Đại Tỷ Ép Ta Nhập Cung Tranh Sủng

Chương 10



Ta đi qua trực tiếp đỡ mẹ ta đứng dậy, tiểu cung nữ bên cạnh lên tiếng: “D-a-o phi nương nương, Tống di nương va chạm Thuần phi nương nương, Thuần phi nương nương phạt bà ấy quỳ ở chỗ này…”

 

Va chạm? Phạt quỳ?

 

Ta cười lạnh: “Một tiểu cung nữ như ngươi lại xưng hô với nhị phẩm cáo mệnh phu nhân là di nương? Cảnh Nhân cung này có thể diện lớn thật, đụng chạm Thuần phi lại phạt quỳ cả một nhị phẩm cáo mệnh phu nhân do Hoàng thượng thân phong, đây là đang đ-á-nh vào mặt của ai? Của ta? Hay là của Hoàng thượng?”

 

Tất cả các tiểu cung nữ bên cạnh lập tức quỳ xuống, ai nấy đều run lẩy bẩy.

 

Cha ta còn tưởng rằng ta yếu đuối có thể bắt nạt như trước sao? Trực tiếp ra oai phủ đầu? Cũng phải xem ta có tiếp chiêu hay không.

 

Ta trực tiếp kéo mẹ rời đi, ta ngược lại muốn xem ai sốt ruột hơn.

 

Trên đường về Ỷ Mai Uyển, mẹ ta kích động lôi kéo ta nhìn đi nhìn lại, trong mắt đều là vẻ đau lòng.

 

“Ta nghe nói con hộ giá bị thương, lòng ta rất đau.”

 

“Lại nghe nói con mang th-ai, ta tuy rằng vui vẻ, nhưng cũng lo lắng, sinh con cũng giống như đi qua quỷ môn quan vậy!”

 

“Bây giờ con đã khỏe hơn chưa?”

 

……

 

Ta cười đáp lại từng câu một, nhìn dưới gò má mẹ đã có chút thịt, nghĩ đến hai ma ma được Hoàng thượng triệu đến kia cũng thật là dụng tâm.

 

Trở lại Ỷ Mai Uyển không quá nửa chén trà, Tiểu Liên liền đi vào nói cha ta đã tới. Mẹ vội vàng đứng dậy muốn ra đón, ta lại kéo bà ngồi ở bên cạnh ta.

 

Sau đó, ta nhìn thấy cha ta đi đến, hai mắt hung ác nham hiểm, sắc mặt cực kỳ khó coi.

 

“D-a-o phi nương nương thật là kiêu ngạo!”

 

Ta lạnh lùng nhìn ông ta: “Tống tướng ở Tống phủ có thể không kiêng nể gì mà cậy mạnh, nếu đã vào cung, thì hãy thu hồi vẻ phách lối của mình đi.”

 

Cha ta không ngờ ta dám nói như thế, tức giận đến toàn thân run rẩy, chỉ vào ta nửa ngày không biết nói cái gì.

 

“Vi phụ cảnh cáo ngươi, lần này Tống gia gặp phải nguy cơ, chỉ cần ngươi hỗ trợ Tống gia vượt qua, vi phụ có thể bỏ qua chuyện cũ…”

 

Ta lười đáp lời: “Người đâu! Đưa Tống tướng ra ngoài, bổn cung mệt rồi!”

 

Lúc này mấy thái giám tiến lên muốn kéo cha ta ra ngoài, cha ta tức giận sắc mặt cũng đen lại, nhưng ông ta tự biết thân phận không la hét um sùm, chỉ có thể để mặc thái giám kéo ra ngoài.

 

Mẹ ta vô cùng lo lắng, mấy lần muốn khuyên ta.

 

“Đừng sợ! Hiện tại Tống gia không dám trở mặt với con đâu, người ở Tống gia cứ yên tâm đợi, chờ con một chút, con sẽ giúp đại ca, nhị ca và người đòi lại công đạo!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nửa tháng sau, cha ta từ hữu tướng bị giáng chức thành tả tướng, rất nhiều đồng minh của Tống gia cũng bị giáng chức không ít, ngay cả Thuần phi cũng bị giáng chức thành Tống Tiệp dư.

