Đã Lỡ Một Đời

Chương 7



 

Trong cơn mê sảng đêm đó, tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ.

 

Trong mơ, có một người phụ nữ xa lạ sống trong căn hộ này.

 

Tôi nhìn thấy cô ấy đẩy cửa kính bước ra ban công.

 

Rồi gieo mình xuống.

 

Rơi từ tầng cao, thịt nát xương tan, mặt mày biến dạng không thể nhận ra.

 

Vậy mà, tôi vẫn nhìn rõ khuôn mặt ấy.

 

Khuôn mặt của chính tôi.

 

Tôi giật mình tỉnh giấc, kinh hãi tột độ, thậm chí không dám liếc nhìn cái ban công quen thuộc kia lấy một lần.

 

Tôi vớ lấy túi xách, cắm đầu cắm cổ lao ra khỏi nhà.

 

Tôi đến thẳng Tập đoàn Hứa Thị, tôi muốn gặp Hứa Hằng.

 

Tôi muốn hỏi cậu ta rốt cuộc muốn làm cái quái gì?

 

Người tiếp đón tôi là một trợ lý.

 

"Cô Hứa vui lòng đợi một lát, Hứa tổng vẫn đang bận."

 

Có lẽ thấy sắc mặt tôi quá tệ, anh ta bảo thư ký mang ra một ly nước nóng.

 

Trà hoa hồng, màu đỏ rực, giống hệt màu m.á.u trong giấc mơ.

 

Cơn buồn nôn trào lên, tôi chỉ muốn nôn thốc nôn tháo.

 

Cô thư ký thấy vậy, vẻ mặt thoáng chút ngỡ ngàng.

 

"Hóa ra cô ta chính là người phụ nữ đó."

 

Đúng vậy, tôi đã trở thành "người phụ nữ của Hứa Hằng".

 

Danh tiếng là cái thá gì, tôi đã không còn bận tâm nữa rồi.

 

Bởi vì Phó Oánh Oánh cũng đã vào làm ở Tập đoàn Hứa Thị.

 

"Hứa tổng nuôi cô ta trong căn hộ đó, cô ta không sợ sao?"

 

Tiếng xì xầm to nhỏ lọt vào tai, tôi nắm bắt được từ khóa quan trọng.

 

Căn hộ đó.

 

Nhớ lại ngày Phó Oánh Oánh chặn tôi dưới sảnh căn hộ, c.h.ử.i tôi là kẻ "giế//t người không d.a.o".

 

Bây giờ bọn họ cũng đang bàn tán về nó.

 

Rốt cuộc căn hộ đó chứa đựng bí mật gì mà khiến người ta phải kiêng dè đến vậy?

 

"Năm xưa Hứa phu nhân đã nhảy lầu tự t.ử ở chính căn hộ đó..."

 

Đầu óc tôi ong lên một tiếng.

 

Sự lạnh lẽo tức thì lan tỏa khắp toàn thân.

 

Mẹ của cậu ta, đã kết liễu cuộc đời tại nơi đó.

 

Cậu ta hận mẹ tôi.

 

Cậu ta trút toàn bộ thù hận lên đầu tôi.

 

Cậu ta muốn, hành hạ tôi cho đến chế//t.

 

Cảm xúc vượt quá giới hạn chịu đựng, tôi ngất lịm đi ngay tại chỗ.

 

Phó Oánh Oánh nói tôi giế//t người không d.a.o.

 

Cho rằng mẹ tôi đã hại chế//t Hứa phu nhân, việc tôi - con gái của kẻ giế//t người - lại đường hoàng dọn vào sống ở đó, chẳng khác nào một sự khiêu khích, giễu võ giương oai.

 

Nhưng cô ta đâu biết.

 

Tôi chỉ là vật tế thần mà Hứa Hằng chọn để cúng tế cho mẹ mình.

 

Mẹ tôi dung nhan bị hủy hoại, tàn phế một chân rồi mất tích biệt tăm, cậu ta không tìm được ai khác để trút giận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nên chỉ còn lại mình tôi.

