Đại Tỷ Trọng Sinh: Ly Hôn Nhanh, Bá Đạo Khai Thác Tài Nguyên

Chương 5



Nhưng gã vừa mở miệng, Đạo cụ Sám hối cũng lập tức phát huy tác dụng trên người gã.

"Tôi mới là thằng thần kinh! Tôi là một thằng đàn ông vô dụng, bất tài, công ty đều do một tay Phương Thu Đào gánh vác, còn tôi chỉ biết lấy tiền của cô ta đi b.a.o n.u.ô.i gái điếm! Hôm qua tôi vừa dẫn con ả Lưu Hồng Hà về lăn lộn trên chính chiếc giường tân hôn của hai vợ chồng, bị cô ta bắt quả tang. Tôi định lừa cô ta ký giấy chuyển nhượng tài sản rồi đá cô ta ra đường không một xu dính túi! Tôi là một thằng cặn bã, một thằng rác rưởi ăn bám đàn bà!"

Giọng của Vương Đại Bảo vang vọng khắp sảnh, dõng dạc và tự hào một cách quỷ dị, trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt đang méo mó vì sợ hãi tột cùng. Gã vung tay tự tát bôm bốp vào mặt mình để ngăn cái miệng lại, nhưng vô ích. Chữ nào chữ nấy vẫn tuôn ra rõ mồn một.

"Tôi còn lén làm giả sổ sách, rút ruột công ty hai triệu tệ để đi đ.á.n.h bạc! Tôi hèn hạ, tôi đê tiện!"

Đám đông bùng nổ. Sự phẫn nộ chuyển hướng một trăm tám mươi độ. Hàng chục chiếc điện thoại di động được rút ra, ánh đèn flash chớp nháy liên tục quay lại cảnh tượng hiếm có này.

"Thật kinh tởm! Đàn ông sức dài vai rộng mà đi ăn bám rồi cắm sừng vợ!"

"Bà già kia ác độc quá, bỏ t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i để hại đời con gái nhà người ta. Báo cảnh sát đi!"

"Quay lại, quay rõ mặt hai kẻ khốn nạn này đăng lên báo cho chúng nó hết đường sống!"

Ba gã thanh niên xăm trổ được thuê đến để thị uy lúc này cũng ngơ ngác nhìn nhau. Nhận thấy tình hình không ổn, dư luận đang phẫn nộ tột độ, bọn chúng không nói không rằng, lẳng lặng lùi bước rồi quay lưng chuồn thẳng ra cửa, bỏ lại hai kẻ chủ mưu đang phát điên giữa sảnh.

Phương Thu Đào đứng khoanh tay, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc lạnh như d.a.o nhìn xuống hai kẻ đang tự bóc trần tội ác của chính mình. Sự thỏa mãn trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô. Đời trước, cô bị chúng dùng miệng lưỡi thế gian dồn ép đến bước đường cùng. Đời này, cô dùng chính b.úa rìu dư luận để băm vằm thanh danh của chúng thành trăm mảnh. Một sự trả thù hoàn hảo, sạch sẽ và không lưu lại bất kỳ dấu vết nào.

[Đinh! Thu thập điểm Sảng Khoái từ đám đông: +50... +80... +120...]

[Đinh! Thu thập điểm Sảng Khoái từ sự hoảng loạn của mục tiêu: +200!]

Âm thanh thông báo của hệ thống liên tục vang lên trong đầu như một bản nhạc giao hưởng chiến thắng.

Lúc này, bảo vệ và nhân viên của Cục Dân Chính cũng đã bị kinh động, chạy ra can thiệp. Một nữ cán bộ bước tới, khuôn mặt đanh lại vì ghê tởm nhìn Vương Đại Bảo: "Anh kia! Ở cơ quan công quyền không được làm loạn! Hai người đến đây làm gì?"

Vương Đại Bảo ôm cái đầu đang đau như b.úa bổ, cái miệng vẫn tiếp tục hoạt động: "Tôi đến để ly hôn! Tôi muốn ly hôn để rước tiểu tam vào nhà, nhưng tôi không muốn chia một cắc nào cho Phương Thu Đào!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nữ cán bộ tức giận đến mức thở dốc. Cô quay sang nhìn Phương Thu Đào, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm và xót thương: "Cô Phương, cô có muốn làm thủ tục ly hôn với người đàn ông tồi tệ này ngay bây giờ không? Chúng tôi sẽ ưu tiên giải quyết ngay lập tức."