 

Những quan lại trong triều vốn luôn dựa dẫm vào Tống gia, sợ bị Từ gia tính sổ, bắt đầu lặng lẽ đầu quân vào Hoàng thượng, thế lực của Hoàng Thượng trong triều tăng lên không ít.

 

Đêm nay, Hoàng thượng ở Ỷ Mai Uyển của ta uống không ít rượu, lôi kéo ta cao hứng kể ra niềm vui sướng của ngài ấy, đăng cơ năm năm hôm nay cuối cùng ngài ấy đã ổn định được triều cục.

 

Hoàng thượng thủ đoạn mạnh mẽ, sau khi tiếp nhận văn thần Tống gia thì nhanh ch.óng ra tay với Từ gia, hai nhà Từ, Tống vốn đối lập ổn định nhất, nhưng một khi loại ổn định này bị phá hư, vậy tất nhiên sẽ có người bắt đầu d-a-o động tâm tư.

 

Văn thần dựa lưng vào Từ gia bị cựu thần Tống gia buộc tội, lúc trước Hoàng thượng còn bàng quan, hôm nay ngài ấy lại chủ động xuất kích, những người Từ gia kia bắt đầu lục tục xuống ngựa.

 

Mà ở hậu cung, Từ mỹ nhân thì lôi kéo đại hoàng t.ử đến Cảnh Nhân cung làm ầm ĩ, bởi vì trong mắt nàng cựu thần Tống gia dám làm như vậy, chính là nghe theo ý của Tống tướng, nàng không thể tìm Tống tướng đương nhiên sẽ đến tìm Tống Tiệp dư gây phiền toái.

 

Ta ở Ỷ Mai Uyển nàng không dám tới quấy rầy, bởi vì cả Hoàng thượng và Hoàng hậu đều che chở ta.

 

Sau đó Tiểu Liên nói cho ta biết, Hoàng hậu tự mình đến đó, giáng vị của của hai người họ, Tống Tiệp dư biến thành Tống mỹ nhân, Từ mỹ nhân biến thành Từ Tài nhân.

 

Hoàng thượng bên kia cũng không dám hành động nóng vội, bắt đầu chậm rãi đối phó với Từ gia, triều đình nhìn như đã an ổn lại, nhưng thực ra sóng lớn đang dâng trào mãnh liệt.

 

Hậu cung cũng yên tĩnh lại.

 

Một năm sau, Hoàng thượng dần dần loại bỏ những văn thần phụ thuộc vào Từ gia, Hoàng thượng trên triều đình từ đó cũng thoải mái hơn.

 

Từ Tài nhân mang theo đại hoàng t.ử đã biết nói đi tới Ỷ Mai Uyển của ta.

 

Đại hoàng t.ử trông vô cùng gầy yếu, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, ánh mắt nhìn Từ Tài Nhân mang theo vẻ sợ hãi tột độ.

 

“D-a-o phi nương nương, Từ gia ta sẽ giúp ngươi ngồi lên hậu vị, chỉ cần ngươi giúp Từ gia ta vượt qua cửa ải khó khăn lần này!”

 

Từ Tài đi thẳng vào vấn đề, trong mắt đều là vẻ tính toán.

 

Ta khẽ lắc đầu, Từ Tài nhân so với Từ Tiệp dư quả nhiên yếu hơn một bậc.

 

“Mời Từ Tài nhân về đi, bổn cung không hiểu ngươi đang nói cái gì.”

 

Từ Tài nhân có chút bất mãn: “D-a-o phi nương nương thật nhẫn tâm, người thật sự cam lòng nhìn nhị hoàng t.ử gọi Hoàng hậu nương nương là mẫu hậu sao?”

 

Nói xong còn ôm lấy đại hoàng t.ử, trêu đùa: “Gọi mẫu phi…”

 

Đại hoàng t.ử có chút sợ hãi kêu một tiếng: “Mẫu phi!”

 

Từ Tài nhân có chút đắc ý nhìn về phía ta: “D-a-o phi nương nương thật sự không ngại

 

Đối mặt với sự khiêu khích của Từ Tài nhân, ta hoàn toàn không hề tức giận, chỉ tiếc cho Từ Tiệp dư và đại hoàng t.ử.