Thật đúng là:
"Chút tình này đành chờ làm hồi ức,
Chỉ tiếc lúc đó lòng quá ngẩn ngơ."
Trở về Phồn Dương, xe ngựa tiến thẳng vào hoàng cung. Đến Thừa Hỷ cung, Chu Hạo vội vàng quỳ rạp xuống. "Vị hoàng huynh bất đắc dĩ" đang ngồi trên ngai vàng, vẻ mặt nghiêm nghị duyệt tấu chương, tịnh không thèm đếm xỉa đến hắn. Chu Hạo đành giữ nguyên tư thế cúi gầm mặt. Một lúc lâu sau, Hoàng huynh mới lạnh nhạt hỏi: "Về rồi đó à?"
Chu Hạo lí nhí: "Dạ, thần đệ đã về."
Hoàng huynh lập tức lớn tiếng quở trách: "Ngươi thật sự càng lúc càng làm càn! Dám tư thông cùng một tên Sắc Mục trốn khỏi kinh thành, rong ruổi đến tận chốn man rợ hoang dã. Nếu không nghiêm trị ngươi, lần sau chẳng biết ngươi còn chọc ra cái họa tày trời nào nữa!"
Chu Hạo vội vàng phân trần: "Hoàng huynh, thần đệ biết tội. Nhưng lần này thực sự thần đệ bị bắt cóc chứ không hề tự ý xuất kinh. Suốt đường đi, thần đệ bị uy h.i.ế.p, bữa đói bữa no, lại bị lôi đến vùng thảo nguyên ch.ó ăn đá gà ăn sỏi, suýt nữa thì mất mạng." Chu Hạo vờ lấy tay áo chấm nước mắt, tiếp tục nức nở: "Thần đệ... thần đệ cứ ngỡ không còn cơ hội được gặp lại Hoàng huynh và Mẫu hậu nữa... Ô ô..."
Thấy bộ dạng t.h.ả.m thương của Chu Hạo, Hoàng huynh cũng chùng lòng: "Lão ngũ à, ngươi cũng mười chín tuổi đầu rồi, sao mãi chẳng trưởng thành lên được? Haizz... Trong số các huynh đệ, trẫm thân thiết với ngươi nhất, thế mà ngươi lại vô dụng đến mức này..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe đến đây, Chu Hạo sực nhớ ra một chuyện quan trọng. Trước sự ngỡ ngàng của mọi người, kể cả các đại thần đang túc trực ở điện phụ, hắn bắt đầu cởi bỏ y phục ngay giữa điện. Mọi người trố mắt nhìn nhau, tò mò không biết vị Tuy Thân vương này lại dở chứng gì đây. Chỉ thấy Chu Hạo cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, nâng bằng hai tay, dõng dạc nói: "Thần đệ... cũng không phải là kẻ hoàn toàn vô tích sự. Chuyến đi thảo nguyên vừa rồi, thần đệ đã âm thầm ghi chép lại địa hình địa thế, cùng với chiến thuật quân sự của bọn Sắc Mục. Tuy chưa thể vẽ lại chi tiết, nhưng cũng đã phác thảo được sơ bộ. Mong rằng... những thông tin này có thể góp phần nhỏ bé giúp ích cho Hoàng huynh và Đại Tề..."
Các vị đại thần vội vã xúm lại. Binh Bộ Thượng thư Trần Đạo Trung nhanh tay đón lấy chiếc áo, trải phẳng ra. Lớp lót áo trắng chi chít những dòng chữ viết tay và cả những nét vẽ phác thảo. Hoàng huynh thấy vậy cũng rời ngai vàng bước xuống xem tận mắt. Binh Bộ Thượng thư chỉ vào một dòng chữ, hỏi: "Thiên tuế, ngài ghi chú tốc độ ở đây là có ý gì?"
Chu Hạo rành rọt giải thích: "Đó là cách ta dùng để tính toán khoảng cách. Ví dụ chỗ này ghi: Đi mười tám canh giờ, tốc độ bốn mươi lăm dặm một canh giờ, tức là khoảng cách ước chừng tám trăm mười dặm. Còn chỗ này..." Chu Hạo thao thao bất tuyệt giải thích, lưu loát, rõ ràng. Thấy vậy, cơn giận của Hoàng huynh cũng tiêu tan quá nửa. Nhìn sang Binh Bộ Thượng thư, thấy ông ta liên tục gật gù tán thưởng với vẻ mặt đầy nghiêm túc. Lập tức, Hoàng huynh hạ lệnh cho Chu Hạo đến Bí Thư Tỉnh phối hợp cùng các đại thần vẽ lại bản đồ chi tiết. Mãi đến chiều ngày thứ ba, hắn mới được diện kiến Thái hậu. Trước khi gặp, Hoàng huynh đặc cách ban ân điển cho hắn tắm gội bằng nước ấm và ban thưởng y phục mới. Làn da vốn bị gió sương thảo nguyên làm cho rám nắng, nay được ngâm mình trong "nước suối nóng trơn trượt gột rửa bụi trần", lại trở nên trắng trẻo, rạng rỡ lạ thường. Thái hậu nhìn thấy bảo bối "hoàng nhi" không chỉ bình an vô sự mà còn có vẻ rắn rỏi, vạm vỡ hơn trước thì mừng rỡ khôn xiết.
Thái hậu trìu mến nắm lấy tay Chu Hạo, kéo hắn ngồi xuống phượng tọa bên cạnh mình. Bà ngắm nghía hắn một lượt từ đầu đến chân, xót xa nói: "Nguyên nhi của ta, chuyến đi này chắc con phải chịu nhiều cực khổ lắm... Nhưng ngẫm lại cũng là một điều hay. Đi một ngày đàng học một sàng khôn, nghe đâu con còn lập được đại công nữa cơ mà... Thường công công cũng có tâu lại với ta, con năm nay cũng không còn nhỏ tuổi nữa. Mấy năm trước vì con mắc bạo bệnh, ta chẳng dám đ.á.n.h tiếng chuyện dựng vợ gả chồng. Nay con đã bình phục, cũng đến lúc phải kén một nương t.ử đoan trang, biết tề gia nội trợ để bầu bạn, chăm lo cho con rồi."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chu Hạo nghe xong, miếng trà vừa nhấp suýt nữa thì sặc ra ngoài. Hắn hốt hoảng đứng phắt dậy, quỳ rạp xuống đất, thanh minh: "Mẫu hậu, nhi thần mang tiếng xấu nhiều năm, e là sẽ làm dang dở một đời người ta. Hơn nữa, trong phủ nhi thần đã có thị thiếp hầu hạ..."
Thái hậu nghe vậy liền ra dáng nghiêm nghị, như đang trách mắng một đứa trẻ: "Nguyên nhi không được nói bừa! Nam đại đương hôn, nữ đại đương giá (Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng), sao lại chỉ có thị thiếp thì làm nên trò trống gì? Vị trí Vương phi vẫn còn bỏ ngỏ, không có một người vợ hiền túc trực bên cạnh chia sẻ buồn vui thì làm sao gọi là yên ấm gia cang?"