Đại Tỷ Ép Ta Nhập Cung Tranh Sủng

Chương 9



Lời của ta khiến sắc mặt của Thuần phi trông rất khó coi, nàng ta cẩn thận nhìn chằm chằm ta: “Không nghĩ tới các ngươi đều biết, cho nên ngươi đây muốn trả thù Tống gia?”

 

Ta lại cười rộ lên, làm sao có thể không biết, không riêng gì ta biết, mẹ ta cũng biết, cho nên đệ đệ ta rõ ràng thân thể khỏe mạnh, lại muốn tắm nước lạnh vào mùa đông, lạnh đến phát sốt cảm mạo, chính là vì để cho thân thể suy nhược, lúc nào cũng có thể ch-ếc yểu, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể sống sót.

 

Ta không trả lời Thuần phi, ánh mắt Thuần phi trở nên lạnh lùng: “Ngươi cho rằng giao con cho Hoàng hậu để lấy lòng nàng ta, ngươi có thể kê cao gối mà ngủ sao?”

 

“To gan!”

 

Một giọng nói vang lên, Hoàng hậu trầm mặt chậm rãi đi vào dưới sự dìu đỡ của cung nữ.

 

Thuần phi hành lễ với Hoàng hậu, sau đó nhìn Hoàng hậu một chút, lại nhìn ta, sắc mặt xanh mét rời đi.

 

Hoàng hậu ngồi xuống trước giường ta, nàng cẩn thận đ-á-nh giá ta, một lúc sau, mở miệng: “Ngươi quả nhiên không phải nữ t.ử bình thường, bổn cung đúng là không nhìn lầm.”

 

Ta cười cười: “Hoàng hậu nương nương quá khen, thần thiếp thẹn không dám nhận.”

 

Hoàng hậu vẫy vẫy tay về phía sau, một ma ma ôm đứa bé đi tới, tâm ta khẽ động, theo bản năng muốn đi xem đứa bé trong tã lót.

 

“Ngươi bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”

 

Lời nói của Hoàng hậu khiến cơ thể ta cứng đờ, cố gắng kiềm chế cảm xúc muốn nhìn đứa nhỏ một chút.

 

“Nhị hoàng t.ử được Hoàng hậu nương nương chăm sóc là phúc khí của nó, thần thiếp tuyệt không hối hận.”

 

Hoàng hậu nở nụ cười: “Hoàng thượng hôm nay sẽ hạ chỉ, để Nhị hoàng t.ử làm con thừa tự của bổn cung, trở thành con trai trưởng, nếu không có gì bất ngờ nó chính là Thái t.ử tương lai, vừa rồi Thuần phi nói đúng, bổn cung không thể sinh con, cho nên bổn cung vì sau này rất có thể sẽ gi-ếc mẹ giữ con, ngươi không sợ sao?”

 

Ta lắc đầu: “Cũng bởi vì Nhị hoàng t.ử có khả năng trở thành Thái t.ử, Hoàng hậu nương nương mới không thể để cho ta ch-ếc. Nếu ta ch-ếc, ngày sau Nhị hoàng t.ử lớn lên, Tống gia ở trước mặt nó châm ngòi Hoàng hậu hại ch-ếc mẹ đẻ nó, cho dù Nhị hoàng t.ử về sau đối với Hoàng hậu nương nương chí thuần chí hiếu, cũng khó tránh khỏi sẽ để lại một cái gai trong lòng.”

 

“Nhưng nếu ta sống thì khác, ta và Tống gia có ân oán, ta cũng hy vọng con của ta có thể trở thành người trên vạn người, ta tất nhiên sẽ cùng Hoàng hậu ngài ở cùng một phe, ta còn sống một ngày, Tống gia tuyệt đối sẽ không thể làm ảnh hưởng đến tình mẫu t.ử của Nhị hoàng t.ử cùng Hoàng hậu nương nương.”

