"Ha!" Phương Thu Đào bật cười thành tiếng, một nụ cười trào phúng chứa đầy sự khinh miệt. "Trình tiên sinh, anh coi tôi là con ngốc nhà quê hay là kẻ ăn mày chờ bố thí? Tám - Hai? Anh đang nằm mơ giữa ban ngày à?"
Sắc mặt Trình Văn Tuấn hơi trầm xuống. "Phương tiểu thư, lòng tham nên có giới hạn. Cô không bỏ ra bất cứ chi phí vận hành nào."
"Nhưng tôi nắm giữ linh hồn của dự án này." Phương Thu Đào bước sát lại gần anh, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một gang tay. Mùi hương gỗ tuyết tùng pha lẫn bạc hà từ anh xộc vào mũi cô, nhưng cô không hề lùi bước. Ánh mắt cô sắc như lưỡi lam, gằn từng chữ: "Tôi biết đào ở đâu để không sập hầm, tôi biết mạch quặng nào tinh khiết nhất. Không có tôi chỉ điểm, dàn máy móc hàng triệu đô của anh chỉ là đống sắt vụn cày xới đất mùn mà thôi."
Nhờ "Đạo cụ Tìm kiếm Khoáng sản" trong hệ thống, cô nắm rõ sơ đồ 3D dưới lòng đất như lòng bàn tay. Đó là con át chủ bài tuyệt đối không ai có thể thay thế.
"Năm - Năm. Lợi nhuận ròng chia đôi." Phương Thu Đào đưa ra tối hậu thư. "Anh lo vòng ngoài, tôi lo kỹ thuật và giám sát khai thác vòng trong. Ai làm việc nấy. Nếu anh không đồng ý, tôi thà đổ bê tông lấp kín cái mỏ này lại, để Phong Nhuận của anh tiếp tục khát tài nguyên đến c.h.ế.t khô, chứ quyết không nhượng bộ một cắc!"
Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Gió thổi qua làm vạt áo của cả hai bay phần phật. Ánh mắt của một con sói săn mồi sừng sỏ và một con báo cái đầy dã tâm va chạm nhau, tạo ra những tia lửa vô hình. Trong giới kinh doanh, chưa từng có ai dám cò kè mặc cả với Trình Văn Tuấn với thái độ ngang tàng và quyết liệt đến mức cực đoan như vậy. Anh quen với việc người khác quỳ rạp dưới chân mình. Nhưng người phụ nữ trước mặt này, sống lưng của cô ta dường như được đúc bằng thép nguyên khối.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Đột nhiên, Trình Văn Tuấn bật cười. Nụ cười lần này không còn sự dò xét hay mỉa mai, mà là sự sảng khoái tột độ.
"Được. Năm - Năm." Anh vươn tay ra. "Phương Thu Đào, cô quả thực là một kẻ điên. Nhưng tôi thích làm ăn với những kẻ điên có thực lực."
Phương Thu Đào nhìn bàn tay to lớn, thon dài với những khớp xương rõ ràng đang đưa ra trước mặt. Cô không do dự, vươn tay nắm lấy. Lòng bàn tay anh ấm áp và đầy chai sạn ở những vị trí đặc biệt, chứng tỏ anh ta không chỉ là một gã tổng tài chỉ biết ngồi bàn giấy. Lực siết của hai người đều rất mạnh, như một lời cam kết ngầm không khoan nhượng.
"Hợp tác vui vẻ, Trình tiên sinh."
"Chưa xong đâu." Trình Văn Tuấn rút tay về, quay sang mở cửa xe, lấy ra một tệp tài liệu và một cây b.út máy mạ vàng. Anh ném mạnh chúng lên nắp ca-pô chiếc xe sang trọng. "Ký ngay bây giờ. Hợp đồng ủy quyền khai thác và phân chia lợi nhuận. Giấy trắng mực đen, tôi không thích những lời hứa suông."
Phương Thu Đào tiến đến, cầm tệp tài liệu lướt qua một lượt với tốc độ kinh người. Sống lại một đời, những điều khoản bẫy rập trong hợp đồng không thể qua mắt được cô. Sau khi xác nhận mọi thứ đều công bằng và đúng như thỏa thuận, cô dứt khoát vặn nắp b.út, ký xoẹt tên mình lên mặt giấy.
