Đại Tỷ Trọng Sinh: Ly Hôn Nhanh, Bá Đạo Khai Thác Tài Nguyên

Chương 15



Mặt Vương Đại Bảo cắt không còn một giọt m.á.u. Hai chân gã mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất. Đám côn đồ được thuê đến cũng hoảng loạn tột độ. Bọn chúng chỉ là lưu manh đ.â.m thuê c.h.é.m mướn vặt vãnh, nghe nói đến món tiền hai triệu tệ và án tù chung thân thì hồn bay phách lạc.

"Không... không liên quan đến tao!" Gã côn đồ cầm bật lửa vội vã lùi lại, chỉ thẳng mặt Vương Đại Bảo gầm lên: "Là thằng béo này! Nó thuê bọn tao năm trăm tệ một người để đến đây đốt máy móc. Nó bảo chỗ này không có ai canh, hứa sẽ bao trọn gói nếu có chuyện. Bọn tao bị nó lừa!"

"Đúng! Bọn tao làm chứng! Là Vương Đại Bảo và mụ già này chủ mưu!" Đám lưu manh đồng loạt phản thùng, tranh nhau phủi sạch quan hệ.

Trương Xuân Chi nghe đám lưu manh đổ tội, lại nhìn thấy con trai quỳ rạp dưới đất, bà ta như phát điên, lao đến ôm lấy chân Phương Thu Đào gào khóc: "Thu Đào! Thu Đào ơi! Mẹ sai rồi! Đại Bảo nó hồ đồ, con niệm tình xưa nghĩa cũ tha cho nó một lần đi! Mày muốn tiền, nhà họ Vương sẽ bán nhà đền cho mày! Đừng bắt nó đi tù, nó mà đi tù thì nhà họ Vương tuyệt tự mất!"

Phương Thu Đào lạnh lùng rụt chân lại, khiến Trương Xuân Chi vồ hụt, ngã sấp mặt xuống nền đất đầy sỏi đá.

"Tình xưa nghĩa cũ? Bà đang kể chuyện hài à?" Phương Thu Đào cúi xuống, ánh mắt híp lại tỏa ra sát khí lạnh buốt. "Lúc các người cấu kết với nhau ép tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, lúc các người trốn trong tủ cười nhạo sự ngu ngốc của tôi, các người có nghĩ đến tình nghĩa không? Hôm nay, nếu tôi không chuẩn bị trước, đống máy móc này cháy rụi, tôi sẽ phải gánh món nợ hai triệu tệ, đối mặt với án phạt hợp đồng, cái mạng này của tôi e là cũng chẳng còn. Các người muốn dồn tôi vào chỗ c.h.ế.t, thì tôi sẽ tự tay đào mộ chôn các người!"

[Đinh! Ký chủ thực hiện màn vả mặt tàn nhẫn, vạch trần âm mưu phá hoại, thành công gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng cho kẻ thù!]

[Chúc mừng ký chủ nhận được 5000 Điểm Sảng Khoái!]

[Hệ thống Không gian Sơ cấp đang tích lũy năng lượng, chuẩn bị cho đợt thăng cấp tiếp theo!]

Âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu khiến tâm trạng Phương Thu Đào càng thêm sảng khoái. Những uất ức dồn nén từ kiếp trước đối với gia đình họ Vương, đến khoảnh khắc này, rốt cuộc đã được xả sạch sẽ không còn một mảnh.

Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát hụ vang rền từ phía xa, x.é to.ạc sự tĩnh lặng của ngoại ô thành phố. Ánh đèn chớp xanh đỏ hắt lên những khuôn mặt tái nhợt của đám người nhà họ Vương.

Đội trưởng Tiền bước xuống từ chiếc xe dẫn đầu, khuôn mặt nghiêm nghị, tay đặt lên bao s.ú.n.g bên hông. Hàng chục cảnh sát nhanh ch.óng tản ra, khống chế toàn bộ đám lưu manh và mẹ con Vương Đại Bảo.

