[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 126



 

Sở Diên tỉ mỉ nghiên cứu thời khóa biểu, sắp xếp lịch học cho mình. Đến trưa, hai người dắt nhau xuống nhà ăn. Nơi đây đã tấp nập học sinh. Để tránh gây sự chú ý, Chu Hạo chọn một góc khuất để Sở Diên ngồi, rồi ân cần hỏi y muốn ăn gì. Sở Diên điềm đạm đáp: "Món nào cũng được." Chu Hạo chạy đi lấy thức ăn. Hắn quan sát xung quanh, thấy phần lớn học sinh đều trạc tuổi mình, có người trông còn trẻ hơn. Cũng may Sở Diên mới hăm hai, trông không bị quá "dừ" so với đám đông. Thì ra, độ tuổi nhập học ở Quốc T.ử Giám thường từ mười bốn đến mười chín tuổi. Quá mười chín tuổi là không được nhận nữa. Khác hẳn với các trường đại học thời nay, học bao lâu cũng được, không hề giới hạn độ tuổi.

 

Dùng bữa trưa xong, Chu Hạo đẩy xe lăn đưa Sở Diên dạo quanh khuôn viên Quốc T.ử Giám, làm quen với địa hình các học quán và lối đi bậc thang. Buổi chiều, tiết học đầu tiên diễn ra tại quán Quốc T.ử Học. Sự xuất hiện của Chu Hạo và Sở Diên trong quán ngay lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo học sinh. Quán Quốc T.ử Học vốn dĩ chỉ dành cho con em quan lại từ tam phẩm trở lên, dòng dõi Quốc công, hoặc chắt ngoại của các vị quan nhị phẩm. Vài ánh mắt sắc sảo đã nhận ra ngay danh tính của Tuy Thân vương, tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên. Nhìn thấy Tuy Thân vương hạ mình đẩy chiếc xe lăn cho một người có dung mạo khác thường, đám học sinh không khỏi tò mò, suy đoán đồn đoán đủ thứ. Hiện tại, quán Quốc T.ử Học quy tụ khoảng năm mươi học sinh, chưa đạt đến mức tối đa là tám mươi người. Vị thầy giáo (Trực giảng Học quan) không mảy may quan tâm đến sự hiện diện của Chu Hạo và Sở Diên. Ông nghiêm nghị yêu cầu cả lớp giữ im lặng rồi bắt đầu bài giảng. Tiết học kéo dài suốt hai canh giờ khiến Chu Hạo nghe mà đầu óc váng vất, quay cuồng. Trong khi đó, Sở Diên vẫn chăm chú dán mắt vào từng trang sách, tập trung cao độ.

 

Trời nhá nhem tối, tiết học kết thúc. Chu Hạo đẩy Sở Diên trở về cư xá. Thay vì nghỉ ngơi ăn tối, Sở Diên lại lôi ngay sách vở ra hì hục ghi chép. Chu Hạo tò mò hỏi y đang làm gì. Sở Diên đáp: "Tại hạ đang ghi chép lại những kiến thức sư phụ vừa truyền thụ, e rằng để lâu sẽ quên mất." Nói xong, Sở Diên lại cắm cúi viết lách, bỏ mặc Chu Hạo đứng chơ vơ. Thấy y say sưa học tập, Chu Hạo lủi thủi đi lấy cơm. Đi được nửa đường, một nam thanh niên với điệu bộ của công t.ử con nhà giàu bỗng từ đâu nhảy bổ ra, cười hô hố: "Thiên tuế!"

 

Chu Hạo nhìn chằm chằm người này, tịnh không có chút ấn tượng nào. Hắn đồ chừng đây ắt hẳn là bạn nhậu thời xưa của Thạch Nguyên, bèn chắp tay đáp lễ: "Vị... huynh đài này là...?"

 

Nam thanh niên nhíu mày ngạc nhiên: "Thiên tuế, ngài sao thế? Ta là Vương Lâu đây mà! Ngài, ta, Bùi huynh và Triệu Thân trước kia ngày nào chẳng..."

 

Chu Hạo vỡ lẽ, hóa ra đây đích thị là đám "hồ bằng cẩu hữu" của Thạch Nguyên. Hắn khéo léo đáp: "Thời gian qua, đệ lặn mất tăm đi đâu thế? Kể từ dạo ta khỏi bệnh, trí nhớ cũng hao hụt đi ít nhiều, đệ đừng để bụng nhé..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Lâu thao thao bất tuyệt: "Có gì đâu mà để bụng. Thiên tuế ngài không biết đâu, dạo này phụ thân ta quản thúc gắt gao quá, cấm túc tịt mít không cho ra khỏi cửa, rồi nhét thẳng ta vào cái Quốc T.ử Học này. Thiên tuế cũng biết tính ta rồi đấy, làm gì có khiếu học hành chữ nghĩa. Thế mà năm nay ta sắp phải thi tốt nghiệp rồi. Thật chẳng ngờ lại có duyên hội ngộ với ngài ở đây. Đúng là 'Trời không tuyệt đường người'. Chuyến này ta nhất định phải cho mấy lão hủ nho trong Quốc T.ử Giám sáng mắt ra! Ngài biết không, Triệu đệ hiện đang học bên Thái Học quán. Không có ngài dẫn dắt, hai bọn ta như rắn mất đầu, bị đè nén trong cái chốn Quốc T.ử Giám ngột ngạt này không sao ngóc đầu lên nổi..."

 

Nghe Vương Lâu luyên thuyên, Chu Hạo suýt chút nữa bật cười sằng sặc. Cái gã Vương Lâu này đang thốt ra những lời hão huyền gì thế nhỉ? Lại còn đòi cho các bậc đại nho ở Quốc T.ử Giám một bài học? Chu Hạo chẳng buồn nghe gã khoác lác thêm, quay lưng bước về phía nhà ăn. Vương Lâu lật đật chạy theo: "Thiên tuế, ngài đi đâu thế? Ta chưa nói hết mà..."

 

Chu Hạo dừng bước, nghiêm túc khuyên nhủ: "Vương lão đệ à, cơ hội được học ở Quốc T.ử Học không phải ai cũng có đâu. Ta khuyên đệ hãy trân trọng nó, tu chí học hành, đừng có gây thêm rắc rối nào nữa."

 

Vương Lâu sững sờ trước những lời khuyên răn của Chu Hạo. Y đứng chôn chân tại chỗ, vò đầu bứt tai mãi mà tịnh không hiểu nổi ý nghĩa sâu xa trong câu nói ấy. Mãi đến khi bóng Chu Hạo khuất dần, y vẫn còn đờ người ra suy nghĩ.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Vào đến nhà ăn, Chu Hạo thấy thức ăn chẳng còn gì ngon nghẻ. Hắn đành vơ vét qua loa, dành phần thức ăn có thịt cho Sở Diên, còn mình thì nhai trệu trạo đĩa cải thảo xào khoai tây.