[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 118



 

Như đi guốc trong bụng Chu Hạo, Dương Vinh nhếch mép: "Sao thế? Mới đó mà đã 'có mới nới cũ' rồi à?"

 

Chu Hạo suýt sặc nước bọt: "Có mới nới cũ cái gì chứ? Ta nói rõ cho ngươi biết..."

 

"Ta vừa mới nói được dăm ba câu với Sở huynh, đang lúc cao trào..." Chu Hạo chống chế.

 

Dương Vinh cắt ngang: "Mấy trò vặt vãnh của ngài tịnh không có tác dụng với Duyên đệ đâu."

 

Chu Hạo ngơ ngác: "Trò vặt vãnh gì cơ?"

 

Dương Vinh thủng thẳng: "Chính là mấy cái chiêu trò ngài từng giở ra với ta ấy..."

 

"Ta giở trò... với ngươi... hồi nào?" Chu Hạo ấm ức.

 

Dương Vinh liệt kê: "Thì cứ lượn lờ trước mặt ta, lúc thì châm trà rót nước, khi thì hì hục khuân vác sách vở..."

 

Chu Hạo cứng họng: "Chuyện đó là vì..." Ta nhận nhầm người thôi mà!

 

Dương Vinh cười nhạt, vẻ mặt đắc thắng: "Là vì cái gì? Vì nhất thời bốc đồng chứ gì? Giờ hết hứng thú rồi lại đ.â.m ra chán nản phải không?"

 

Chu Hạo vội vàng phủ nhận: "Không phải thế!" Nỗi oan ức nghẹn ứ nơi cổ họng nhưng hắn tuyệt nhiên không dám hé răng nửa lời về sự nhầm lẫn tai hại coi y là thần tiên giáng trần.

 

Dương Vinh gằn giọng cảnh cáo: "Ta khuyên ngài tốt nhất đừng hòng giở trò đồi bại với Duyên đệ nữa."

 

Chu Hạo phân trần: "Ngươi nói cái quái gì thế? Ta giở trò đồi bại gì với y chứ? Ta chỉ muốn bù đắp những tổn thương đã gây ra cho y..."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Dương Vinh lạnh lùng: "Có ta ở đây, thách ngài cũng chẳng dám."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn thái độ hống hách của Dương Vinh, Chu Hạo vừa bực mình vừa buồn cười, bèn thuận nước đẩy thuyền: "Phải rồi, có Dương huynh giám sát nghiêm ngặt thế này, ta nào dám ho he gì. Lại nói, dạo này ngày nào ta cũng đối diện với Dương huynh, trong mắt chỉ có mỗi bóng hình Dương huynh, tâm trí đâu mà tò te kẻ khác?"

 

Những lời ch.ót lưỡi đầu môi của Chu Hạo không những không khiến Dương Vinh tức giận, mà ngược lại, vẻ mặt y còn lộ rõ sự tự mãn, đắc ý.

 

Giữa trưa hè oi ả, cái nóng hầm hập của tiết Tam Phục bao trùm kinh thành. Nhận thấy không khí ngột ngạt, Chu Hạo bèn hào phóng rủ rê Dương Vinh và Sở Diên cùng đi vãn cảnh chùa chiền, thắp hương lễ Phật cho thư thái tâm hồn. Dương Vinh bĩu môi chê bai: "Toàn mấy trò mê tín dị đoan của đàn bà con gái..."

 

Mặc kệ lời xỉa xói, Chu Hạo vẫn hăng hái dẫn hai người lên xe ngựa, sai Bạch Khởi và Tào Nhân thẳng tiến ra ngoại thành. Điểm đến là "Bạt Tế Tự", nằm ở hướng hoàn toàn trái ngược với Kim Tiên Quán. Cỗ xe lăn bánh chừng một canh giờ thì tới nơi. Tương truyền, Bạt Tế Tự do một vị cao tăng vân du phương xa tên là Bạt Tế sáng lập. Khi dạo bước đến vùng ngoại ô Phồn Dương, thấy một ngôi miếu hoang tàn đổ nát, ngài đã phát nguyện đi khất thực khắp nơi để trùng tu. Khi ngôi chùa vừa hoàn thành, ngài cũng hóa thân thành tượng Phật ngay tại chánh điện. Về sau người dân mới vỡ lẽ, vị Bạt Tế hòa thượng ấy chính là hóa thân của Bạt Tế Châu Tưởng Như Lai.

