Con người quả thật kỳ diệu giống như lời tỷ tỷ nói.
Toàn thân bọn họ trụi lủi nhẵn thín, chẳng có lông lá gì, còn biết quấn thứ này thứ nọ lên người để tránh rét.
Tổ của bọn họ được đắp từ đất đá hoặc cỏ tranh, thức ăn bọn họ ăn đều được nấu chính, bọn họ còn biết dùng những thứ tròn xoe được gọi là tiền đồng để trao đổi đồ đạc.
Ta có chút sợ hãi bọn họ, chỉ dám trốn ở nơi tối tăm âm u, đợi đến đêm mới dám ra ngoài tìm thức ăn.
Trên núi của chúng ta có gà, bọn chúng rất lanh lợi, chạy rất nhanh, rất khó bắt.
Nhưng những con gà được con người sử dụng những tấm ván gỗ vây thành vòng để chăn nuôi lại rất ngốc, hơn nữa còn béo tốt mập mạp, chẳng cần tốn mấy sức lực cũng có thể dễ dàng bắt được.
Ta bắt trộm gà mấy hôm liền, cuối cùng bị con người bắt được.
Nhân loại giống đực cao lớn cường tráng xách cổ ta, nói màu lông của ta sáng sủa đẹp đẽ, cả người tròn xoe, muốn l.ột d.a, ă.n t.hịt ta.
Ta sợ hãi run rẩy, bật khóc huhu.
Đứa trẻ loài người không nỡ, nên cướp lấy ta, ôm vào trong lòng.
Đứa nhóc nói ta vừa đáng yêu, cũng rất đáng thương, muốn nuôi dưỡng, dạy dỗ ta cẩn thận, không để ta làm việc xấu nữa.
Ta lập tức bắt chước theo con ch.ó đen bị xích trước cửa nhà, ra sức lắc lư chiếc đuôi nhỏ đến mức đuôi như sắp nở hoa, còn l.i.ế.m l.i.ế.m cằm nó, chọc cho nó vui vẻ cười ha ha.
Người đàn ông đó mềm lòng, tha cho ta một đường sống.
Hắn còn lẩm bẩm nói: “Con súc sinh này, vậy mà còn hiểu được tiếng người.”
Từ đó, ta cũng bắt đầu được hắn nuôi dưỡng.
Bọn họ cho ta ăn thức ăn thừa, phần lớn đều là lá xanh, rất lâu mới được ăn một ít thức ăn mặn, ta ăn nhiều rau đến mức trong miệng toàn vị đắng, vì vậy đành tự mình đi đến bên sông bắt cá.
Có đám nhân loại tốp năm tốp ba, dùng những thứ có mùi kỳ lạ để giặt quần áo, thấy ta vì cơ thể nhỏ bé mà bị đám cá lớn vẫy đuôi đ.á.n.h vào mặt thì thi nhau cười ngặt nghẽo.
Hừ.
Ta lại tốn sức thêm một lúc lâu, cuối cùng cũng bắt được một con cá nhỏ, c.ắ.n ở trong miệng, kiêu ngạo chạy về nhà.
Đứa trẻ loài người tên là Đỗ Sân.
Nó cũng đặt cho ta một cái tên, là Tiểu Hoàn.
“Tiểu Hoàn giỏi quá!” Đỗ Sân hôn hôn cái đầu nhỏ của ta, sau đó đun một nồi nước lớn, một nửa để nấu canh cá, một nửa để tắm rửa cho ta.
Nó dùng món đồ có mùi hương kỳ lạ để tắm táp sạch sẽ, thơm tho cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ban đêm, hai người chúng ta cùng nhau đi ngủ.
Chỗ ngủ của nó rất dày, rất ấm áp.
Nó lầm bầm nói nhỏ: “Tiểu Hoàn, đi học vất vả quá đi thôi, phu t.ử nghiêm khắc lắm, hôm nay còn vụt vào lòng bàn tay của tao.”
Nó duỗi tay ra, bàn tay thực sự bị đ.á.n.h cho sưng tấy cả lên.
Ta nhẹ nhàng l.i.ế.m l.i.ế.m, nó bị nhột cười không ngừng: “Ngày mai tao sẽ đưa mày đến trường học, cho các bạn cùng lớp xem mày đáng yêu đến mức nào. Nhưng mà mày phải nghe lời, không được chạy linh tinh, để phu t.ử phát hiện ra đâu đấy.”
Ngày hôm sau nó thật sự đã mang ta đến trường ở trong trấn.
Ta nép vào vòng tay nó, nghe phu t.ử giảng bài.
Đỗ Sân suốt ngày phàn nàn việc đọc sách khô khan lắm, nhưng ta lại thấy khá thú vị.
Ta không kiềm chế được, ê a muốn học nói như con người, nhưng bật thốt ra lại là tiếng thú gào.
Nháy mắt mọi thứ trở nên yên tĩnh, Đỗ Sân run lên vì sợ hãi, nhưng phu t.ử cũng không phạt nó, mà ôm ta vào lòng.
Ta dụi đầu vào n.g.ự.c ông ấy nịnh nọt.
Ông ấy cười: “Thật là một con hồ ly đỏ hiền lành.”
Sau đó ông ấy ngồi xuống, nói: “Nghỉ một chút nhé, để ta giảng cho các con nghe một câu chuyện nhỏ liên quan đến hồ ly.”
Các học sinh ngay lập tức trở nên tràn đầy năng lượng.
"Thái Sơn nương nương từ bi, hàng năm khảo thí bầy hồ ly, tuyển chọn kẻ tinh thông văn lý làm học trò, điểm kém thì sẽ làm chồn hoang. Học trò thì có thể tu tiên, còn chồn hoang thì không được phép tu tiên."
“Nhưng hồ ly tu tiên, điều khó khăn nhất là: trước tiên phải biến thành hình người, học xong tất cả tiếng chim của bốn biển chín châu, rồi sau đó mới có thể học tiếng người, việc này sẽ mất 500 năm. Rồi dựa trên cơ sở này, tu luyện thêm 500 năm nữa, mới có thể thành tiên."
“Mà người tu tiên, sẽ bớt vất vả hơn những chủng loại khác 500 năm. Nếu là quý tộc và văn nhân, thì sẽ lại ít hơn người bình thường 300 năm.”
“Có một học trò hồ ly khuyên một con người tu tiên, mà người đó kính trọng nó, nên nhường lầu Tây cho nó tu luyện. Sau đó con cháu lại nói với người khác là: "Cha ta hối hận vì không hỏi Thái Sơn nương nương ra đề gì để khảo thí hồ ly.”
Giọng điệu của phu t.ử nhẹ nhàng chậm rãi, khiến mọi người đều nghe đến say mê.
Nói xong, ông ấy uống một ngụm trà xanh để nhuận giọng. Khi chiếc cốc đặt xuống chiếc bàn nhỏ “cạch” một tiếng, mới khiến mọi người bừng tỉnh.
Ta nhớ đến lời của tỷ tỷ, vội vàng hất hất quần áo của ông ấy, hỏi ông ấy: 【Ông có biết cách nào có thể tìm thấy Thái Sơn nương nương không?】
Nhưng ông ấy không hiểu tiếng hồ ly.
Ông ấy chỉ trêu đùa: “Con hồ ly đỏ này, mày làm ra vẻ như vậy, là cũng muốn học văn lý, muốn tu tiên đắc đạo sao? Đáng tiếc, chỉ là lời đồn mà thôi, không thì tao bằng lòng dạy dỗ mày.”