Hoàng thượng hầu như mỗi ngày đều đến cung ta, cùng ta dùng bữa, cũng cùng ta nói chuyện.
“Đây là Thục Cẩm Giang Nam tiến cống, chỉ có ba con, ngươi để lại hai con, một con khác đưa cho Hoàng hậu!”
Hoàng thượng cười chỉ vào ba đĩa Thục Cẩm mà tiểu thái giám đang cầm nói.
Ta đứng dậy đi tới bên cạnh Hoàng thượng, vòng tay ôm lấy cổ ngài ấy, thuận thế ngồi ở trong n.g.ự.c ngài, trong mắt mang theo tình yêu vô biên: “Hoàng thượng, người như vậy sẽ chiều hư thiếp mất.”
Hoàng thượng đưa tay vuốt vuốt mũi ta: “Trẫm vui lòng…”
Ta hôn lên mặt Hoàng thượng một cái, Hoàng thượng cưng chiều ôm ta.
Lúc này tiểu thái giám Phương Hoa điện vội vàng tiến vào: “Hoàng thượng! Từ Tiệp dư sinh non…”
Ta thất kinh, sao đột nhiên lại sinh non? Chẳng lẽ là Thuần phi ra tay?
Sinh con ở tháng thứ bảy rất nguy hiểm cho cả mẹ và con.
Lúc ta cùng Hoàng thượng đến Phương Hoa điện, bên trong đã hỗn loạn, ta nghe tiếng gào thét của Từ Tiệp dư ở bên trong vọng ra.
Hoàng thượng có chút lo lắng nhìn ta: “D-a-o nhi! Nàng trở về đi, tránh để động th-ai khí!”
Ta lắc đầu, giờ phút này ta ngược lại cảm thấy ở bên cạnh Hoàng thượng tương đối an toàn, Từ Tiệp dư sinh non rất kỳ quái.
Ta bình tĩnh nhìn thoáng qua Hoàng hậu đang ngồi trong sân, còn có Thuần phi vẫn dùng ánh mắt oán hận nhìn ta.
Sinh suốt một canh giờ, bên trong tiếng khóc dần dần yếu đi, lại đợi hồi lâu, một bà đỡ ôm đứa nhỏ đang khóc đi ra.
“Hoàng thượng! Là một tiểu hoàng t.ử!”
Hoàng thượng lộ ra nụ cười hiếm thấy, ta nhìn bà đỡ hỏi: “Từ Tiệp dư đâu?”
Bà đỡ nhẹ giọng nói: “Từ Tiệp dư xuất huyết nhiều, hiện tại đã không còn sức xoay chuyển, người muốn gặp D-a-o Tiệp dư!”
Ta tiến vào phòng sinh, mùi m.á.u tươi nồng đậm khiến ta liên tục buồn nôn, ta đi tới trước giường, trên ga giường đều là m.á.u, bên cạnh còn có cung nữ đang lau chùi, mặt Từ Tiệp dư như tờ giấy vàng, đã đến lúc hấp hối.
“Các ngươi đi ra ngoàihết đi!” Từ Tiệp dư khó khăn mở miệng.
Những tiểu cung nữ đáp lời rồi lui ra ngoài.
Ta nhìn Từ Tiệp Dư, chờ nàng ấy lên tiếng: “Ta có thể xin ngươi chăm sóc đứa con tội nghiệp của ta không?”
Từ Tiệp dư mở miệng, mặt lộ vẻ cầu xin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta không trả lời, ta và nàng không có giao tình, ngược lại nàng còn hãm hại ta.
“Ta biết yêu cầu này rất quá đáng, nhưng ta thật sự không còn cách nào khác, chờ sau khi ta ch-ếc Từ gia nhất định sẽ lấy danh nghĩa chăm sóc hoàng t.ử mà đưa nữ nhi vào cung, ta hận Từ gia, ta không muốn để con trai của ta rơi vào tay Từ gia.”
“Tại sao?” Ta hỏi.
Từ Tiệp dư cười khổ: “Lúc trước ngươi nói không sai, ta có một thanh mai trúc mã, cha ta tìm người kiểm xương xem qua, trong số các tỷ muội ta là người có khả năng sinh con nhất, mặc kệ ta phản đối như thế nào, ông ta vẫn nhất quyết bắt ta vào cung. Ta không muốn vào cung, cha ta liền bắt chàng ấy, ta vào cung để đổi lấy sự bình an cho chàng.”
