Đại Tỷ Trọng Sinh: Ly Hôn Nhanh, Bá Đạo Khai Thác Tài Nguyên

Chương 14



Nghĩ đến cảnh Phương Thu Đào kiêu ngạo, dám tát gã giữa nhà và làm gã bẽ mặt tại Cục Dân Chính, nay phải quỳ gối khóc lóc van xin, Vương Đại Bảo cảm thấy m.á.u trong người sôi lên vì sung sướng. Gã vẫy tay ra hiệu cho đám côn đồ: "Anh em, tản ra! Tưới xăng lên mấy cái máy xúc đằng kia. Nhớ tưới cả vào buồng lái. Xong việc, mỗi người nhận thêm năm trăm tệ đi uống rượu!"

Đám côn đồ nghe đến tiền thì mắt sáng rực, lập tức vặn nắp can nhựa. Âm thanh chất lỏng sóng sánh đổ ào ạt lên những cỗ máy gầm cao vang lên rõ mồn một trong đêm vắng. Mùi xăng bốc lên nồng nặc, gay gắt đến mức khiến người ta buồn nôn.

Trương Xuân Chi đứng chống nạnh ở phía xa, nhìn đống máy móc đắt tiền đang bị tưới đẫm xăng, trong lòng trào dâng một cơn khoái cảm méo mó. Bà ta lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: "Đồ con ranh ăn cháo đá bát! Dám c.ắ.n lại nhà họ Vương à? Tao cho mày biết thế nào là lễ độ. Để xem ngày mai mày lấy cái gì mà khai thác mỏ!"

"Xong rồi đại ca!" Một gã côn đồ hất cạn can xăng cuối cùng, lùi lại vài bước rồi rút từ trong túi áo ra một chiếc bật lửa Zippo. Gã bật nắp, tia lửa xẹt lên sáng rực một góc tối.

"Đốt!" Vương Đại Bảo gầm lên, nụ cười trên môi vặn vẹo đến mức gớm ghiếc.

Nhưng ngay khoảnh khắc gã côn đồ định ném chiếc bật lửa về phía cỗ máy xúc, một âm thanh ch.ói tai x.é to.ạc màn đêm.

Keng!

Một hòn đá bay với tốc độ kinh hồn, đập thẳng vào cổ tay gã côn đồ. Gã hét lên một tiếng đau đớn, chiếc bật lửa rơi tuột xuống nền đất ẩm ướt, tắt ngúm.

"Kẻ nào?!" Vương Đại Bảo giật mình lùi lại, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ.

Ngay lập tức, một tiếng "Cạch" vang lên khô khốc. Toàn bộ hệ thống đèn pha halogen công suất lớn được lắp đặt bí mật quanh công trường đồng loạt bật sáng. Ánh sáng trắng xóa, ch.ói lòa như ban ngày dội thẳng vào mặt đám người nhà họ Vương, khiến bọn chúng ch.ói mắt, phải giơ tay lên che mặt.

Từ bốn phía, hàng chục bóng người mặc đồng phục bảo hộ, tay cầm đèn pin và gậy gỗ rầm rập xông ra, tạo thành một vòng tròn khép kín, vây c.h.ặ.t lấy nhóm của Vương Đại Bảo. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng kim loại va đập vào nhau tạo ra một áp lực kinh hoàng.

Hứa Tam bước ra từ bóng tối, vác trên vai một thanh tuýp sắt sáng loáng. Khóe miệng anh ta nhếch lên nụ cười lưu manh quen thuộc, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.

"Ây dô, đêm hôm khuya khoắt, gió lạnh teo cả bugi, nhà họ Vương các người rảnh rỗi sinh nông nổi, đến công trường của ông đây để tập thể d.ụ.c à? Hay là đến để làm trò hỏa hoạn, nướng thịt ăn mừng?" Hứa Tam gõ gõ thanh sắt vào lòng bàn tay, giọng điệu đầy vẻ trào phúng.

Trương Xuân Chi sợ hãi lùi lại, nấp sau lưng Vương Đại Bảo. Cặp chân béo ịch của Đại Bảo lúc này đang run lên bần bật. Gã không ngờ ở đây lại có sự chuẩn bị chu đáo đến thế. Rõ ràng gã đã cho người dò la mấy ngày nay, làm gì có đội bảo vệ nào đông đảo thế này?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Hứa... Hứa Tam! Mày đừng có làm bậy!" Vương Đại Bảo cố gắng vớt vát chút uy nghiêm t.h.ả.m hại. "Tao... tao chỉ đi ngang qua đây thôi! Bọn tao thấy chỗ này tối quá nên vào xem thử. Mày dám đ.á.n.h người là tao báo công an đấy!"

