Đại Hôn Hủy Bỏ, Ta Gom Sổ Sách Đòi Nợ Phủ Tướng Quân

Chương 8



 

“Về sau thì sao?"

 

Giọng nói của hắn khàn đặc, giống như tiếng giấy nhám thô bạo chà xát qua mặt đá, “Về sau mọi chuyện thế nào rồi?"

 

“Về sau sao?"

 

Ta cúi đầu nhìn hắn, “Về sau Tri phủ đại nhân đương trường hạ lệnh tống giam Tiêu Thiên Thiên vào đại lao.

 

Tội danh câu kết với phỉ khấu, mua hung hại người là tội ch/ết không thể dung thứ, ả ta hiện tại đang bị giam giữ ở nữ lao, chờ ngày thu sau đi xử trảm."

 

Đôi mắt Tiêu Cảnh Vũ trợn trừng lên như muốn rách ra, từ sâu trong cổ họng phát ra một tiếng gầm rú t.h.ả.m thiết đầy đau đớn.

 

“Không —"

 

Hắn điên cuồng lao về phía trước muốn vươn tay chộp lấy ta, nhưng cánh tay luồn qua khe hở của hàng rào sắt lại hoàn toàn không thể chạm tới gấu áo của ta.

 

Hắn bất lực nằm phục dưới đất, trông tựa như một con ch.ó ch/ết, nước mắt và nước bọt hòa lẫn vào nhau nhầy nhụa, khuôn miệng liên tục thốt ra những lời nguyền rủa, ch/ửi bới độc địa, lộn xộn.

 

Ta lùi lại phía sau một bước, lạnh lùng nhìn bộ dạng phát điên này của hắn.

 

“Ta hãm hại ả sao?

 

Tiêu công t.ử, kẻ bỏ tiền mua chuộc sơn tặc hại người là ả, kẻ viết thư tay là ả, kẻ c.ắ.n ngược vu khống trên công đường cũng chính là ả.

 

Từ đầu chí cuối, Thẩm Thanh Từ ta đã làm cái gì sai trái sao?"

 

Hắn khựng lại, khuôn miệng há hốc ra, hoàn toàn cứng họng không thể phản bác lại được một câu nào.

 

“Ta chẳng qua là đem những chuyện mà ả đã làm, từng chuyện từng chuyện một phơi bày ra trước ánh sáng công đường nghiêm minh mà thôi.

 

Để cho Tri phủ đại nhân và bàn dân thiên hạ nhìn cho thật rõ xem, cái thứ gọi là Tiêu Thiên Thiên kia rốt cuộc là cái loại súc sinh gì."

 

Trong đôi mắt hắn không ngừng tuôn rơi những giọt nước mắt hối hận muộn màng, lăn dài trên đôi gò má gầy rộc, nhem nhuốc.

 

“Ta... ta chỉ là muốn gả cho ca ca thôi mà... ta muốn trở thành chính thất của huynh ấy... tâm nguyện từ thuở nhỏ của ta chính là được gả cho huynh ấy..."

 

Ta nhìn hắn, trong lòng thủy chung không hề dấy lên lấy một tia gợn sóng nhỏ nhoi nào.

 

“Ả muốn gả cho ngươi, cho nên có quyền đi hãm hại người khác sao?"

 

Hắn khóc lóc t.h.ả.m thiết, lắc đầu lia lịa.

 

“Ta không biết... ta thực sự không biết mọi chuyện lại chuyển biến thành ra nông nỗi này... ta cứ tưởng chỉ là hăm dọa nàng một chút, nàng liền sẽ biết khó mà lui... ta chưa từng có ý định muốn g/iết nàng..."

 

“Thế nhưng đám sơn tặc mà ả bỏ tiền ra thuê kia, trên tay đứa nào đứa nấy đều đang gánh vài mạng người đấy."

 

Ta bình thản nói, “Bọn chúng sau khi bị bắt giữ thì đã khai ra sạch sành sanh rồi.

 

Những năm qua bọn chúng đã cướp bóc bao nhiêu đoàn thương buôn, hại ch/ết bao nhiêu mạng người vô tội, từng khoản từng khoản một đều được ghi chép vô cùng rõ ràng.

 

Muội muội của ngươi dính dáng đến cái loại người này thì chỉ có một con đường ch/ết mà thôi."

 

Khuôn mặt hắn lúc này hoàn toàn chuyển sang một mảng xám xịt như tro tàn.

 

Hắn bất lực trượt dài xuống đất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu, gào khóc nức nở.

 

Ta dứt khoát xoay người, sải bước đi ra ngoài.

 

Đi đến lối ra, phía sau thình lình vang lên tiếng hét lớn của hắn:

 

“Thẩm Thanh Từ!

