Tôi không có quá nhiều chấp niệm về "lần đầu tiên" của con gái.
Hứa Hằng quả nhiên nói lời giữ lời, án phạt của tôi được rút lại.
Nhưng chuyện tôi trèo lên giường Hứa Hằng, dưới sự rêu rao có chủ ý của Phó Oánh Oánh, lại một lần nữa ầm ĩ khắp trường.
Từ nhỏ đến lớn, cái bóng của người nhà họ Hứa luôn bám riết lấy tôi như hình với bóng.
Và giờ đây, tôi còn bị gán thêm cái mác "người đàn bà của Hứa Hằng".
Vũng bùn mà tôi càng muốn vùng vẫy thoát ra, lại càng lún sâu hơn.
Không bị đuổi học, nhưng tiền viện phí vẫn phải bồi thường.
Phó Oánh Oánh lấy cớ đòi tiền bồi thường, dẫn theo đám đàn em đập phá ký túc xá của tôi hai lần.
Những bạn cùng phòng khác cũng bắt đầu oán trách tôi.
Phó Oánh Oánh không đuổi được tôi ra khỏi trường, nhưng lại khiến tôi không thể tiếp tục ở lại ký túc xá.
Cuối cùng, sau một trận cãi vã nảy lửa trong phòng, hành lý của tôi bị ném hết ra ngoài.
Tôi lại một lần nữa không nhà để về.
Mang hành lý đến một khách sạn giá rẻ, nhìn số dư trên thẻ ngân hàng, tôi rơi vào trầm mặc.
Lúc lục tìm đồ trong túi, một tấm danh thiếp rơi ra.
Là của mụ tú bà ở Mị Sắc. Lúc đưa cho tôi, mụ từng nói: "Khi nào cần thì tìm chị."
Tôi cần tiền.
Tôi cố tình trang điểm đậm mới đến đó, chỉ vì không muốn ai nhận ra mình.
Tôi xin ứng tuyển vị trí nhân viên phục vụ, vì lương ở Mị Sắc rất cao, lại còn trả theo ngày.
Tôi chỉ cần làm việc vất vả nửa tháng là đủ tiền trả cho Phó Oánh Oánh.
Nghe nói tôi chỉ làm phục vụ, chỉ bưng bê rót nước, không vào phòng VIP, tú bà tỏ vẻ không vui.
Mụ cử một quản lý đến hướng dẫn tôi, vừa quay lưng đi đã lầm bầm c.h.ử.i:
"Làm đĩ còn muốn lập đền thờ, xùy."
Tôi nghe thấy hết.
Mụ ta tưởng lần trước tôi đến tìm Hứa Hằng là để tự dâng mình lên tận miệng.
Nhưng tôi không rẻ mạt đến thế.
Cả buổi tối tôi chỉ chạy đi chạy lại giữa nhà bếp và sảnh chính.
Cũng có vài kẻ táy máy tay chân, nhưng đều bị tôi khéo léo né tránh.
Đến 2 giờ sáng, có một phòng VIP gọi trái cây.
Tôi gọt sẵn, chờ người đến bưng, nhưng trong phòng lại xảy ra cãi vã.
Quản lý giục tôi mau bưng vào, khách đang nổi nóng.
Tôi đành phải tự mang vào, nhưng vừa bước chân vào đã bị một gã say rượu tóm lấy tay.
Tôi ra sức vùng vẫy, trong lúc mất kiểm soát đã cầm vỏ chai rượu đập vỡ đầu gã.
Khoảnh khắc đầu gã say rỉ m.á.u, tôi biết, mình tiêu đời rồi.
Một mình Phó Oánh Oánh đã khiến tôi nợ nần chồng chất.
Lần này, rất có khả năng tôi sẽ bị tạm giam, phạt tiền và phải gánh thêm một khoản bồi thường khổng lồ.
Tôi hoảng loạn tột độ.
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ hận không thể chế//t đi cho xong.
Nhưng tôi không chế//t được, tóc tôi bị ai đó túm c.h.ặ.t.
Gã say bị đập một cú vào đầu nhưng không ngất, chỉ chảy chút m.á.u.
"Con đĩ ch.ó!"
Gã c.h.ử.i thề, túm tóc tôi định đập mạnh mặt tôi vào cạnh bàn trà.
Cú này mà nện xuống, mặt tôi coi như nát bấy.
Bỗng "Xoảng" một tiếng chát chúa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vỏ chai vỡ tan tành, rượu b.ắ.n tung tóe, tim tôi thắt lại vì sợ hãi.
