, dường như lờ mờ đoán ra điều gì đó.

 

Phó Oánh Oánh ôm mảng da đầu bị giật đứt tóc, trừng mắt nhìn tôi đầy căm hận: "Hứa Lạc Chi, mày cứ đợi đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Khí thế hung hăng lúc đ.á.n.h nhau bỗng chốc tan biến, tôi đứng chôn chân tại chỗ.

 

Đầu óc như bị một b.úa tạ giáng xuống.

 

Tôi quên mất, Phó Oánh Oánh, chính là người nhà họ Hứa.

 

Cô ta là em họ của Hứa Hằng.

 

Quả báo đến nhanh thật.

 

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì ngoài cửa phòng Giáo vụ đã vang lên một tiếng:

 

"Chào thầy."

 

Mí mắt tôi giật liên hồi.

 

Dù đã trải qua thời kỳ vỡ giọng của tuổi dậy thì, nhưng chất giọng của Hứa Hằng thì tôi có thể nhớ cả đời.

 

"Anh!"

 

Phó Oánh Oánh lao về phía cửa, ôm chầm lấy Hứa Hằng, khóc nức nở.

 

"Anh nhìn tóc em này, đều do nó cả."

 

"Anh phải làm chủ cho em."

 

Tôi chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà than, thế giới này thực sự quá nhỏ, quá nhỏ.

 

Lời nguyền mang tên nhà họ Hứa e là sẽ giam cầm tôi cả đời này.

 

Chẳng lẽ tôi vĩnh viễn không thể thoát khỏi nó sao?

 

Hứa Hằng vỗ nhẹ lưng Phó Oánh Oánh, an ủi vài câu rồi nhìn sang.

 

Sau tuổi dậy thì, Hứa Hằng đã trổ mã thành một người đàn ông thực thụ, cao lớn vạm vỡ, cao hơn tôi cả một cái đầu.

 

Nhìn cậu ta bước tới, tim tôi đập thình thịch. Đánh nhau với Phó Oánh Oánh tôi còn chiếm được thế thượng phong.

 

Nhưng đối mặt với Hứa Hằng, tôi chỉ có nước chịu đòn.

 

Bóng người cao lớn đổ ập xuống, tôi không còn đường lui. Cảm giác sợ hãi tột cùng như lúc ngâm mình dưới đáy nước, ranh giới sinh t.ử mong manh ngày bé lại ùa về.

 

Cậu ta nói: "Hứa Lạc Chi."

 

"Cô khá lắm."

 

Tôi đ.á.n.h Phó Oánh Oánh bị thương, không chỉ phải bồi thường tiền t.h.u.ố.c men mà còn đứng trước nguy cơ bị đuổi học.

 

Chỉ vì một cốc trà sữa hắt vào mặt, tôi tự tay cắt đứt con đường đại học nhọc nhằn mới có được.

 

Thầy phụ trách nhìn tôi đầy thương cảm, không đành lòng nên hiến kế: "Em đi cầu xin Hứa thiếu gia xem sao."

 

Hứa thiếu gia?

 

Hờ.

 

Thầy phụ trách tưởng tôi không biết những ngóc ngách bên trong, bèn nhắc nhở:

 

"Tập đoàn Hứa thị vừa quyên tặng cho trường hai tòa thư viện đấy."

 

Là nhân vật mà tôi không thể trêu vào.

 

Tôi biết.

 

Nhưng thầy phụ trách không biết, tôi và người nhà họ Hứa đã giằng xé nhau suốt mười mấy năm qua.

 

Lệnh đuổi học chưa được ban hành, giống như một thanh gươm treo lơ lửng trên đỉnh đầu tôi.

 

Chỉ chực chờ rớt xuống, c.h.é.m tôi nát bấy.

 

Tôi biết mình không thoát được nữa rồi.