Nói tới đây, khóe mắt Từ Tiệp Dư bắt đầu chảy nước mắt: “Nhưng người Từ gia lòng dạ ác độc, nói với chàng nếu chàng còn sống chính là nhược điểm của tôi, cho nên chàng đã tự s-át…”
Nhìn vẻ mặt bi thương của nàng, trong lòng ta khẽ động: “Ngươi vừa mới biết?”
Từ Tiệp dư gật đầu: “Ta vừa mới biết, động th-ai khí, cho nên sinh non, chàng ch-ếc ta cũng không muốn sống nữa, chỉ là đứa bé này, ta van xin ngươi…”
Ta lắc đầu: “Ngươi có thể giao cho Hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng.”
Từ Tiệp dư lắc đầu: “Ngươi còn nhớ ta từng nói Hoàng hậu đã hại ch-ếc tỷ tỷ ta không?”
“Hẳn ngươi không biết ba năm trước Thuần phi tỷ tỷ của ngươi thật ra đã từng có th-ai, nhưng bị Hoàng hậu hạ d.ư.ợ.c độc hại, sau đó giá họa cho tỷ tỷ của ta.”
“Thuần phi bởi vì tổn thương cơ thể, cho nên không thể mang th-ai lần nữa, tỷ tỷ của ta cũng bị Hoàng thượng ban ch-ếc, chuyện này chỉ có Từ gia ta và Hoàng thượng, Hoàng hậu biết.”
“Ngươi không biết chắc là vì Thuần phi tỷ tỷ của ngươi không dám nói với người nhà, sợ bị gia tộc vứt bỏ.”
“Hoàng hậu không cho nữ nhi Từ gia cùng Tống gia chúng ta sinh hạ hoàng t.ử, nếu không sẽ nguy hiểm đến địa vị của nàng, giao con trai ta cho Hoàng hậu chẳng khác nào giao trứng cho ác!”
Từ Tiệp Dư nói gấp, sau đó ho mạnh hơn, thở dốc, nàng vươn tay muốn giữ c.h.ặ.t ta, nhưng tay vừa giơ lên, sau đó đã nặng nề rơi xuống.
Sau khi Từ Tiệp dư ch-ếc không quá ba ngày, Từ gia liền lấy lý do Hoàng t.ử tuổi nhỏ cần người chăm sóc, lập tức đưa muội muội của Từ Tiệp dư vào cung.
Hoàng thượng phong nàng ta làm Từ mỹ nhân, trở thành dưỡng mẫu của hoàng t.ử.
Ta thấy Hoàng thượng bi thương, nhiều lần nhịn không được muốn hỏi ngài ấy, nhưng cuối cùng vẫn kiềm xuống.
Buổi tối hôm đó Hoàng thượng uống rượu, có chút say, mượn hơi rượu, trên mặt của ngài ấy toát ra vẻ u sầu.
“D-a-o nhi! Nàng biết không? Hoàng Thượng như trẫm thật sự là thất bại, tuy rằng giẫm lên m.á.u tươi thượng vị, nhưng văn thần không phục, võ tướng không nhận…”
“Những phi tần ở hậu cung này đều là tai mắt của bọn họ, bọn họ đấu đá trên triều đình, các nàng đấu đá ở hậu cung, các nàng là phi t.ử của trẫm, nhưng chưa bao giờ có người giúp trẫm!”
Hoàng thượng kéo tay ta: “D-a-o nhi! Nàng không giống họ, nàng một lòng phụ tá trẫm, trẫm đều biết, trẫm nhất định cho nàng vị trí tôn quý nhất thiên hạ.”
Hoàng thượng đêm đó là Hoàng thượng từ khi ta vào cung đến nay chưa từng gặp qua, chờ sau khi tỉnh rượu, dường như ngài ấy đã quên hết mọi chuyện xảy ra đêm qua.
Mà Từ mỹ nhân cũng vào cung, Từ mỹ nhân này tính tình không giống với Từ Tiệp dư, nàng ta hành sự kiêu ngạo, mới vừa vào cung đã ỷ vào thân phận là dưỡng mẫu của hoàng t.ử nhiều lần đối chọi gay gắt với Hoàng hậu, ngay cả Thuần phi cũng kinh ngạc với nàng ta.