 

Tôi hôn mê suốt hai ngày hai đêm.

 

Khi tỉnh lại, người đầu tiên tôi nhìn thấy lại là Phó Oánh Oánh.

 

Cô ta nhìn tôi với nụ cười lạnh lẽo.

 

"Hứa Lạc Chi, mày đúng là ngu xuẩn."

 

Tôi không hiểu nổi tại sao những kẻ sinh ra ngậm thìa vàng, sống trong nhung lụa này lại hành xử như vậy.

 

Bọn họ có thể dành ra hàng năm trời để hành hạ một con người, rõ ràng kẻ bị hành hạ bé nhỏ, hèn mọn như một con phù du.

 

Những con phù du ấy chỉ đang chật vật cầu sinh, nhưng trong mắt bọn họ vẫn là những thứ chướng tai gai mắt.

 

Có lẽ trong thế giới quan của họ, những con phù du như thế này, việc được tồn tại trên cõi đời đã là một tội lỗi.

 

"Này, tao đang nói chuyện với mày đấy, thái độ kiểu gì vậy hả?"

 

Thấy tôi lặng thinh không đáp, Phó Oánh Oánh nổi cáu.

 

Lời của đại tiểu thư mà cũng dám phớt lờ sao?

 

Thái độ? Tôi có thể có thái độ gì được chứ?

 

Tôi tê liệt nằm đó, mặc cho Phó Oánh Oánh c.h.ử.i rủa, làm loạn trong phòng bệnh.

 

Cho đến khi cánh cửa bị đẩy ra, tràng c.h.ử.i rủa của Phó Oánh Oánh chợt im bặt.

 

Hứa Hằng đứng ngoài cửa, sắc mặt âm u, đen đặc như sắp nhỏ ra mực.

 

"Phó Oánh Oánh."

 

Cậu ta mở lời.

 

"Anh đã cảnh cáo mày, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa cơ mà?"

 

Phó Oánh Oánh lập tức im bặt, như con gà bị bóp nghẹt cổ, không thốt nên lời.

 

"Cút."

 

Phó Oánh Oánh mặt mày trắng bệch, chạy trối chế//t.

 

Lần này, cô ta hoảng loạn đến mức quên cả việc trừng mắt lườm tôi một cái.

 

Trong phòng bệnh giờ chỉ còn lại tôi và Hứa Hằng.

 

Từ lúc bước vào, cậu ta cứ đứng lặng lẽ ở cuối giường, ánh mắt chúng tôi chạm nhau từ xa.

 

Đôi mắt sắc lạnh ấy chằm chằm nhìn tôi không rời.

 

Lúc này đây, người tôi không muốn nhìn thấy nhất chính là cậu ta.

 

Nhưng lại không thể không đối mặt.

 

Dẫu sao, chẳng biết đến bao giờ mới có cơ hội gặp lại.

 

"Căn hộ đó, là nơi mẹ cậu từng sống."

 

Tôi bình tĩnh cất lời.

 

Hứa Hằng mặt không biến sắc.

 

Cậu ta đã lăn lộn trên thương trường, sớm đã học được cách giấu kín cảm xúc.

 

"Cậu ép tôi sống ở đó, là muốn một ngày nào đó tôi cũng sẽ nhảy từ trên đó xuống, chế//t theo mẹ cậu, đúng không?"

 

Thốt ra những lời này, trái tim tôi như bị ai đó đ.â.m một nhát d.a.o, trống rỗng, m.á.u me be bét.

 

Bốn năm trước, tôi gây án ở Mị Sắc, là cậu ta đưa tôi đi.

 

Tôi không có chỗ ở, được cậu ta thu nhận.

 

Dù cậu ta đã cảnh cáo tôi đừng diễn trò ngây thơ.

 

Tôi cứ ngỡ mình đã luyện được mình đồng da sắt.

 

Vậy mà, cậu ta vẫn biết cách đ.â.m trúng điểm yếu, khiến tôi đau đớn tột cùng.