"Trình tổng, cô Phương," Đội trưởng Tiền gật đầu chào hai người. "Chúng tôi nhận được tin báo có nhóm đối tượng mang theo chất nổ và xăng định phá hoại công trường. Tình hình sao rồi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trình Văn Tuấn ra hiệu cho Luật sư Trần tiến lên giao nộp cuộn băng ghi hình và những can xăng vật chứng. "Đội trưởng Tiền vất vả rồi. Bằng chứng rành rành, có cả video và nhân chứng tại chỗ. Nhờ các anh xử lý nghiêm minh theo pháp luật, trả lại môi trường đầu tư trong sạch cho thành phố W."

"Chắc chắn rồi. Đưa tất cả về đồn!" Đội trưởng Tiền phẩy tay.

Vương Đại Bảo lúc này đã sợ đến mức tiểu tiện không tự chủ, nước vàng chảy lênh láng dưới đũng quần, bị hai viên cảnh sát xốc nách kéo đi như một con ch.ó c.h.ế.t. Trương Xuân Chi thì gào thét khản đặc cả cổ, vùng vẫy tuyệt vọng nhưng đổi lại chỉ là chiếc còng số tám lạnh lẽo bập thẳng vào cổ tay.

Nhìn những chiếc xe cảnh sát khuất dần sau ngã rẽ, mang theo những kẻ cặn bã từng ám ảnh cuộc đời mình, Phương Thu Đào khẽ thở hắt ra một hơi. Khối đá đè nặng trong lòng n.g.ự.c bấy lâu nay cuối cùng cũng bị nghiền nát.

Trình Văn Tuấn bước tới, đứng sóng vai cùng cô. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn góc nghiêng sắc sảo của người phụ nữ bên cạnh. Gió đêm thổi tung mái tóc đen dài của cô, để lộ ra vầng trán kiêu hãnh.

"Cô làm việc lúc nào cũng tuyệt tình và sạch sẽ như vậy sao, Phương Thu Đào?" Giọng nói của Trình Văn Tuấn mang theo ba phần trêu chọc, bảy phần tán thưởng. "Không chừa cho kẻ thù một con đường lui nào."

Phương Thu Đào quay sang, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn pha công trường, sáng rực rỡ. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tự tin hiếm hoi.

"Anh chưa từng nghe câu 'nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với chính mình' sao, Trình tổng?" Cô thong thả đáp lời, vươn tay ra đón lấy một chiếc lá khô bị gió cuốn bay ngang qua. "Cỏ dại phải nhổ tận gốc. Bây giờ, vật cản cuối cùng đã bị dọn sạch. Bắc Sơn này, từ ngày mai sẽ chính thức thuộc về chúng ta."

Trình Văn Tuấn nhìn chằm chằm vào nụ cười của cô, trái tim vốn tĩnh lặng như mặt hồ tĩnh mịch bỗng chốc gợn lên một tầng sóng lạ kỳ. Anh khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời phía Đông, nơi những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh đang rạch phá màn đêm đen kịt.

"Đúng vậy," Trình Văn Tuấn trầm giọng, sự bá đạo của một tổng tài ẩn danh bắt đầu bộc lộ. "Trò chơi gia đình đã kết thúc. Từ ngày mai, chúng ta sẽ cho cả cái thành phố W này biết, thế nào là luật chơi của kẻ mạnh."

Bình minh dần ló rạng, chiếu những tia nắng vàng rực rỡ xuống khu đất hoang Bắc Sơn. Tiếng động cơ của những cỗ máy xúc bắt đầu gầm vang, cày xới lớp đất đá cằn cỗi, báo hiệu sự trỗi dậy của một đế chế tài nguyên khổng lồ, và cũng là khởi đầu cho một huyền thoại mới trên thương trường thành phố. Khúc dạo đầu đã khép lại, thời khắc để Phương Thu Đào xưng vương, thực sự bắt đầu.

Tiếng động cơ diesel gầm rền x.é to.ạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ đang dát lên khu đất hoang Bắc Sơn, một cảnh tượng hùng vĩ đang diễn ra. Hàng chục chiếc xe tải hạng nặng, thân xe dính đầy bùn đất nhưng chở nặng những thùng quặng sáng lấp lánh, nối đuôi nhau rầm rập lăn bánh qua cổng công trường. Bụi mù cuộn lên từ những bánh xe khổng lồ không che giấu được sự hưng thịnh đang trỗi dậy mạnh mẽ từ mảnh đất từng bị coi là bãi rác phế liệu này.