Gã say trước mặt đổ gục xuống sàn.
Hứa Hằng tay cầm nửa vỏ chai vỡ, từ trên cao nhìn xuống tôi.
Trong một chốc, tôi chỉ muốn ôm chầm lấy đùi cậu ta mà khóc một trận thật đã.
Tại sao thế giới của tôi lại chứa nhiều ác ý đến vậy?
Thế nhưng, ngọn nguồn của những ác ý đó, chẳng phải đều bắt đầu từ Hứa Hằng sao?
Dù vậy, tôi vẫn phải biết ơn cậu ta.
Vì nếu không có cậu ta, đêm nay tôi chắc chắn bỏ mạng.
Hứa Hằng cúi xuống, những ngón tay vuốt ve gò má dính m.á.u của tôi.
Ánh mắt cậu ta, không rõ là xót thương hay bi ai.
"Đã muốn bán, chi bằng bán cho tôi đi."
Hậu quả vụ đ.á.n.h người vẫn phải giải quyết, không lâu sau, ông chủ của Mị Sắc xuất hiện.
Nhìn thấy Hứa Hằng, ông ta tỏ thái độ vô cùng thân thiết, vỗ n.g.ự.c bảo cứ để ông ta lo liệu mọi chuyện.
Vừa nói, ông ta vừa liếc nhìn tôi mấy lần, ánh mắt đầy vẻ trêu cợt, đùa giỡn.
Chuyện đối với tôi lớn tày trời, trong mắt bọn họ chỉ là một cái b.úng tay.
"Đi theo tôi."
Hứa Hằng dẫn tôi rời khỏi Mị Sắc.
Khi sắp bước ra khỏi cửa, tôi bỗng dừng lại.
Hứa Hằng nheo mắt: "Sao, còn luyến tiếc không muốn đi à?"
Tôi cúi đầu lí nhí: "Tiền công hôm nay của tôi... chưa nhận."
Hứa Hằng không ngờ tôi lại nhắc đến tiền lương lúc này, liền liếc nhìn ông chủ Mị Sắc một cái.
Ông chủ vội vàng rút một xấp tiền từ quầy lễ tân nhét vào tay tôi, bảo là tiền an ủi.
Tôi chỉ rút đúng 500 tệ, số còn lại trả lại hết.
Hứa Hằng đưa tôi về căn hộ của cậu ta.
Một căn hộ rộng thênh thang, trải dài cả một tầng.
Cậu ta chỉ vào một phòng ngủ: "Phòng của cô đấy."
Trước khi cậu ta quay lưng bỏ đi, tôi lí nhí nói tiếng cảm ơn.
Như thể vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất trần đời, cậu ta quay phắt lại nhìn tôi.
"Hứa Lạc Chi, cô bị ngu à?"
Tôi ngẩng mặt lên, sự mờ mịt trong đôi mắt tôi đã thành công làm cậu ta hài lòng.
Cậu ta bước đến trước mặt tôi, dùng ưu thế chiều cao tuyệt đối ép tôi vào góc tường.
Cúi người xuống, ghé sát tai tôi, giọng điệu đầy ác ý:
"Cô bán, tôi mua. Tiền trao cháo múc. Bớt diễn trò thanh thuần, trong sáng đi."
"Đi tắm rửa sạch sẽ rồi qua đây."
Câu nói của Hứa Hằng như một cái tát trời giáng thẳng vào mặt tôi.
Đúng vậy, tôi làm gì có tư cách tỏ ra thanh thuần, trong sáng.
Dù có muốn diễn, người đó cũng không thể là cậu ta.
Tôi không xứng, còn cậu ta, thì khinh bỉ.
Cứ thế, tôi dọn vào sống trong căn hộ cao cấp này, tưởng rằng thứ chờ đợi mình sẽ là những lời chế giễu, mỉa mai cay độc của cậu ta.
Nhưng thật đáng tiếc, ngay cả bóng dáng cậu ta, cả tuần tôi cũng chỉ được gặp một lần.
Tôi c.ắ.n răng cày cuốc một lúc bốn công việc, chật vật cả tháng trời mới gom đủ tiền trả viện phí cho Phó Oánh Oánh.
Sau đó, Phó Oánh Oánh lại chặn đường tôi trên lớp vài lần. Lần cuối cùng, khi phát hiện ra tôi đang sống trong khu căn hộ đó, cô ta suýt nữa phát điên.