Đại Tỷ Trọng Sinh: Ly Hôn Nhanh, Bá Đạo Khai Thác Tài Nguyên

Chương 6



Chiếc taxi phanh gấp, để lại một vệt lốp đen ngòm trên mặt đường rải nhựa nứt nẻ. Bụi mù cuộn lên, xộc thẳng vào không khí oi bức của buổi trưa ngoại ô.

Phương Thu Đào đẩy cửa bước xuống. Gió mang theo mùi rỉ sét, dầu luyn và cả mùi ngai ngái của cỏ dại xộc thẳng vào cánh mũi. Trước mặt cô là khu Bắc Sơn – một vùng đất hoang vu, lác đác vài nhà xưởng bỏ hoang và một bãi phế liệu khổng lồ chất đầy những khối kim loại vặn vẹo. Đứng giữa trung tâm của sự tồi tàn này, Phương Thu Đào không hề tỏ ra ghét bỏ. Ngược lại, đôi mắt sắc lạnh của cô khẽ nheo lại, lóe lên một tia sáng rực rỡ của kẻ đi săn vừa ngửi thấy mùi m.á.u.

Kiếp trước, khu vực này từng bị coi là bãi rác của thành phố W. Nhưng chỉ ba năm sau, một tập đoàn vô danh đã tình cờ đào được một mỏ khoáng sản đất hiếm và quặng kim loại quý khổng lồ ngay dưới lớp đất cằn cỗi này. Giá trị của Bắc Sơn sau một đêm tăng vọt gấp hàng vạn lần, biến những kẻ sở hữu nó thành bá chủ thương trường.

Kiếp này, cô tuyệt đối không để miếng mồi ngon này lọt vào tay kẻ khác.

Đang chìm trong dòng suy tưởng, một chuỗi âm thanh ch.ói tai bỗng vang lên cắt ngang sự tĩnh lặng. Đó là tiếng kim loại va đập chan chát, xen lẫn những tiếng c.h.ử.i rủa thô tục phát ra từ sâu bên trong bãi phế liệu.

"Thằng ch.ó Hứa Tam! Hôm nay đến hạn nộp tiền bảo kê, mày định giả c.h.ế.t đến bao giờ? Có tin tao san phẳng cái đống rác này của mày không?"

Phương Thu Đào nhướng mày, gót giày gõ nhịp nhàng trên nền đất đá lởm chởm, chậm rãi tiến về phía phát ra âm thanh.

Bên trong khu xưởng lợp mái tôn thủng lỗ chỗ, một thanh niên mặc chiếc áo khoác da sờn cũ, mái tóc vuốt keo lởm chởm đang bị vây quanh bởi năm tên côn đồ xăm trổ đầy mình. Anh ta chính là Hứa Tam – Hứa Văn Đống. Dù khóe môi đã rỉ m.á.u và trên trán hằn rõ một vết bầm tím, ánh mắt của Hứa Tam vẫn toát lên vẻ ngông cuồng, bất cần đời. Anh ta nhổ toẹt một ngụm m.á.u lẫn nước bọt xuống đất, cười khẩy.

"Ông đây nói rồi, tháng này chưa mở hàng được đồng nào. Muốn tiền thì không có, muốn mạng thì nhào vô! Mấy con ch.ó săn chúng mày tưởng tao sợ à?"

Tên cầm đầu để đầu trọc, tay lăm lăm thanh tuýp sắt, gân xanh nổi đầy cổ tức giận gầm lên: "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Anh em, đ.á.n.h gãy hai chân nó cho tao, dỡ sạch cái bãi này ra!"

Bốn tên đàn em lập tức vung gậy sắt lao vào. Hứa Tam phản xạ cực nhanh, chộp lấy một chiếc cờ lê cỡ lớn gần đó để đỡ đòn. Anh ta đ.á.n.h đ.ấ.m rất có lực, chiêu nào cũng nhắm vào chỗ hiểm, chứng tỏ là kẻ lăn lộn giang hồ đã lâu. Nhưng hai nắm tay khó địch lại bốn phương. Chỉ vài hiệp, một tên côn đồ đã vòng ra phía sau, vung tuýp sắt nhắm thẳng vào gáy Hứa Tam.

