Đại Tỷ Ép Ta Nhập Cung Tranh Sủng

Chương 6



Tất cả hòa thượng niệm kinh đồng thời lấy d-a-o ra công kích xung quanh, Hoàng hậu xuất thân võ tướng, đá ngã một tiểu hòa thượng sau đó muốn xông lên hộ giá.

 

Mà lúc này ta lập tức lao ra ngoài, chắn ở trước người Hoàng thượng, d-a-o đ-â-m vào n.g.ự.c, ta ngã vào trong vũng m.á.u.

 

Lúc đó ta nhìn thấy trong mắt Hoàng thượng lần đầu tiên lộ ra vẻ khiếp sợ.

 

Ta được Hoàng thượng ôm về Ỷ Mai Uyển, Tiểu Liên đứng trước giường ta khóc lóc không ngừng, Hoàng thượng giận dữ mắng mỏ thái y phải tận tâm trị liệu.

 

Ta chảy m.á.u quá nhiều, cảm giác thân thể có chút lạnh buốt, ngay lúc thái y rút d-a-o ra, cơ thể co giật vì đau đớn, cuộn tròn lại.

 

Ta cảm thấy mình suy yếu đến mức hôn mê, nhưng m.á.u không thể chảy vô ích, vết thương cũng không thể chịu vô ích, ta không thể bỏ qua cơ hội tốt này, ta thì thào nói:

 

“Cha, đừng đ-á-nh con, đừng đ-á-nh mẹ con, con không dám ăn trộm bánh bao nữa!”

 

“Cha, xin cha đừng đ-á-nh con!”

 

……

 

Giọng của ta không lớn, nhưng mọi người ở đây đều nghe được rõ ràng, ta hé mắt, nhìn thấy mặt Hoàng thượng xuất hiện vẻ đau lòng.

 

Trên mặt Hoàng hậu là tìm tòi nghiên cứu, còn Từ Tiệp dư đang nhìn về phía Thuần phi đã xanh mặt, lộ vẻ trào phúng.

 

Những cơn choáng váng ập đến, ta biết mình sắp ngất đi nên đành gắng gượng:

 

“Mẹ, con đau quá!”

 

“D-a-o nhi đau quá mẹ ơi…..”

 

“Mẹ, con rất nhớ người…..”

 

Ta nỉ non, ngay từ đầu đúng là diễn trò, nhưng đau đớn và những uất ức đột nhiên ập đến, nỗi nhớ mẹ tràn ngập tâm trí làm cho nước mắt ta không thể kiềm được chảy ra.

 

Trong mơ mơ màng màng, ta cảm nhận được một bàn tay lớn ấm áp nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của ta, sau đó nghe được một câu.

 

“Tuyên sinh mẫu của D-a-o mỹ nhân nhập cung!”

 

Tảng đá lớn trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống, dần chìm vào trong bóng tối.

 

Chờ đến khi ta tỉnh lại, đã là năm ngày sau, Tiểu Liên thấy ta mở mắt, lại khóc oà lên.

 

Sau đó ta biết được mình đã mang th-ai, một d-a-o của thích khách kia suýt nữa khiến ta sảy th-ai, năm ngày nay Hoàng thượng hầu như mỗi ngày đều đến Ỷ Mai Uyển, ta cũng đã được thăng lên Tiệp dư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khi nhìn thấy đệ đệ Tống Vũ xuất hiện trước giường, ta biết kế hoạch của mình đã thất bại.

 

Tống Vũ tám tuổi nước mắt lưng tròng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trên người còn mặc quần áo không vừa người, cứ như vậy lẳng lặng nhìn ta: “Tỷ tỷ…… Vốn là mẹ vào cung, nhưng tiểu thái giám truyền chỉ nói tỷ mang th-ai hoàng tự, cha liền bảo đệ vào cung.”

 

Ta gật đầu: “Nếu đã vào cung tỷ tỷ sẽ bảo vệ đệ chu toàn, không để đệ trở về Tống phủ nữa!”

 

Vốn muốn cứu mẹ ra trước, sau đó tìm một cơ hội đưa đệ đệ ra khỏi phủ, nhưng một di nương như mẹ ta xuất phủ quá khó khăn, ta phải nghĩ cách khác.

 

Nửa canh giờ sau Hoàng thượng tới, ngài ấy nín thở nhìn ta thật sâu, trong mắt hiện lên một cảm xúc khó hiểu.

 

“Vì sao lại giúp trẫm đỡ một d-a-o kia?”

 

Ta cười khẽ, sau đó thâm tình nhìn Hoàng thượng, ngữ khí vô cùng nghiêm túc và khẩn thiết: “Bởi vì thần thiếp yêu ngài…”

 