 

Hoàng hậu đứng dậy: “Ngươi rất thông minh, cho nên ngày lành của ngươi ở phía sau, bổn cung cũng không sợ nói cho ngươi biết, Từ phi là do bổn cung hại ch-ếc, bởi vì nàng nói hành tung của Hoàng thượng cho Từ gia, con của Thuần phi cũng là bổn cung làm mất, bởi vì Tống gia các ngươi mơ tưởng đến ngôi vị Hoàng đế, Từ Tiệp dư ch-ếc cũng là bổn cung làm, cho nên ngươi tốt nhất nên an phận thủ thường…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hoàng hậu nói xong liền rời đi.

 

Ta thở dài một hơi, quả nhiên suy đoán của ta là đúng, s-át ý trong lời nói vừa rồi của Hoàng hậu rất rõ ràng.

 

Nhưng ta cũng có thể cảm giác được, nàng làm tất cả đều là vì Hoàng Thượng, cho nên lần trước ta liều mạng cứu Hoàng Thượng, nên Hoàng Hậu không hạ thủ vào lúc ta mang th-ai?

 

Ta lấy danh nghĩa ở cữ mà ở lì trong Ỷ Mai Uyển, bất kì kẻ nào đến ta cũng không gặp, ngoại trừ Hoàng thượng.

 

Một tháng sau, Hoàng thượng cũng mang đến cho ta hai tin tức tốt, chuyện thứ nhất chính là Lăng gia toàn lực ủng hộ Hoàng Thượng cải cách, trong triều kẻ đứng mũi chịu sào chính là Tống gia và Từ gia.

 

Chuyện thứ hai là biểu hiện của đệ đệ ta trên chiến trường rất tốt, tuy rằng không thể ra trận gi-ếc địch, nhưng lại trở thành tham mưu ở hậu phương, trong mấy lần đối chiến với Ngõa Thứ, tướng lĩnh chỉ huy thắng được vài thắng lợi xinh đẹp.

 

Hoàng thượng nói cho ta biết, ngài ấy chuẩn bị đè nặng phần công lao này, chờ tích lũy lâu dài.

 

Ta vui mừng trong lòng, ta biết Hoàng Thượng đây là bắt đầu lót đường cho đệ đệ ta, nhưng cũng lo lắng cho an nguy của đệ đệ, cũng may đệ ấy chỉ là ở phía sau chỉ huy, vẫn tốt hơn ra ngoài chiến đấu rất nhiều.

 

Tháng thứ hai nghe nói Tống gia có vài người làm quan ở địa phương lân cận, lại tự tiện gia tăng thuế má hà khắc, làm cho dân chúng khổ không thể tả, có cường đạo nhân cơ hội tạo phản, thương vong không ít.

 

Hoàng thượng tức giận, phái binh trấn áp, đồng thời ở trên triều đình mắng c.h.ử.i Tống tướng không ít, Từ thái úy nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, Lăng gia cũng tham dự vào, Tống tướng không còn cách chống đỡ, Hoàng thượng liên tục bãi miễn nhiều môn sinh của Tống tướng.

 

Tình cảnh Tống gia ở triều đình, trong khoảng thời gian ngắn bắt đầu trở nên gấp gáp.

 

Vào tháng thứ ba, cha ta cuối cùng không thể nhịn được nữa tiến cung dâng tấu chương, ông ta muốn gặp ta và Thuần phi, đi theo còn có mẹ ta.

 

Ta cười mỉa, cha ta sợ ta không gặp ông ta nên dẫn theo mẹ ta, thật đúng là tình thế bắt buộc.

 

Ba ngày sau, cha ta mang theo mẹ ta vào cung, bọn họ trực tiếp đến Cảnh Nhân cung, sau đó cung nữ Cảnh Nhân cung tới mời ta qua.

 

Chờ ta qua đó, đã thấy mẹ ta đang quỳ gối trước cửa Cảnh Nhân cung, vẫn gầy yếu như vậy, nhưng sắc mặt so với trước kia tốt hơn không ít, thấy ta đi tới, mẹ ta có chút kích động.

 

Ta cười lạnh, đây là ra oai phủ đầu ta sao?