 

Cả ba bước xuống xe. Khung cảnh trước cổng chùa tấp nập khách hành hương vào ra không ngớt. Bước qua cổng tam quan là một điện thờ nhỏ, chính diện thờ Nguyệt Diện Phật, hai bên tả hữu thờ Mãn Nguyệt Phật và Minh Nguyệt Phật. Chu Hạo đoán chừng cách bài trí này có lẽ liên quan đến tín ngưỡng thờ cúng hiện tượng hai mặt trăng của thế giới này. Dạo quanh một vòng, hắn nhận ra hệ thống tượng Phật ở đây hoàn toàn khác biệt so với Trái Đất. Tiến vào trung điện, đập vào mắt là pho tượng Từ Bi Hỷ Xả Phật uy nghi. Thấy vậy, Chu Hạo lên tiếng: "Hai người có biết vị Từ Bi Hỷ Xả Phật này là ai không?"

 

Dương Vinh và Sở Diên đều im lặng lắng nghe. Chu Hạo đắc ý thuyết minh: "Kỳ thực, ngài ấy chính là Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Chỉ khác là ở thế giới của chúng ta, ngài được xưng tụng bằng tiếng Hán, còn ở thế giới khác, ngài mang danh xưng Thích Ca Mâu Ni."

 

Dương Vinh nhíu mày tò mò: "Thế giới khác là ý gì?"

 

Chu Hạo thao thao bất tuyệt: "Hai người chưa từng nghe đến khái niệm 'Tam thiên đại thiên thế giới' vô biên vô tận sao? Thế giới này, thế giới kia, quốc độ này, quốc độ kia. Có thế giới thanh tịnh, thuần khiết như đóa hoa sen. Lại có thế giới hoàn toàn không có bóng dáng của ưu phiền. Và cũng có những thế giới với cuộc sống sinh hoạt hệt như chúng ta vậy..."

 

Dương Vinh gặng hỏi: "Ngài đọc mấy thứ này ở sách nào vậy?"

 

Chu Hạo đáp gọn lỏn: "Kinh Phật Vô Lượng Thọ."

 

Dương Vinh xua tay: "Chưa từng nghe qua."

 

Lúc này, Sở Diên bỗng cất tiếng: "Tại hạ nguyện rửa tai lắng nghe."

 

Được Sở Diên chú ý, Chu Hạo như được tiếp thêm sinh lực, vội vàng ngồi xổm xuống cạnh xe lăn, say sưa kể: "Bộ kinh này ghi chép lại một câu chuyện vô cùng lý thú. Chuyện kể về một vị quốc vương bị chính đứa con trai bất hiếu, tàn ác bắt giam hòng bỏ đói cho đến c.h.ế.t. Hắn thậm chí còn toan tính sát hại cả mẫu hậu của mình. Vị vương hậu đau khổ tột cùng, không hiểu sao mình lại sinh ra nghịch t.ử cầm thú như vậy. Bà tìm đến Đức Phật Từ Bi Hỷ Xả cầu xin sự giải thoát, thỉnh giáo căn nguyên nghiệp chướng và phương pháp thoát khỏi bể khổ. Đức Phật đã chỉ dạy cho bà phép tu tập Thiền định, để có thể diện kiến Đức Phật Vô Lượng Thọ. Một khi tu hành thành tựu, sau khi lâm chung sẽ được vãng sanh về cõi cực lạc. Cuốn kinh còn phân chia rành rọt chín phẩm vãng sanh từ cao xuống thấp. Lời kinh vi diệu vô song, nhiệm màu tột bậc..."