Đêm đó, tôi tìm đến Mị Sắc.
Hứa Hằng đang ở đó.
Ánh đèn neon rực rỡ, tiếng nhạc xập xình.
Đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào một nơi như thế này.
Mụ "tú bà" nhìn thấy tôi, hai mắt sáng rực.
"Tôi đến tìm người." Tôi né tránh cánh tay đang vươn ra của mụ, đứng khép nép sang một bên.
Mụ chu đôi môi đỏ ch.ót: "Ây da tiểu bảo bối, cô bé tìm ai nào?"
Tôi nói tôi tìm Hứa Hằng.
Phó Oánh Oánh bảo Hứa Hằng đang ở đây, bắt tôi đến quỳ gối cầu xin.
Tú bà "ô" lên một tiếng, ánh mắt nhìn tôi càng thêm phần kỳ quái.
Sau đó mụ dắt tôi vào phòng thay đồ, ném cho tôi một bộ quần áo.
"Này, thay đi."
Thấy tôi chần chừ, mụ hiếm khi kiên nhẫn giải thích: "Muốn vào trong đó thì phải thay bộ này."
Thế là tôi thay.
Chỉ cần gặp được Hứa Hằng, không mặc quần áo cũng được.
Đúng vậy, tôi chính là kẻ không biết xấu hổ như thế.
Tú bà nhìn tôi sau khi thay đồ bước ra, ánh mắt lóe lên tia sáng như vớ được vàng ròng 24K.
Mụ dẫn tôi đến trước một căn phòng VIP.
Trước khi đẩy cửa, mụ còn nhét vào n.g.ự.c tôi một tấm danh thiếp.
Cửa mở, tôi nhìn thấy Hứa Hằng đang ngồi giữa vòng vây oanh yến.
Xung quanh cậu ta toàn là những mỹ nhân mặc váy xếp ly kiểu nữ sinh (JK) giống hệt nhau.
Điểm này thì tú bà không lừa tôi.
Muốn vào đây, ai cũng phải diện bộ đồ này.
Nhưng cùng một bộ quần áo, mặc trên người những người khác nhau lại mang đến những phong vị hoàn toàn khác biệt.
Ngay khi tôi bước vào, tôi đã cảm nhận được những ánh nhìn bủa vây từ bốn phía.
Có ánh mắt của kẻ đi săn đầy ác ý, có ánh mắt ghen tị và tức tối không che giấu.
Còn Hứa Hằng thì sao?
Cậu ta ngồi chễm chệ giữa đám đông, như sao sáng vây quanh mặt trăng.
Cậu ta phóng cho tôi một ánh nhìn đầy ẩn ý.
"Lại đây."
Cậu ta vẫy tay với tôi.
Như gọi một con ch.ó.
Tôi bước qua những ánh mắt đầy ác ý xung quanh, đi tới ngồi xuống bên cạnh cậu ta.
Chiếc váy quá ngắn, hai tay tôi bồn chồn đặt lên đùi.
"Đến đây làm gì?"
Hơi thở mang đậm nam tính áp sát bên cạnh.
Tôi rùng mình, đ.á.n.h bạo cẩn trọng đáp:
"Đến... bồi thường và xin lỗi."
Xương có cứng đến đâu, đứng trước hiện thực nghiệt ngã cũng phải cúi đầu.
Một tiếng cười nhạt vang lên bên tai.
"Hứa Lạc Chi, đồ không có xương."
Giễu cợt, khinh miệt.
Năm đó, cậu ta bắt tôi quỳ xuống lau giày, tôi quỳ, cậu ta liền c.h.ử.i tôi là đồ không xương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hứa Hằng cười, đám người xung quanh cũng hùa theo cười ồ lên.
Toàn là những kẻ nịnh bợ, bợ đỡ Hứa Hằng.
Còn tôi, đơn thương độc mã, bốn bề thọ địch.
Một bàn tay vuốt ve gáy tôi, tôi run b.ắ.n người.
Hứa Hằng đã bóp nghẹt yết hầu vận mệnh của tôi.
"Không phải đến xin lỗi sao?"
Cậu ta cười một cách đạo mạo, thậm chí có thể nói là tao nhã.
Nhưng sự áp sát của cậu ta lại khiến tôi lạnh toát sống lưng.
"Tôi xin lỗi." Tôi nói.
"Chỉ thế này thôi sao?" Hứa Hằng nắn bóp cổ tôi, đầu ngón tay như đang châm lửa, khiến da thịt tôi tê dại.
Tôi giật mình hoảng hốt, không thể tin nổi nhìn cậu ta.
"Cậu muốn làm gì?"
Tôi sai rồi, tôi sai hoàn toàn rồi.
Hóa ra Hứa Hằng nhắm vào tôi, là muốn...
Không, tôi không tin.
Một kẻ từ nhỏ đã ghét bỏ tôi bẩn thỉu.
Lại để mắt đến tôi sao?
Đừng mơ mộng nữa, Hứa Lạc Chi.
"Chọn một trong hai."
Hứa Hằng đưa ra lựa chọn cho tôi.
Nhìn hàng loạt ly rượu xếp đầy trên bàn, ly nào cũng rót tràn trề.
Cậu ta chỉ vào bàn rượu, nhả chữ: "Chọn chúng, hay là... chọn tôi?"
Tiếng xì xầm vang lên tứ phía, ai nấy đều mang vẻ mặt phấn khích.
Tôi bưng ly rượu lên bắt đầu uống, hết ly này đến ly khác.
Không hề để ý đến sắc mặt ngày càng u ám của Hứa Hằng bên cạnh.
Tôi thà uống say đến chế//t ở đây, cũng không muốn dây dưa gì với Hứa Hằng.
Tôi say thật, say đến mức không biết trời trăng gì nữa.
Nhưng khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, tôi lại đang ở trong khách sạn, trên giường của Hứa Hằng.
Trên người không một mảnh vải che thân.
Phó Oánh Oánh chặn ngay cửa, c.h.ử.i bới ầm ĩ, mắng tôi là đồ đê tiện, không biết xấu hổ.
Ký ức đêm qua quá hỗn loạn, tôi hoàn toàn không nhớ mình đã cuốn lấy Hứa Hằng như thế nào.
Tôi thẫn thờ mặc quần áo. Thấy Phó Oánh Oánh định xông vào, Hứa Hằng từ trong phòng tắm bước ra.
Chặn cô ta lại.
Phó Oánh Oánh trố mắt nghẹn họng.
"Anh!"
Mặt Hứa Hằng sầm xuống: "Cút."
Phó Oánh Oánh tức giận bỏ đi.
Sau khi cô ta đi, tôi cũng lảo đảo bước ra khỏi cửa.
Hứa Hằng đột nhiên gọi giật lại:
"Hứa Lạc Chi."
Tôi giật mình bừng tỉnh, quay lưng lại phía cậu ta, đáp: "Hy vọng Hứa thiếu gia nói lời giữ lời."
Nói xong, tôi rảo bước, không ngoảnh đầu lại mà rời đi.