Đối với việc này, ta lại không quản nhiều, ta luôn trốn ở Ỷ Mai Uyển của ta, cẩn thận suy nghĩ lời nói của Từ Tiệp dư ngày đó.
Hoàng thượng mấy ngày nay luôn mang vẻ mặt u sầu, ta biết ngài ấy sầu cái gì, ngài ấy dựa vào Lăng gia leo lên hoàng vị, nhưng Hoàng hậu mãi không có th-ai khiến Lăng gia bắt đầu d-a-o động, mà Từ gia và Tống gia đang dần lớn mạnh, đây đều là mối họa lớn trong lòng.
“Hoàng thượng!”
Ta đi tới bên cạnh Hoàng thượng, đưa tay xoa bóp huyệt thái dương của ngài ấy.
“Mấy ngày nay người cứ hay suy tư, thần thiếp xoa bóp giúp người thả lỏng một chút.”
Hoàng thượng nắm lấy tay ta, đặt vào lòng bàn tay: “Nàng cứ an tâm dưỡng th-ai, chuyện này giao cho nô tài làm là được rồi.”
Ta rút tay ra bướng bỉnh một lần nữa xoa bóp cho ngài ấy, Hoàng thượng cười cười không nói gì.
Ta xoa bóp một lúc rồi mở miệng nói: “Thần thiếp nghĩ ra một cách có thể giúp Hoàng thượng giải trừ khốn cảnh!”
Hoàng thượng ngước mắt nhìn ta. Ta đỡ bụng năm tháng nói: “Nếu th-ai này là hoàng t.ử, thì hãy giao cho Hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng.”
Ánh mắt Hoàng thượng trở nên sắc bén.
Hoàng hậu có hoàng t.ử bên cạnh, Lăng gia nhất định sẽ ủng hộ Hoàng thượng lần nữa, đến lúc đó Hoàng thượng dùng cái này làm lợi thế, giải quyết Từ gia hoặc là Tống gia, thế cục thế chân vạc một khi bị đ-á-nh vỡ, chính là cơ hội của Hoàng thượng.
Ta nhìn Hoàng thượng nói, cố gắng làm cho ánh mắt thanh minh, dáng vẻ suy nghĩ cho ngài ấy.
“Nàng cũng biết nếu như Hoàng hậu có được hoàng t.ử, có khả năng sẽ gi-ếc mẹ giữ con, nàng không sợ sao?”
Hoàng thượng nhìn ta.
Ta thản nhiên cười: “Thần thiếp không sợ, thần thiếp có Hoàng thượng để dựa vào, chỉ cần Hoàng thượng ở đây, thần thiếp sẽ không sợ, vì Hoàng thượng thần thiếp nguyện ý làm tất cả…”
Hoàng thượng lập tức ôm lấy ta: “D-a-o nhi, nàng nên làm Hoàng hậu của trẫm!”
Chờ Hoàng thượng đi rồi, ta nhìn thấy đệ đệ đỏ mắt đi ra.
“Tỷ tỷ, tỷ thật sự yêu Hoàng thượng như vậy sao? Vì hắn mà có thể giao con của mình cho người khác?”
Ta nhìn đệ đệ đã cao hơn nửa năm trước, nói: “Ta không phải vì Hoàng thượng, ta là vì con của ta cũng là vì chúng ta.”
“Chuyện Từ Tiệp dư khiến ta hiểu được, nếu như không có đủ sức mạnh, cho dù là mẹ ruột của hoàng t.ử cũng vô dụng, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi một người mẹ khác, nếu ta sinh ra hoàng t.ử, cha nhất định sẽ gi-ếc ta rồi để hoàng t.ử cho Thuần phi nuôi nấng, tính mạng của mẹ và hai chị em ta sẽ không còn nữa!”
“Hôm nay ta đã sớm bố trí, như vậy có thể khiến Hoàng thượng nhớ kỹ ân tình của ta, chúng ta mới có thể sống sót…”
“Tỷ tỷ, đệ muốn đi tòng quân, đệ muốn làm chỗ dựa của tỷ, về sau ai cũng không thể bắt nạt tỷ!”
Đệ đệ nhìn ta, hai mắt đã rưng rưng, nhưng vẫn mạnh mẽ không chịu rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta còn có một câu chưa nói, Từ Tiệp dư mang th-ai bảy tháng đột nhiên biết Từ gia hại ch-ếc tình lang của nàng thật sự là trùng hợp sao?