Nắp ca-pô xe nóng rực vì ánh nắng mặt trời, nhưng nét b.út của cô lại lạnh lùng và sắc nét vô cùng.
"Xong." Cô đẩy tờ giấy lại cho anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trình Văn Tuấn ký tên mình ngay bên cạnh, sau đó thu lại một bản, đưa cho cô một bản.
Anh lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc điện thoại vệ tinh to bản, bấm một dãy số. "Bắt đầu đi." Chỉ vỏn vẹn ba chữ, sau đó anh cúp máy.
"Trong vòng một giờ nữa, đội xe chuyên dụng và máy xúc hạng nặng của Phong Nhuận sẽ tiến vào." Trình Văn Tuấn quay sang nhìn Phương Thu Đào. "Đám người của cô có thể giữ kín miệng không?"
Phương Thu Đào quay sang Hứa Tam. Cậu thanh niên lập tức vỗ n.g.ự.c cái rầm. "Đại Tỷ yên tâm! Anh em ở đây đều là người cùng vào sinh ra t.ử. Kẻ nào dám hé răng nửa lời, tôi sẽ tự tay cắt lưỡi hắn!"
"Tốt." Phương Thu Đào gật đầu. Cô nhìn thẳng vào mắt Trình Văn Tuấn. "Từ giờ phút này, mặt đất là của anh, nhưng dưới lòng đất Bắc Sơn... tôi là người quyết định."
"Rất mong chờ màn thể hiện của cô, đối tác." Trình Văn Tuấn gật đầu, xoay người bước lên xe. Động cơ xe gầm lên mạnh mẽ, chiếc sedan đen từ từ lùi lại rồi phóng v.út đi, để lại một cuộn bụi mù mịt.
Nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần sau ngã rẽ, Hứa Tam bước tới cạnh Phương Thu Đào, chép miệng: "Đại Tỷ, người đàn ông này quá nguy hiểm. Bắt tay với anh ta chẳng khác nào chơi đùa với lửa. Nhỡ anh ta lật lọng thì sao?"
Phương Thu Đào cất bản hợp đồng vào túi, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và đầy sảng khoái. "Lửa có thể thiêu rụi người khác, nhưng cũng có thể dùng để tôi luyện vàng. Hắn ta là sói, nhưng tôi cũng không phải là thỏ trắng. Kẻ nào dám lật lọng, tôi sẽ cho kẻ đó biết thế nào là cái giá của sự phản bội."
Chưa đầy một tiếng sau, mặt đất Bắc Sơn bắt đầu rung chuyển.
Từ phía xa, một đoàn xe vận tải khổng lồ phủ bạt kín mít, theo sau là những chiếc máy xúc, máy khoan hạng nặng ầm ầm tiến vào khu bãi phế liệu như một đạo quân viễn chinh. Toàn bộ xe đều không có biển số, không có logo, hoạt động với một sự kỷ luật và im lặng đáng sợ.
"Hứa Tam!" Phương Thu Đào hô lớn, giọng nói lọt thỏm giữa tiếng gầm rú của động cơ nhưng vẫn đầy uy lực. "Bố trí anh em gác kín ba vòng quanh khu vực này. Trực 24/24. Con ruồi bay qua cũng phải kiểm tra giới tính cho tôi!"
"Rõ, Đại Tỷ!" Hứa Tam hưng phấn gào lên, lập tức xua tay chỉ huy đám đàn em tản ra các chốt chặn.
Đứng trước công trường đang bắt đầu hình thành, Phương Thu Đào hít một hơi thật sâu. Tiếng máy móc cày xới mặt đất nghe như bản giao hưởng của tiền tài và quyền lực đang trỗi dậy. Dự án ngầm lớn nhất cuộc đời cô đã chính thức khởi động. Những kẻ đã từng chà đạp, khinh bỉ cô ở kiếp trước và cả kiếp này... hãy mở to mắt ra mà chờ đợi.
Đế chế của Phương Thu Đào, bắt đầu từ đống tro tàn này, sẽ vươn lên nuốt chửng tất cả.