"Báo công an sao? Ý kiến hay đấy."

Một giọng nữ trong trẻo, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương vang lên từ phía sau hàng ngũ bảo vệ. Đám đông tự động dạt ra hai bên, nhường đường.

Phương Thu Đào thong thả bước tới, mỗi bước chân của cô đạp lên lớp sỏi đá đều phát ra những âm thanh dứt khoát, uy lực. Đi ngay bên cạnh cô là Trình Văn Tuấn, dáng vẻ cao ngạo, hai tay đút túi quần, phía sau anh là một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, trên vai vác một chiếc máy quay phim băng từ cỡ lớn, ống kính đang chĩa thẳng vào mặt những kẻ phá hoại.

Nhìn thấy Phương Thu Đào, sự căm hận trong lòng Trương Xuân Chi lấn át cả nỗi sợ hãi. Bà ta nhảy bổ ra, chỉ tay thẳng vào mặt cô c.h.ử.i bới: "Phương Thu Đào! Con ranh con bất hiếu! Mày dám gài bẫy bọn tao? Mày tưởng mày có mấy thằng lưu manh bảo vệ thì ngon à? Tao là mẹ nuôi của mày, tao sinh thành không có nhưng công dưỡng d.ụ.c bằng trời! Mày đối xử với tao thế này, trời đ.á.n.h thánh đ.â.m mày!"

Phương Thu Đào dừng bước, cách Trương Xuân Chi chưa đầy ba mét. Ánh mắt cô nhìn bà ta không hề có một tia phẫn nộ, mà chỉ là sự thương hại và khinh bỉ tột độ, giống như đang nhìn một đống rác rưởi bốc mùi.

"Mẹ nuôi?" Phương Thu Đào lặp lại từ đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai. "Bà ép tôi làm lụng như trâu ngựa từ năm mười lăm tuổi, lấy cắp tiền học phí của tôi để nuôi đứa con trai phế vật của bà. Khi tôi không còn giá trị lợi dụng, bà ép tôi ký giấy chuyển nhượng tài sản để dọn đường cho nhân tình của con trai bà vào nhà. Bà đẻ ra tôi lúc nào mà đòi làm mẹ? Căn cước công dân và sổ hộ khẩu đã cắt đứt rành rành ở Cục Dân Chính, bà quên nhanh thế sao?"

Lời nói của cô rành rọt, vang vọng khắp không gian, từng chữ từng câu đ.â.m thẳng vào lớp mặt nạ đạo đức giả của Trương Xuân Chi khiến bà ta cứng họng, mặt mày lúc trắng lúc xanh.

Vương Đại Bảo thấy thế liền gân cổ lên cãi cùn: "Cô... cô đừng có ngậm m.á.u phun người! Bọn tôi không làm gì cả! Mấy can xăng này là do bọn tôi nhặt được trên đường. Cô lấy bằng chứng gì bảo bọn tôi đốt máy của cô?"

"Cần bằng chứng sao?" Trình Văn Tuấn lúc này mới lên tiếng. Anh hất cằm về phía người đàn ông mặc vest đang ôm máy quay. "Ghi hình rõ cả chứ, Luật sư Trần?"

"Thưa Trình tổng, vô cùng rõ nét." Luật sư Trần đẩy gọng kính, giọng nói chuyên nghiệp vang lên. "Từ lúc nhóm người này cắt rào kẽm gai, mang can nhựa vào đổ chất lỏng dễ cháy lên ba cỗ máy xúc cỡ lớn, cho đến lúc gã kia rút bật lửa ra. Toàn bộ hành vi đã được lưu lại trên cuộn băng từ này. Cộng thêm số xăng còn sót lại làm vật chứng, tội danh 'Cố ý hủy hoại tài sản công dân' đã được cấu thành hoàn hảo."

Luật sư Trần lật mở một tập hồ sơ mang theo, dõng dạc đọc tiếp: "Ba cỗ máy xúc này là dòng máy nhập khẩu nguyên chiếc từ Đức thuộc sở hữu của Tập đoàn Phong Nhuận, tổng giá trị ước tính lên tới hơn hai triệu tệ. Theo Bộ luật Hình sự hiện hành, hành vi phóng hỏa phá hoại tài sản có giá trị đặc biệt lớn, có tổ chức và mang tính chất trả thù cá nhân... mức án khởi điểm sẽ không dưới mười năm tù giam. Kẻ chủ mưu có thể đối mặt với mức án chung thân."

Hai chữ "chung thân" vừa thốt ra, không gian như bị rút cạn không khí.