Bảy tháng là thời điểm suy yếu nhất của cả th-ai nhi và người mẹ, th-ai nhi cũng dễ sinh non, lúc này biết được tin tức này chẳng khác nào hại tính mạng của Từ Tiệp Dư và đứa nhỏ.
Ta nghi ngờ Hoàng hậu làm vậy, cho nên ta không thể không đề phòng.
Năm ngày sau Hoàng thượng áy náy sắp xếp cho đệ đệ ta vào quân, đệ ấy chỉ mới chín tuổi, đứng ở trong đám người thật sự vô cùng nhỏ bé và yếu ớt, thế nhưng đệ ấy vẫn cố gắng cười an ủi ta.
Hoàng thượng ôm lấy ta: “Hắn tốt lắm, có đệ đệ như thế, nàng hẳn cảm thấy rất an ủi, về sau hoàng nhi của chúng ta sẽ có một cữu cữu tốt!”
Tiễn bước đệ đệ, ta an tâm dưỡng th-ai, cẩn thận nghĩ làm sao cứu mẹ ra, đến lúc đó không có trở ngại, mới có thể quang minh chính đại đối phó Tống gia.
Bốn tháng sau, ta trải qua hiểm nguy sinh hạ một hoàng t.ử, Hoàng thượng cực kỳ vui mừng, trực tiếp hạ chỉ phong ta làm D-a-o phi.
Mặt khác, Hoàng thượng còn hạ một ý chỉ đưa đến Tống phủ, phong mẹ ta làm nhị phẩm cáo mệnh, mặt khác đưa hai ma ma trong cung đến hầu hạ mẹ ta.
Ta biết đây là Hoàng Thượng đang bảo vệ tính mạng của mẹ ta, ngài ấy là Hoàng Thượng cao quý không thể với tay quá sâu trong truyện nhà của thần t.ử, hiện tại đây đã là biện pháp duy nhất ngài ấy có thể làm.
Tiểu Liên ôm đứa bé đi tới trước giường của ta, ta nhìn cục bột mềm mại trong tã lót, tâm không hiểu sao lại đau đớn, nước mắt không tự chủ chảy xuống.
Hoàng thượng ôm lấy ta: “D-a-o nhi! Là trẫm mắc nợ nàng!”
Ta kiềm nén khó chịu, nói với Tiểu Liên: “Đưa đến Vị Ương cung đi!”
Tiểu Liên cũng rất lưu luyến, nhưng nàng không còn cách khác, ôm đứa bé rời khỏi Ỷ Mai Uyển.
Sau đó, thánh chỉ phong phi của ta truyền khắp hậu cung, lập tức toàn bộ hậu cung ai cũng biết, D-a-o phi mới phong giao Nhị hoàng t.ử làm con nuôi của Hoàng hậu.
Toàn bộ hậu cung chấn động, Thuần phi trực tiếp đ-á-nh tới cửa.
“Tiện nhân!”
Thuần phi nhìn thấy ta trên giường lập tức lao tới, trong ánh mắt đều là vẻ điên cuồng như muốn xé nát ta.
Ta nhìn Thuần phi: “Thuần phi nương nương điên cuồng như thế, thật sự giống như một mụ đàn bà chanh chua, giáo dưỡng của đích nữ Tống gia thật đúng là thất bại.”
Thuần phi gắt gao nhìn chằm chằm ta: “Tiện nhân ngươi, ngươi lại đem huyết mạch của Tống gia giao cho nữ nhân kia, ngươi thật sự đáng ch-ếc, cha sẽ không buông tha ngươi!”
Ta cười to, những lời này của Thuần phi thật sự là buồn cười.
“Tống gia khi nào lại coi ta là huyết mạch Tống gia vậy? Ngươi cùng những người khác ở Tống gia đều đã quên chuyện làm với mẹ ta rồi sao?”
“Đại ca ta lúc ba tuổi đã biết chữ, bị mẹ ngươi kiêng kỵ, năm tuổi năm ấy ch-ếc đuối trong giếng nước ở hậu viện.”
“Nhị ca tuy rằng không thông tuệ bằng đại ca, nhưng làm việc ổn thỏa, mười ba tuổi ra ngoài lại bị lưu dân đ-á-nh ch-ếc…”
“May mà ta là một nữ t.ử vô dụng mới may mắn sống sót, đệ đệ của ta từ nhỏ đã suy nhược, cho nên mới có thể kéo dài hơi tàn mà sống, Tống gia thật sự coi chúng ta là huyết mạch sao?”