Hoàng thượng nhìn chằm chằm ta thật lâu sau mới nói: “Tống D-a-o, trò chơi này là do nàng bắt đầu, nhưng khi nào kết thúc là do trẫm định đoạt, trẫm không quan tâm nàng có lừa trẫm hay không, nhưng nếu để trẫm phát hiện, nàng sẽ ch-ếc không có chỗ chôn.”​‍‍‍​‍‍‍​‍‍‍‍​​​​‍‍​‍​​‍​‍‍​​‍​​​​‍‍‍​‍​​‍‍‍​‍‍‍​‍‍‍‍​​​​‍‍​‍​​‍​‍‍​​‍​​​‍​‍‍‍‍‍​‍‍‍​​‍​​‍‍​‍​‍​​‍‍​​‍​‍​‍‍‍​​‍‍​‍‍​‍‍‍‍​​‍‍​​‍‍​​‍‍​‍‍‍​​‍‍‍​​​​‍‍​​‍​‍​‍‍​‍‍​​​‍‍‍​​​​​‍‍‍​​​‍​​‍‍​​‍​​​‍‍​​‍​​​‍‍‍​‍‍​‍‍​​‍‍​​‍‍‍​​‍​​‍‍​‍‍‍‍​‍‍​‍‍​‍​‍​‍​‍‍‍​‍‍‍‍​​​​ ‍‍​‍​​‍​‍‍​​‍​​​​‍‍‍​‍​​​‍‍​‍​​​​‍‍‍​​​​​‍‍​‍​‍​​‍‍​​‍​​​‍‍‍​​​​​‍‍​‍​‍​​‍‍‍​​​​​‍‍‍​​‍​​‍‍​‍​‍​​‍‍​​​‍​​‍‍​‍​​​‍‍‍​​​‍‍​‍‍​‍​​​​‍‍​​​​‍​‍‍‍​‍​​​‍‍‍​​‍​​‍‍​‍‍‍‍​‍‍​‍‍‍‍​‍‍​‍‍​‍​​‍‍‍​‍‍​‍‍​​‍‍​​‍‍​‍​​‍​‍‍​‍‍‍​​‍‍​​​​‍​‍‍​‍‍​​​‍​​​‍‍​​‍‍‍​​‍​​‍ ‍​‍‍‍‍​‍‍​‍‍​‍​‍​‍​‍‍‍​‍‍‍‍​​​​‍‍​‍​​‍​‍‍​​‍​​​​‍‍‍​‍​​‍‍‍​‍‍‍​‍‍‍‍​​​​‍‍​‍​​‍​‍‍​​‍​​​‍​‍‍‍‍‍​‍‍​​‍‍​​‍‍‍​‍‍​​‍‍​​‍​‍​​‍‍​​‍​​​‍‍​​‍​​‍‍​‍​​‍​‍‍‍​‍‍‍​‍‍‍​​​​​‍‍​​‍​​​​‍‍​​‍‍​​‍‍​​​‍​‍‍‍​‍​​​​‍‍​​​‍​​‍‍​​‍

 

Trong hậu cung đều biết D-a-o Tiệp dư liều mạng cứu Hoàng thượng, hơn nữa còn mang th-ai, là người trong lòng Hoàng thượng.

 

Hoàng thượng mỗi ngày đều Ỷ Mai Uyển ngồi một canh giờ bồi D-a-o Tiệp dư dưỡng thương dùng bữa, Hoàng thượng còn mở kho riêng của mình ra gần như chuyển một nửa ra thưởng cho D-a-o Tiệp dư.

 

Hoàng thượng yêu ai yêu cả đường đi, ban thưởng cho đệ đệ tám tuổi Tống Vũ của D-a-o Tiệp dư làm ngự tiền thị vệ.

 

Danh tiếng của D-a-o Tiệp dư nhất thời phong quang vô cùng, lấn át hết danh tiếng của tất cả phi tần trong hậu cung.

 

Ta dưỡng thương ba tháng, không có ai đến quấy rầy ta, bởi vì Hoàng thượng hạ lệnh, phi tần hậu cung không được đến quấy rầy ta dưỡng thương và an th-ai.

 

Hoàng hậu là người đầu tiên đến nhà, nàng đứng trước giường của ta từ trên cao nhìn xuống ta: “Bổn cung mặc kệ ngươi có tâm tư gì, nể tình ngươi liều mạng cứu Hoàng thượng, bổn cung sẽ không làm khó ngươi, nhưng ngươi phải an phận thủ thường, chuyên tâm sinh hạ đứa bé này!”

 

Nói xong liền rời đi.

 

Hoàng hậu Lăng Vân là đích nữ của Lăng gia, trên triều đình cha ta Tống tướng và cha Từ Tiệp dư Từ thái úy là người đứng đầu hai thế lực lớn kiềm chế lẫn nhau trong văn thần, mà Lăng gia chính là người đứng đầu võ tướng.

 

Hoàng thượng năm đó đăng cơ chính là bởi vì có quân quyền Lăng gia chống đỡ, cho nên Hoàng thượng mới cưới Lăng Vân làm hậu, mà tương truyền Lăng Vân trước khi xuất giá cũng là nữ tướng quân trong quân, lập rất nhiều công lao hãn mã.

 

Thậm chí còn có lời đồn nàng vì thắng lợi của một trận chiến mà bị trọng thương, từ đó không thể mang th-ai, không biết lời đồn này là thật hay giả, nhưng nhìn dáng vẻ này của Hoàng hậu, ta biết nàng yêu Hoàng thượng.

 

Không biết cha ta và Thuần phi đã nói gì với nhau, Thuần phi lại không tới quấy rầy ta dưỡng th-ai, cũng không bắt đệ đệ ta hồi phủ, giống như đã quên đi đệ ấy, nhưng ta biết chuyện này là không có khả năng.

 

Bốn tháng nay mắt thường cũng có thể thấy đệ đệ ta đã cường tráng hơn, đi theo bên cạnh các thị vệ cũng học được một ít võ công, đây là ta cầu Hoàng thượng, ta muốn lót đường cho đệ đệ.

 

Từ Tiệp dư cũng ở trong cung của mình dưỡng th-ai, hiện tại th-ai của ta bốn tháng, còn nàng đã bảy tháng, chính là thời điểm tương đối nguy hiểm, trong hậu cung bắt đầu an tĩnh lại, ai cũng không dám ra chiêu trước.