Đa Phùng Thu

Chương 2



Chỉ là lời đồn thôi sao?



Như bị sấm đ.á.n.h, ta bắt đầu khóc huhu.



Ba mẹ ơi, con phải phụ lòng sự kỳ vọng của hai người rồi.



Huhuhuhuhu.



Ta dùng chân lau nước mắt, dọa cho phu t.ử đứng bật dậy và làm ta ngã xuống đất.



Ông ấy chỉ vào ta: "Mày! Mày thế mà lại thông nhân tính, hiểu tiếng người! Chỉ sợ thêm thời gian nữa, là muốn biến thành người!"



Các học sinh sợ hãi đến mức co ro lại trong góc.



Đỗ Sân cũng sợ hãi, nhưng vẫn nhẹ nhàng gọi ta: “Tiểu Hoàn?”



Ta không rảnh để ý đến nó, cố gắng bắt chước con người đứng thẳng bằng hai chân sau, chắp hai chân trước vào nhau, lạy phu t.ử:



【Cầu xin ông, hãy dạy ta đi!】



【Cầu xin ông đó!】



Nước mắt cứ rơi lã chã.



Người làm phu t.ử đều có lòng trắc ẩn, phu t.ử vuốt râu thở dài: “Thôi… Mày có thể có được linh trí cũng đã là may mắn ba đời. Tao gặp được mày cũng là duyên, là phận! Và vì ta đã biết được con đường này… Nên là như vậy đi, mày cũng theo mấy đứa nhỏ đến học… Chưa hóa được thành người chưa thể nói tiếng người, thì trước tiên đi học để hiểu được cách làm người. Về phần sau này có xảy ra chuyện gì, hay mày có được như ý nguyện hay không, còn tùy thuộc vào tạo hóa của mày.”

Trước lúc tan học, phu t.ử nhiều lần dặn dò nhưng vẫn có học sinh báo việc này về gia đình.



Thế là ngày hôm sau khi ta vui vẻ theo Đỗ Sân đến trường trong trấn, thì lại thấy có rất nhiều nhân loại vây xung quanh, chỉ trích phu t.ử một cách hung thần ác sát.



Bọn họ mắng phu t.ử không có đức làm thầy, thế mà dám dạy dỗ yêu tà!



Phu t.ử giải thích là bản thân hiền lành lương thiện, lại chỉ như đổ thêm dầu vào lửa.



Tình thế tồi tệ đến mức Đỗ Sân theo bản năng ôm lấy ta bỏ chạy.



Nhưng còn nhỏ nên không chạy nhanh được, ta bị giật lấy, bị ném mạnh xuống đất.



Ta cũng còn nhỏ, xương thịt cốt cách chưa phát triển đầy đủ nên bị ném mạnh đến mức nội tạng bị vỡ nát và nôn ra ma/u.



Đau quá.



Hu hu hu hu.



Ta sợ đến mức bật khóc.



Có người giơ cái cuốc vung cao lên.



Mắt thấy ta khó giữ được cái mạng nhỏ này, thì đột nhiên xuất hiện một ông lão mặc áo choàng màu vàng.



Bóng dáng ông ấy uyển chuyển nhanh nhẹn như đang bay. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã thấy mình đang nằm trong vòng tay ông ấy.



Theo bản năng ta muốn giãy giụa, nhưng ông ấy lại móc ra một vật hình tròn có mùi hôi nhét vào miệng ta, lập tức làm giảm bớt cơn đau nhức trên người ta rất nhiều.



Rồi ai đó hét lên: "Đạo trưởng! Mau g.iê/t yêu tà này đi!"



Đạo trưởng lắc đầu: “Trương phu t.ử nói đúng, nó không phải yêu tà, ngược lại là linh khí trong trẻo, là trời cao rủ lòng thương, không nên tuyệt mệnh.”



Phu t.ử chật vật chui ra khỏi đám người, vội vàng sửa sang lại vẻ ngoài, chắp tay hành lễ: “Đa tạ đạo trưởng.”



“Không cần.” Đạo trưởng lắc đầu, sau đó cao giọng nói: “Chư vị, con hồ ly này có duyên với bần đạo, nên bần đạo sẽ mang nó đi, nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt, dạy nó biết làm việc thiện."



Ông ấy dường như rất được mọi người tôn kính. Một số người rõ ràng nhìn thì không tình nguyện nhưng lại không lên tiếng phản đối.



Đỗ Sân rất không đành lòng bỏ cuộc, nó nhẹ nhàng vuốt ve ta, trong mắt rưng rưng nước mắt: "Tiểu Hoàn, Tiểu Hoàn ngoan, mày đi đi. Mày đi theo đạo trưởng phải chăm chỉ luyện tập, đừng ham chơi nhé."



Ta biết.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nức nở, l.i.ế.m đầu ngón tay của nó.



Ta rất thích nó, ta luyến tiếc nó.



Nó chính là đứa nhỏ nhân loại đầu tiên của ta.



Nhưng ta muốn làm những gì cha mẹ ta mong muốn.



Ta muốn học bản lĩnh, ta muốn tu luyện.



A tỷ còn nói khi ta thành tiên, có thể lập miếu xây tượng để thu hương khói, có thể phù hộ con cháu Hồ tộc.



Mà bây giờ, cơ duyên của ta đã đến.



Đạo trưởng dỗ dành nó: "Tiểu hữu, cuộc đời còn dài, cuối cùng cũng sẽ phải từ biệt. Đừng quá lo lắng. Nếu là có duyên, sẽ tự gặp lại nhau."



Đỗ Sân gật đầu, nhưng lại không nhịn được nhào vào lòng phu t.ử khóc.



Đạo trưởng đưa ta đi.



Ông ấy nói từ giờ trở đi ta sẽ là đồ đệ của ông ấy.

Nhà sư phụ ở một nơi rất xa, rất xa.



Ông ấy không dạy ta tập văn lý, mà dạy ta cách đếm hạt đậu trước.



Ông ấy cầm lấy măng cụt của ta, dẫn ta:



"Một, hai, ba..."



"Mười, mười một, mười hai..."



“Hai mươi, hai mươi mốt, hai mươi hai…”



Thoạt nhìn thì giống một cái bát nhỏ, nhưng ước chừng đếm được mười lăm phút.



Sau đó lấy một nắm khác, đếm lại:



"Một, hai, ba..."



"Mười, mười một, mười hai..."



“Hai mươi, hai mươi mốt, hai mươi hai…”



Ta có chút không chịu đựng được nữa, than vãn.



Ông ấy lập tức nhẹ nhàng đ.á.n.h vào đỉnh đầu ta: "Tập trung."



Ông ấy nói: "Có hàng nghìn cách để tu luyện, nhưng nhập môn căn bản đều giống nhau. Không gì khác ngoài việc rèn luyện tính kiên nhẫn trước, sau đó là sự dẻo dai. Đây là nền tảng."



Thì ra là thế.



Ta thành thật, nghiêm túc lại.



Sau khi ta học đếm thì ông ấy cũng đi làm công việc riêng của mình.



Ta đếm rồi lại đếm, nhoáng cái đã qua nửa năm.



Nửa năm này, bữa nào chúng ta cũng ăn cháo đậu.



Ta là một con hồ ly, thiên tính là ăn thịt.



Nhưng sư phụ nói, nếu muốn tu luyện thì trước tiên phải học cách kiềm chế.



Ta chỉ có thể kiềm chế bản thân mình.



Thực ra, sư phụ cũng ăn đến chán luôn rồi. Nên khi vừa vào thu, ngày nào ông ấy cũng mang ta lên núi hái quả.