 

Nàng đứng lại đó cho ta!"

 

Ta dừng bước chân, nhưng không hề quay đầu lại.

 

“Nàng... nàng thực sự chưa từng yêu ca ca ta một lần nào sao?"

 

Ta trầm mặc một hồi lâu, rồi thản nhiên buông một câu.

 

“Chưa từng yêu."

 

Tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết của hắn bỗng nhiên khựng lại.

 

Ta dứt khoát bước qua ngưỡng cửa đại lao, một đường tiến ra ngoài ánh mặt trời ch.ói chang.

 

Ngày mười bốn tháng chín, phán quyết chính thức dành cho Tiêu Thiên Thiên đã được hạ xuống.

 

Tội danh câu kết với phỉ khấu, mua hung hại người, chứng cứ rành rành, xác thực vô song, phán quyết xử trảm quyết ngay tại chỗ, chờ ngày thu sau tiến hành hành hình.

 

Chu thị ngay tại đại sảnh đương trường ngất xỉu ngay tại chỗ, sau khi tỉnh lại thì tinh thần hoàn toàn hoảng loạn, điên điên kh/ùng kh/ùng, gặp bất kỳ ai cũng đều gào thét “Oan uổng".

 

Tiêu Cảnh Vũ hiện vẫn còn đang bị giam giữ trong đại lao.

 

Vụ án tham ô quân nhu của hắn dính líu đến quá nhiều quan chức đương triều, nhất thời nửa khắc chưa thể nào kết án ngay được.

 

Thế nhưng chuyện tham ô bạc quân nhu là sự thật mười mươi, cộng thêm những năm qua hắn không ngừng nhận hối lộ, mua bán quan chức, các tội danh cùng phạt, phán quyết nhẹ nhàng nhất cũng phải là lưu đày biệt xứ.

 

Ngày ta đến nữ lao để thăm nuôi Tiêu Thiên Thiên là ngày mười bốn tháng chín.

 

Nữ lao so với nam lao thì sạch sẽ hơn đôi chút, nhưng không gian bên trong cũng chẳng sáng sủa hơn được bao nhiêu.

 

Tiêu Thiên Thiên bị giam giữ ở căn phòng biệt giam nằm sâu nhất bên trong — tội danh của ả quá mức nghiêm trọng, quan phủ sợ ả sẽ thông đồng, thông tin với những tù nhân khác.

 

Ta đứng vững vàng ngoài hàng rào sắt, lặng lẽ nhìn ả.

 

Ả ta hiện tại đã gầy rộc đi đến mức hoàn toàn biến dạng, xương gò má nhô cao hẳn lên, hốc mắt lõm sâu xuống, bờ môi khô nẻ, bong tróc từng mảng lớn.

 

Bộ áo váy màu xanh hương mùa thu ngày trước ả mặc từ nhà đi giờ đã bẩn thỉu đến mức không còn nhìn ra màu sắc nguyên bản nữa, vạt tay áo mài rách nát, lộ ra cả lớp bông vải xám xịt bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ả ta đang co quắp ngồi thu lu một góc trên đống rơm rạ mục nát, nghe thấy tiếng bước chân tiếp cận liền chậm rãi ngẩng đầu lên.

 

Vừa nhìn thấy người tới chính là ta, đôi mắt ả trong nháy mắt trợn trừng lên hết cỡ, điệu bộ giống như vừa nhìn thấy quỷ dữ hiện hình.

 

“Ngươi... ngươi tới đây làm cái gì?"

 

Ta bất động thanh sắc, chỉ lặng lẽ nhìn ả bằng ánh mắt lạnh lùng.

 

Ả ta sợ hãi rụt sâu hơn vào trong góc tối, toàn thân run rẩy kịch liệt.

 

“Ngươi là đến để xem trò cười của ta đúng không!

 

Cút đi!

 

Ngươi mau cút đi cho ta!"

 

Ta khẽ nở một nụ cười nhẹ nhàng.

 

“Tiêu Thiên Thiên, ngươi có biết vì sao bản thân lại rơi vào cái nông nỗi này hay không?"

 

Ả ta gắt gao trừng mắt nhìn ta, không thốt ra lời nào.

 

“Là bởi vì ngươi quá đỗi ngu xuẩn."

 

Ta bình thản nói, “Ngươi ngu xuẩn đến mức tưởng rằng chỉ cần bỏ tiền ra thuê vài tên sơn tặc là có thể hủy hoại được sự trong sạch của ta, ngu xuẩn đến mức tưởng rằng viết thư tay thì người ta sẽ giữ bí mật cho ngươi, ngu xuẩn đến mức tưởng rằng ở trên công đường c.ắ.n ngược một cái là có thể đổi trắng thay đen, thoát tội.

