[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 109



 

Hoàng huynh chen vào: "Người này qua miệng đệ sao lại trở nên hoàn hảo đến thế? Hay là đệ ỷ thế Thân vương muốn kết bè kết cánh?"

 

Chu Hạo khẳng khái: "Xin Hoàng dượng cứ đích thân khảo hạch y. Lửa thử vàng gian nan thử sức, thực hư ra sao tự khắc rõ..."

 

Hoàng dượng và Hoàng huynh đưa mắt nhìn nhau, Hoàng dượng tấm tắc khen ngợi: "Quả thật, Ngũ hoàng điệt ngày nay so với trước kia cứ như hai người hoàn toàn khác biệt vậy."

 

Hai ngày trôi qua, Bí thư tỉnh bỗng đón nhận một tin hỉ sự bất ngờ: Lưu Tụng vừa được Phò mã Trần Kế - chồng của Trưởng Công chúa, nay là tân Đô đốc phủ Xích Bắc - bổ nhiệm vào vị trí Suy quan (chức quan xử lý án từ). Tin tức này truyền đến tai, đám Giáo Thư Lang ai nấy đều xôn xao, bàn tán. Chức Suy quan vốn dĩ đòi hỏi phải kinh qua nhiều kỳ thuyên chuyển mới có cơ hội thăng tiến, ấy thế mà nay Lưu Tụng lại "nhảy vọt" một bước lên mây. Mọi người đều đinh ninh rằng gã này chắc hẳn đã đạp trúng vận may từ trên trời rơi xuống. Thực hư cớ sự, chỉ những người trong cuộc mới tường tận. Hôm đó, Phò mã Trần đích thân cho người đi mời Lưu Tụng đến hàn huyên. Càng chuyện trò, Phò mã càng nhận ra Lưu Tụng là một người chân chất, uyên thâm, học thức uyên bác. Phò mã lập tức quyết định tiến cử Lưu Tụng, đồng thời dâng tấu sớ xin triều đình giữ nguyên biên chế Giáo Thư Lang cho y, tạo một bước đệm vững chắc cho con đường thăng tiến sau này.

 

Về sau, khi biết được người đứng sau nâng đỡ mình chính là Tuy Thân vương, Lưu Tụng vô cùng cảm kích. Đêm hôm đó, y mang lễ vật đến tận vương phủ bái tạ, tuôn ra muôn vàn lời tri ân sâu sắc. Chu Hạo chỉ xua tay, cười xòa: "Việc nhỏ nhặt có sá gì, 'tặng người hoa hồng, tay mình vương hương' thôi mà." Cách ứng xử hào hiệp, phóng khoáng của hắn khiến Lưu Tụng không khỏi nể phục. Hôm sau, tiễn Lưu Tụng lên đường nhậm chức, Chu Hạo bùi ngùi tiếc nuối vì hai người vừa mới kết thâm giao chưa lâu đã phải chia xa.

 

Vắng bóng Lưu Tụng, Chu Hạo cảm thấy có chút cô đơn, trống trải. Mặc dù vẫn có những kẻ vây quanh, xum xoe nịnh bợ hòng kiếm chác lợi lộc, mong hắn cất nhắc đường quan lộ, nhưng Chu Hạo thừa hiểu bụng dạ bọn chúng nên tịnh không thèm đếm xỉa. Chiều hôm ấy tan sở, tình cờ chạm mặt Dương Vinh, Chu Hạo thấy y quay ngoắt người bỏ đi, sợ chọc y chướng mắt. Ai dè, Dương Vinh lại cất tiếng gọi hắn, sóng bước cùng nhau ra về. Dọc đường, Dương Vinh luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ thời tiết đến phong cảnh, khiến Chu Hạo mờ mịt không hiểu y đang toan tính điều gì. Mãi đến cuối cùng, Dương Vinh mới hỏi thẳng: "Thiên tuế, vì cớ gì ngài lại nâng đỡ Lưu Tụng?"

 

Chu Hạo sững sờ, đáp: "Đâu có lý do gì đặc biệt. Y thực sự tài năng... ta chỉ thấy y phù hợp với vị trí đó thôi..."

 

Dương Vinh buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Tiếc thay, đôi ta gặp nhau chẳng đúng thời điểm."

 

Chu Hạo ngơ ngác, chưa kịp hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu nói ấy, Dương Vinh lại hỏi tiếp: "Thiên tuế, thường ngày sau buổi trưa ngài hay làm gì?"

 

Chu Hạo hồn nhiên: "Chẳng làm gì cả, rảnh rỗi lắm."

 

Dương Vinh ngỏ lời: "Vậy ngài có muốn cùng ta luyện thư pháp không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời mời bất ngờ khiến Chu Hạo không khỏi ngỡ ngàng. Chuyện tốt đến quá đột ngột, mấy hôm trước y còn mướn du côn đ.á.n.h hắn một trận nhừ t.ử, nay sao lại đổi thái độ, chủ động hẹn hò? Có âm mưu gì chăng?

 

Dương Vinh tinh ý nhìn thấu sự hoài nghi của Chu Hạo, ngạo nghễ nói: "Đi hay ở là tùy ngài. Tại hạ xin phép cáo lui."

 

Chưa kịp để Chu Hạo đáp lời, Dương Vinh đã cất bước đi thẳng. Trưa hôm đó, Chu Hạo trở lại Bí thư tỉnh, bước vào điện, thấy Dương Vinh đang cặm cụi ngồi viết trước kỷ án. Hắn rón rén bước lại gần, Dương Vinh không buồn ngẩng đầu lên, chỉ lạnh nhạt nói: "Thiên tuế, mời ngồi." Chu Hạo ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện. Dương Vinh đặt b.út, nhìn xoáy vào hắn, hỏi: "Thiên tuế, ngài bắt đầu khai tâm (học vỡ lòng) từ năm bao nhiêu tuổi?"

 

Chu Hạo mù tịt về hệ thống giáo d.ụ.c thời cổ đại, đành ậm ừ trả lời bừa: "Chắc khoảng tám tuổi" (độ tuổi vào tiểu học thời nay).

 

Dương Vinh nhíu mày: "Ngài đã kinh qua Tứ thư Ngũ kinh, Bách gia chư t.ử chưa?"

 

Chu Hạo lắc đầu nguầy nguậy. Dương Vinh gặng hỏi: "Vậy ngài chưa từng theo học trong cung sao?"

 

Chu Hạo chống chế: "Ta... quên sạch rồi...."

 

Dương Vinh trố mắt ngạc nhiên: "Bài thơ Thất ngôn ngài sáng tác dạo nọ khá sắc sảo, làm sao có chuyện quên sạch chữ nghĩa được?"

 

Chu Hạo vò đầu bứt tai, cười gượng: "Chắc là do cảm thụ ngôn ngữ thôi... do cảm thụ cả..."

 

Dương Vinh cúi đầu, nghiêm giọng: "Cách ta giao kết bạn bè là lấy văn chương làm thước đo. Những chuyện khác ta không bàn tới. Nếu Thiên tuế thấy nhàm chán, xin cứ tự nhiên rời đi."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.