Đã Lỡ Một Đời

Chương 6



 

Cô ta chỉ thẳng tay vào mặt tôi mà c.h.ử.i rủa:

 

"Hứa Lạc Chi, mày đúng là... giế//t người không d.a.o."

 

Phó Oánh Oánh vốn dĩ ngạo mạn, hống hách, nhưng khi thốt ra câu đó, gương mặt cô ta lại lộ rõ vẻ sụp đổ khó tả.

 

Tôi không hiểu.

 

Cô ta tưởng tôi giả ngu, tức giận giật phăng túi thức ăn tôi đang xách trên tay ném xuống đất, giẫm đạp nát bét.

 

"Mẹ con nhà mày đúng là âm hồn bất tán."

 

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay Phó Oánh Oánh.

 

"Cô nói vậy là ý gì?"

 

Mẹ tôi là tiểu tam, đúng. Nhưng bà ta đã bị hủy hoại dung nhan, bị đ.á.n.h gãy chân, rồi mất tích bặt vô âm tín cho đến tận bây giờ.

 

Bà ta đã phải trả cái giá quá đắt cho những gì mình đã làm.

 

Nhân mẹ tôi gieo, quả đắng tôi đang gánh chịu.

 

Chúng tôi đều đang chuộc lỗi cho mối nhân quả này.

 

Vậy mà tại sao lại bảo tôi "giế//t người không d.a.o"?

 

Rốt cuộc tôi đã làm gì?

 

Phó Oánh Oánh hất mạnh tôi ra.

 

"Hứa Lạc Chi, năm đó anh tao nên nhấn cho mày chế//t chìm dưới hồ bơi luôn cho xong."

 

Kể từ lần đó, Phó Oánh Oánh không bao giờ tìm tôi gây sự nữa.

 

Tôi không biết nhà họ Hứa còn ẩn giấu bao nhiêu bí mật, cũng chẳng rõ hai mẹ con tôi đã vô tình xới tung lên bao nhiêu chuyện.

 

Nhưng tôi không có khả năng hóa giải những ân oán ấy.

 

Tôi lại lao vào guồng quay quen thuộc: Vừa đi học, vừa đi làm kiếm tiền.

 

Chỉ có điều, tôi tuyệt nhiên không bao giờ quay lại Mị Sắc.

 

Ngay cả những nơi như quán bar, phòng karaoke, tôi cũng không bước chân vào.

 

Tôi rửa bát, bưng bê trong nhà hàng, làm tạp vụ khách sạn, thậm chí nhận luôn việc dạy kèm Toán cho hai học sinh cấp hai.

 

Mỗi ngày tôi quay cuồng như một con quay, chẳng còn chút thời gian rảnh rỗi nào để suy nghĩ vẩn vơ.

 

Học kỳ một năm tư, tôi thuận lợi xin được vào thực tập tại một công ty.

 

Mức lương thực tập khá ổn, tôi rất trân trọng cơ hội này.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi dự định sau khi nhận được tháng lương đầu tiên sẽ dọn ra khỏi căn hộ đó.

 

Đáng lẽ tôi phải dọn đi từ lâu rồi mới phải.

 

Nhưng dạo đó tôi đi tìm phòng trọ, không bị lừa tiền cọc thì cũng gặp đủ thứ chuyện xui xẻo trên trời rơi xuống.

 

Tôi đoán ngay ra được, là Hứa Hằng giở trò.

 

Cậu ta muốn tôi ở lại đó để dễ bề giám sát tôi mọi lúc mọi nơi.

 

Tôi chiều theo ý cậu ta.

 

Vì tôi không đấu lại cậu ta.

 

Nhưng tôi cũng không muốn bị nhốt ở đây cả đời.

 

Thế nên, tôi lấy hết can đảm gọi điện cho cậu ta.

 

Đây là lần đầu tiên tôi chủ động liên lạc với Hứa Hằng kể từ khi dọn vào căn hộ.

 

Điện thoại kết nối, giọng Hứa Hằng trầm thấp vang lên: "Nói."

 

Tôi mím môi: "Tôi muốn dọn ra ngoài."

 

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẩy.

 

Hứa Hằng đã vào Tập đoàn Hứa Thị từ hai năm trước, thời gian cậu ta ở trường chỉ đếm trên đầu ngón tay.

 

Giờ đây, tôi cũng chỉ thỉnh thoảng mới thấy bóng dáng cậu ta qua màn hình tivi.

 

Cậu ta là người thừa kế tương lai của Hứa Thị, một "phú tam đại" chính hiệu, điều đó đã được định sẵn.

 

"Được."

 

Nói xong, cậu ta cúp máy.

 

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, phải mất một lúc lâu mới ngăn được cơ thể đang run rẩy.

 

Đó là sự hưng phấn tột độ khi sắp thoát khỏi l.ồ.ng giam.

 

Thế nhưng, chiều hôm đó, khi tháng lương thực tập của tôi còn chưa kịp ting ting báo về tài khoản, trong group chat công việc đã nổ ra một tin chấn động.

 

Công ty nhỏ bé của tôi, đã bị thâu tóm.

 

Và kẻ thâu tóm nó, chính là Tập đoàn Hứa Thị.

 

Hứa Hằng luôn biết cách đẩy tôi xuống vực sâu tuyệt vọng ngay khoảnh khắc tôi vừa nhìn thấy ánh sáng le lói của hy vọng.

 

Bằng vô số sự thật tàn nhẫn, cậu ta dạy tôi một bài học cay đắng:

 

Dù tôi có vùng vẫy thế nào, cũng không bao giờ thoát khỏi lòng bàn tay cậu ta.