Đại Tỷ Trọng Sinh: Ly Hôn Nhanh, Bá Đạo Khai Thác Tài Nguyên

Chương 13



Màn đêm buông xuống khu đất hoang Bắc Sơn, mang theo cái lạnh thấu xương của những cơn gió lùa qua từng rặng cây xơ xác. Khác với sự tĩnh lặng thường ngày, đêm nay, một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở đang âm thầm bao trùm lấy toàn bộ công trường.

Những cỗ máy xúc, máy khoan hạng nặng mang logo chìm của Tập đoàn Phong Nhuận hiện đang nằm im lìm dưới bóng tối, tựa như những con quái thú bằng sắt thép đang say ngủ. Nhưng ở một góc khuất trên triền đồi cạn, bên trong một chiếc xe dã chiến cải tạo lại, những ánh mắt sắc lẹm vẫn đang thức trắng.

Phương Thu Đào khoanh tay trước n.g.ự.c, vóc dáng thon gọn chìm trong chiếc áo khoác măng tô dài sẫm màu. Đôi mắt cô bình thản nhìn chằm chằm vào màn đêm đen kịt qua lớp kính xe. Bên trong không gian ý thức của cô, giao diện của Hệ thống Không gian vẫn đang lặng lẽ nhấp nháy. Số Điểm Sảng Khoái tích lũy từ những màn vả mặt trước đó đang tạo ra một vầng sáng dịu nhẹ, sẵn sàng hỗ trợ cô bất cứ lúc nào.

"Đại Tỷ," Hứa Tam từ bên ngoài lách mình bước vào xe, mang theo một luồng gió lạnh. Anh ta xoa xoa hai bàn tay vào nhau, giọng nói đè thấp nhưng không giấu nổi sự hưng phấn tột độ: "Anh em đã rải đều ở cả ba chốt chặn. Lưới đã giăng xong, chỉ chờ cá c.ắ.n câu thôi."

Phương Thu Đào khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. "Tốt lắm. Bảo anh em cứ kiên nhẫn. Bọn chuột nhắt vốn quen sống trong cống rãnh, chúng sẽ không dám thò mặt ra cho đến khi quá nửa đêm đâu."

Ngồi ở băng ghế đối diện, Trình Văn Tuấn thong thả nhấp một ngụm cà phê đen từ chiếc phích giữ nhiệt. Ánh sáng mờ ảo từ bảng điều khiển xe hắt lên sườn mặt góc cạnh, thâm trầm của anh. Đôi mắt sau tròng kính lấp lóe một tia hứng thú không che giấu.

"Cô chắc chắn gia đình họ Vương sẽ ra tay đêm nay sao?" Trình Văn Tuấn cất giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng. "Bọn chúng vừa mất mặt ở Sàn Giao Dịch Đất Đai, theo lý thuyết, những kẻ nhát gan thường sẽ co vòi lại một thời gian để nghe ngóng tình hình."

Phương Thu Đào quay sang nhìn anh, ánh mắt kiên định và sắc bén như d.a.o cạo. "Anh nói đúng với những kẻ có não. Nhưng Trương Xuân Chi và Vương Đại Bảo thì không. Bọn họ là loại người tham lam, thiển cận và vô cùng đố kỵ. Cả đời bọn họ chỉ quen giẫm đạp lên tôi để sống. Bây giờ thấy tôi không những ly hôn thoát khỏi sự kiểm soát, mà còn nắm trong tay khu đất Bắc Sơn béo bở, sự ghen tức sẽ ăn mòn chút lý trí còm cõi của bọn họ."

Cô bước tới gần cửa sổ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính. "Khi con người ta rơi vào đường cùng của sự đố kỵ, họ sẽ chọn cách phá hoại thứ mà mình không có được. Đêm nay, máy móc của Tập đoàn Phong Nhuận vừa tiến vào, chính là mồi lửa hoàn hảo nhất để kích động chúng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trình Văn Tuấn bật cười thành tiếng. Tiếng cười trầm thấp, vang dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Sự nhạy bén và khả năng nắm bắt tâm lý nhân vật của người phụ nữ trước mặt khiến anh đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cô không chỉ có tài kinh doanh, mà còn là một tay thợ săn vô cùng kiên nhẫn.

"Đội luật sư của tôi đã túc trực ở cơ quan công an từ chập tối," Trình Văn Tuấn đặt ly cà phê xuống, giọng nói trở nên lạnh lẽo, mang theo uy áp của một kẻ cầm quyền. "Chỉ cần bọn chúng dám chạm vào một con ốc vít của Phong Nhuận, tôi đảm bảo nửa đời sau của chúng sẽ được nhà nước nuôi cơm."

Đúng lúc đó, bộ đàm dắt bên hông Hứa Tam rè rè vang lên tiếng báo cáo ngắt quãng của đàn em: "Tam ca... góc Tây Bắc... hàng rào kẽm gai bị cắt. Có khoảng hơn chục tên đang mò vào, tay cầm can nhựa và gậy gộc."

Mắt Hứa Tam sáng rực lên như sói thấy mồi. Anh ta vỗ mạnh vào đùi: "Mẹ kiếp, đến thật rồi! Đại Tỷ, Tuấn thiếu, hai người cứ ngồi đây xem kịch, để tôi ra ngoài dọn dẹp bọn rác rưởi này."

"Khoan đã," Phương Thu Đào đưa tay cản lại, giọng nói thong thả nhưng mang theo sức nặng ngàn cân. "Bắt gian phải bắt tại giường, bắt kẻ phá hoại phải bắt tận tay. Đợi chúng tưới xong xăng rồi hẵng ra mặt. Tôi muốn bọn chúng phải trải qua cảm giác từ đỉnh cao hy vọng rơi thẳng xuống vực sâu tuyệt vọng."

Bên ngoài khu bãi đất trống, gió đêm rít lên từng hồi. Vương Đại Bảo mặc một chiếc áo khoác tối màu, đầu đội mũ len kéo sụp che khuất nửa khuôn mặt, đang rón rén bước từng bước qua lỗ hổng của hàng rào kẽm gai. Theo sát phía sau gã là Trương Xuân Chi, bà ta quấn khăn kín mít, hơi thở hổn hển vì mệt mỏi nhưng đôi mắt lại vằn lên những tia m.á.u hằn học.

Đằng sau hai mẹ con bọn chúng là sáu gã côn đồ xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm những can nhựa loại hai mươi lít nồng nặc mùi xăng và những thanh tuýp sắt rỉ sét.

"Đại Bảo, cẩn thận một chút. Con ranh Phương Thu Đào quỷ kế đa đoan, nhỡ nó có người canh gác thì sao?" Trương Xuân Chi thì thào, bước chân run rẩy vấp phải một hòn đá khiến bà ta suýt ngã nhào.

Vương Đại Bảo quay lại, gắt gỏng: "Bà im đi! Mẹ cứ lo bò trắng răng. Thằng Tam lưu manh quản lý cái bãi rác này làm quái gì có tiền mà thuê người canh gác ban đêm. Con ranh Thu Đào vừa dốc cạn tiền mua đất, máy móc thì chắc chắn là đi thuê mướn hoặc vay nợ. Đêm nay, chỉ cần một mồi lửa đốt sạch chỗ sắt vụn này, ngày mai nó sẽ ôm một đống nợ khổng lồ, phải quỳ gối đến l.i.ế.m gót giày cầu xin con cứu vớt!"