"Xoẹt—"

Một âm thanh xé gió rít lên.

Không phải tiếng gậy sắt đập vào da thịt, mà là tiếng một mảnh kim loại sắc lẹm bay sượt qua không trung, cắm phập vào cột xà gồ bằng gỗ ngay sát mặt tên côn đồ gạt lén. Lực đạo mạnh đến mức đuôi mảnh sắt vẫn còn rung lên bần bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đám côn đồ khựng lại. Hứa Tam cũng sững sờ quay đầu nhìn ra cửa xưởng.

Ngược sáng, một bóng người phụ nữ thon thả, mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng và quần âu cắt may tinh tế đang đứng đó. Trông cô hoàn toàn lạc lõng giữa bãi phế liệu bẩn thỉu này. Tuy nhiên, khí chất tỏa ra từ người cô lại khiến không khí xung quanh như giảm xuống vài độ. Ánh mắt Phương Thu Đào lạnh lẽo lướt qua đám côn đồ, hệt như đang nhìn những bức tượng đá vô tri.

"Ồn ào quá," giọng nói thanh thúy nhưng mang theo sự áp bách tuyệt đối vang lên. "Khu đất này, từ bây giờ thuộc quyền quản lý của tôi. Các người lập tức cút khỏi đây."

Tên đầu trọc sững lại một giây, rồi phá lên cười hô hố, lộ ra hàm răng ố vàng: "Ở đâu chui ra con ranh con điên khùng này? Muốn làm anh hùng cứu mỹ nam à? Anh em, bắt lấy nó, hôm nay ông đây phải dạy cho nó biết thế nào là lễ độ!"

Hai tên đàn em vứt Hứa Tam sang một bên, nở nụ cười dâm đãng vung tay lao về phía Phương Thu Đào.

"Cẩn thận!" Hứa Tam hét lên, định lao tới ứng cứu nhưng chân đã đau nhói khiến anh ta khụy xuống.

Phương Thu Đào không hề chớp mắt. Trong khoảnh khắc bàn tay dơ bẩn của tên côn đồ sắp chạm vào vai, cô hơi nghiêng người sang một góc cực kỳ hiểm hóc. Bàn tay phải của cô vung lên như một tia chớp.

"Rắc!"

Một tiếng gãy xương giòn giã vang lên. Phương Thu Đào đã dùng kỹ thuật bẻ khớp cận chiến bóp nát cổ tay của tên côn đồ, đồng thời mượn lực xoay người, tung một cú đá tàn khốc bằng gót giày nhọn hoắt thẳng vào đầu gối hắn. Tên côn đồ rú lên t.h.ả.m thiết, quỳ sụp xuống đất như một đống bùn nhão.

Tên thứ hai chưa kịp hoàn hồn đã bị cô dùng nhất đoạn ống nước bằng đồng nhặt dưới đất đập thẳng vào huyệt thái dương. Lực đạo được tính toán chuẩn xác đến từng milimet, đủ để khiến hắn ngất lịm ngay tức khắc mà không gây c.h.ế.t người.

Tất cả diễn ra trong chưa đầy ba giây. Sự gọn gàng, dứt khoát và tàn nhẫn trong từng đường quyền của Phương Thu Đào khiến ba tên còn lại, bao gồm cả tên đầu trọc, lạnh toát sống lưng. Đây hoàn toàn không phải là kiểu đ.á.n.h nhau loạn xạ của dân du côn, mà là kỹ năng hạ gục mục tiêu của những kẻ săn mồi chuyên nghiệp.

"Còn ai muốn dạy tôi lễ độ nữa không?" Phương Thu Đào ném đoạn ống đồng dính chút m.á.u xuống đất, lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay trắng, chậm rãi lau từng ngón tay.

Tên đầu trọc nuốt nước bọt cái ực, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn nhìn hai tên đàn em đang sùi bọt mép dưới đất, lại nhìn ánh mắt sâu không thấy đáy của người phụ nữ trước mặt, đôi chân bắt đầu run rẩy. Hắn biết, hôm nay mình đã đụng phải một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.