 

Ngươi từ đầu chí cuối đều ngu xuẩn tột cùng, tự mình đem cái mạng nhỏ này tiễn vào cửa t.ử."

 

Khuôn mặt ả ta vặn vẹo biến hình vô cùng đáng sợ, điên cuồng lao thốc về phía trước, hai tay gắt gao bấu c.h.ặ.t lấy hàng rào sắt.

 

“Là ngươi!

 

Chính là ngươi hãm hại ta!

 

Cái đồ tiện nhân nhà ngươi —"

 

Ta lùi lại phía sau một bước để tránh né, lạnh lùng nhìn bộ dạng phát điên, bất lực này của ả.

 

“Ta hãm hại ngươi sao?

 

Tiêu Thiên Thiên, kẻ bỏ tiền mua chuộc sơn tặc hại người là ngươi, kẻ viết thư tay là ngươi, kẻ c.ắ.n ngược vu khống trên công đường cũng chính là ngươi.

 

Từ đầu chí cuối, Thẩm Thanh Từ ta đã làm cái gì sai trái sao?"

 

Ả ta khựng lại, khuôn miệng há hốc ra, hoàn toàn cứng họng không thể thốt ra được một câu nào nữa.

 

“Ta chẳng qua là đem những chuyện mà ngươi đã làm, từng chuyện từng chuyện một phơi bày ra trước ánh sáng công đường nghiêm minh mà thôi.

 

Để cho Tri phủ đại nhân và bàn dân thiên hạ nhìn cho thật rõ xem, cái thứ gọi là Tiêu Thiên Thiên ngươi rốt cuộc là cái loại súc sinh gì."

 

Trong đôi mắt ả không ngừng tuôn rơi những giọt nước mắt bất lực, lăn dài trên đôi gò má gầy rộc, nhem nhuốc.

 

“Ta... ta chỉ là muốn gả cho ca ca thôi mà... ta muốn trở thành chính thất của huynh ấy... tâm nguyện từ thuở nhỏ của ta chính là được gả cho huynh ấy..."

 

Ta nhìn ả, trong lòng thủy chung không hề dấy lên lấy một tia gợn sóng nhỏ nhoi nào.

 

“Ngươi muốn gả cho hắn, cho nên có quyền đi hãm hại người khác sao?"

 

Ả khóc lóc t.h.ả.m thiết, lắc đầu lia lịa.

 

“Ta không biết... ta thực sự không biết mọi chuyện lại chuyển biến thành ra nông nỗi này... ta cứ tưởng chỉ là hăm dọa nàng một chút, nàng liền sẽ biết khó mà lui... ta chưa từng có ý định muốn g/iết nàng..."

 

“Thế nhưng đám sơn tặc mà ngươi bỏ tiền ra thuê kia, trên tay đứa nào đứa nấy đều đang gánh vài mạng người đấy."

 

Ta bình thản nói, “Bọn chúng sau khi bị bắt giữ thì đã khai ra sạch sành sanh rồi.

 

Những năm qua bọn chúng đã cướp bóc bao nhiêu đoàn thương buôn, hại ch/ết bao nhiêu mạng người vô tội, từng khoản từng khoản một đều được ghi chép vô cùng rõ ràng.

 

Ngươi dính dáng đến cái loại người này thì chỉ có một con đường ch/ết mà thôi."

 

Khuôn mặt ả lúc này hoàn toàn chuyển sang một mảng xám xịt như tro tàn.

 

Ả bất lực trượt dài xuống đất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu, gào khóc nức nở.

 

Ta dứt khoát xoay người, sải bước đi ra ngoài.

 

Đi đến lối ra, phía sau thình lình vang lên tiếng hét lớn của ả:

 

“Thẩm Thanh Từ!

 

Ngươi đứng lại đó cho ta!"

 

Ta dừng bước chân, nhưng không hề quay đầu lại.

 

“Ngươi... ngươi thực sự chưa từng yêu ca ca ta một lần nào sao?"

 

Ta trầm mặc một hồi lâu, rồi thản nhiên buông một câu.

 

“Chưa từng yêu."

 

Tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết của ả bỗng nhiên khựng lại.

 

Ta dứt khoát bước qua ngưỡng cửa đại lao, một đường tiến ra ngoài ánh mặt trời ch.ói chang.

 

Mồng mười tháng mười, ngày Tiêu Thiên Thiên bị áp giải ra pháp trường để hành hình, ta có đến đó xem.

 

Không phải là vì muốn chứng kiến c/ái ch/ết của ả, mà là vì muốn tiễn ả lên đường một đoạn cuối cùng.