Phương Thu Đào khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt đầy kiêu hãnh: "Làm phiền cán bộ. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh, trong đơn ly hôn, tôi yêu cầu Vương Đại Bảo phải ra đi với hai bàn tay trắng, đồng thời bồi thường tổn thất tinh thần. Những lời anh ta vừa thừa nhận về việc ngoại tình và chuyển dời tài sản trái phép, tất cả mọi người ở đây đều đã nghe thấy và ghi hình. Nếu anh ta không ký, tôi sẽ gửi đơn kiện thẳng lên tòa án kinh tế và hình sự."

Vương Đại Bảo nghe đến chữ "tòa án hình sự", hai chân bủn rủn. Đạo cụ Sám hối vừa hết hiệu lực, gã ngã phịch xuống sàn, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh, há miệng thở dốc như con cá mắc cạn. Trương Xuân Chi bên cạnh cũng đang run lẩy bẩy, không dám mở miệng thốt lên nửa lời vì sợ mình lại nói hớ.

"Ký... tôi ký..." Vương Đại Bảo thều thào. Gã biết, với những lời tự thú vừa rồi, cộng thêm đoạn video ngoại tình Phương Thu Đào đang nắm giữ, nếu ra tòa gã chắc chắn sẽ phải ngồi tù vì tội tham ô tài sản công ty. So với việc ngồi tù, mất hết tài sản hiện tại vẫn còn giữ được cái mạng.

Mười lăm phút sau, thủ tục được hoàn tất với tốc độ kỷ lục. Nữ cán bộ đóng cộp dấu mộc đỏ ch.ót lên hai cuốn sổ ly hôn, đưa cho Phương Thu Đào một bản với thái độ vô cùng trân trọng: "Chúc cô từ nay về sau có một cuộc sống mới tự do và hạnh phúc."

"Cảm ơn cô." Phương Thu Đào nhận lấy cuốn sổ màu đỏ sậm, cảm nhận sức nặng của sự giải thoát.

Cô xoay người bước ra ngoài. Khi đi ngang qua Vương Đại Bảo và Trương Xuân Chi đang co rúm dưới sàn như hai đống rác rưởi bị đám đông phỉ nhổ, Phương Thu Đào dừng bước. Cô cúi xuống, ánh mắt hờ hững lướt qua khuôn mặt nhợt nhạt của gã chồng cũ.

"Vương Đại Bảo, nhớ cho kỹ cảm giác nhục nhã ngày hôm nay. Nhưng đây chưa phải là kết thúc đâu. Khoản tiền hai triệu tệ anh rút ruột công ty, cùng với những tổn thất anh gây ra, tôi sẽ cho luật sư từ từ tính toán với anh. Còn bà..."

Cô chuyển ánh nhìn sang Trương Xuân Chi, giọng nói sắc như d.a.o cạo: "Dưỡng d.ụ.c chi ân? Bà không xứng với bốn chữ đó. Từ giây phút này, giữa tôi và gia đình họ Vương, cũng như bà, ân đoạn nghĩa tuyệt. Nếu còn dám xuất hiện trước mặt tôi một lần nữa, tôi đảm bảo nơi dưỡng lão của bà sẽ là nhà tù."

Không đợi chúng phản ứng, Phương Thu Đào đứng thẳng người, dứt khoát bước đi. Tiếng gót giày gõ nhịp nhàng trên nền đá hoa cương vang lên đầy uy lực, để lại phía sau là sự sụp đổ hoàn toàn của những kẻ đã từng chà đạp cô.

Bước qua cánh cửa kính, Phương Thu Đào đón lấy ánh nắng rực rỡ của buổi sáng thành phố W. Bầu không khí tự do tràn ngập l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô mở bảng hệ thống.

[Tổng Điểm Sảng Khoái hiện tại: 520 điểm.]

[Gợi ý: Ký chủ đã tích lũy đủ điểm để mua Đạo cụ Tìm kiếm Khoáng sản. Có muốn truy cập Cửa hàng?]

Một nụ cười tự tin, rạng rỡ nở trên môi vị nữ cường nhân trẻ tuổi. Cắt đứt được khối ung nhọt quá khứ, giờ là lúc cô thực sự bắt tay vào việc xây dựng đế chế của riêng mình.

"Mục tiêu đầu tiên: Khu đất hoang Bắc Sơn," Phương Thu Đào lẩm bẩm, giơ tay gọi một chiếc taxi. Trò chơi thương trường khốc liệt của thành phố W, chính thức có thêm một kẻ săn mồi.