[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 132



 

Những sĩ t.ử vừa trải qua kỳ thi căng thẳng, mang trong mình đủ mọi cung bậc cảm xúc: hụt hẫng, hy vọng, biết ơn... Bát canh nóng hổi của Tuy Thân vương như tiếp thêm sức mạnh, thắp sáng niềm tin trong họ. Tình người nồng ấm ấy, ắt hẳn sẽ mãi khắc ghi trong tâm khảm mỗi người.

 

Sở Diên chống nạng, tập tễnh bước ra. Chu Hạo chạy vội tới đỡ, sốt sắng hỏi: "Tình hình sao rồi ngài?"

 

Sở Diên lắc đầu ngao ngán: "E là lành ít dữ nhiều."

 

Những ngày sau đó là chuỗi thời gian chờ đợi mỏi mòn, căng thẳng tột độ. Ban ngày, Sở Diên vẫn vùi đầu vào sách vở, vẻ mặt điềm nhiên như không. Nhưng đêm về, ánh đèn trong phòng y cứ thao thức sáng choang. Từ ngoài sân, Chu Hạo dõi theo ánh đèn ấy mà lòng như lửa đốt. Ngày yết bảng cuối cùng cũng đến. Chu Hạo lật đật chạy đến bảng vàng, căng mắt dò tìm từng cái tên. Tìm đỏ con mắt mà tịnh không thấy bóng dáng ba chữ "Sở Diên" đâu cả. Sợ mình nhìn lầm, hắn vội kéo Dương Vinh ra xem chung. Kết quả phũ phàng, Sở Diên thực sự đã trượt vỏ chuối. Chu Hạo như người mất hồn, lê bước rã rời về vương phủ. Hắn và Dương Vinh chôn chân trước cửa phòng Sở Diên, đùn đẩy nhau mãi mà chẳng ai đủ dũng khí bước vào báo hung tin.

 

Nghe thấy tiếng xầm xì ngoài cửa, Sở Diên chống nạng bước ra. Nhìn vẻ mặt ủ rũ, ảm đạm của hai người, y ngầm hiểu kết cục cay đắng. Y mời họ vào phòng, cả ba ngồi lặng yên, bầu không khí nặng nề, u uất bao trùm. Tiếng than nổ lách tách trong lò sưởi càng làm tôn lên vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Bỗng, những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên. Dương Vinh và Sở Diên ngạc nhiên nhìn sang, thấy Chu Hạo đang ôm mặt khóc nức nở. Dương Vinh hoảng hốt hỏi: "Ngươi... ngươi khóc cái gì vậy?" Chu Hạo quệt vội nước mắt, im bặt tịnh không đáp.

 

Sở Diên nhẹ nhàng an ủi: "Thiên tuế... ngài đừng buồn, thất bại lần này vẫn còn cơ hội sang năm làm lại mà."

 

Dương Vinh cũng chêm vào: "Nam nhi đại trượng phu, đổ m.á.u chứ không rơi lệ, ngươi yếu đuối vậy sao?"

 

Chu Hạo sụt sùi: "Ngươi... thì biết cái quái gì..." Đây là lần đầu tiên Chu Hạo bộc lộ cảm xúc một cách bồng bột, vô tư trước mặt hai người. Lúc này, hắn chỉ muốn gào khóc cho thỏa nỗi uất ức, cứ như thể bản thân mình mới là kẻ trượt vỏ chuối vậy.

 

Dương Vinh ngỡ ngàng trước phản ứng lạ lùng của Chu Hạo. Trong khoảnh khắc, đầu óc y như bị đóng băng, nhìn chằm chằm Sở Diên rồi lại chuyển hướng sang Chu Hạo. Cuối cùng, y lắc đầu ngán ngẩm, quay ngoắt bước ra khỏi phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tối đến, Dương Vinh xách theo mấy bầu rượu quay lại. Thấy Chu Hạo vẫn ủ rũ, sầu não, ba người bèn nâng chén tiêu sầu. Rượu vào lời ra, Chu Hạo lại nức nở, miệng lẩm nhẩm mấy vần thơ bi ai: "Trông trời đất dằng dặc, độc ngậm ngùi mà tuôn châu..."

 

Sở Diên ái ngại lên tiếng: "Thiên tuế... ngài say mất rồi."

 

Chu Hạo gục đầu xuống bàn, lè nhè nói mớ: "Ta... tịnh không say, Sở... Diên, ngươi... có oán hận Thạch Nguyên không? Nếu ta là ngươi... ta... ta, hắn làm nhục ngươi thế nào... ngươi cứ trả thù lại y chang thế ấy... đừng sợ, có bổn vương chống lưng... làm nhục... lại hắn đi."

 

Trời ơi! Đúng là "rượu vào lời ra", phát ngôn gây sốc đến tận óc. Mấy lời sảng rượu của Chu Hạo quả thực là cái họa tày đình. Ai da~ Thật là bó tay!

 

Sở Diên c.h.ế.t điếng người, Dương Vinh cũng sững sờ trong giây lát. Bất thình lình, cơn thịnh nộ bốc lên ngùn ngụt, Dương Vinh xốc ngược Chu Hạo lên. Tưởng Dương Vinh định đ.á.n.h Chu Hạo, Sở Diên vội vàng can ngăn: "Dương huynh! Dừng tay lại!"

 

Dương Vinh túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Chu Hạo, quật mạnh hắn xuống giường, gầm lên giận dữ: "Ngươi vừa sủa cái gì? Hả? Trả thù lại á? Ngươi nghĩ Duyên đệ cũng đốn mạt như ngươi sao? Nói cho ngươi biết! Duyên đệ cả đời này cũng tịnh không bao giờ hạ lưu như thế! Cùng lắm thì ta thay đệ ấy trả thù ngươi..." Dương Vinh vốn cũng đang chếnh choáng men say, bị lời lẽ của Chu Hạo khích tướng, lập tức mất đi sự điềm tĩnh vốn có. Nói xong, y cúi gầm mặt xuống hôn ngấu nghiến Chu Hạo, đôi tay thô bạo giật phăng đai lưng của hắn. Sở Diên hốt hoảng chứng kiến cảnh tượng điên rồ ấy, vội vàng lao tới can ngăn: "Dương huynh! Dừng lại ngay, huynh say quá rồi!"

 

Về phần Chu Hạo, bị nhấc bổng rồi ném mạnh xuống giường khiến trời đất quay cuồng. Tiếng thét của Dương Vinh đã làm hắn tỉnh rượu quá nửa. Giờ lại bị Dương Vinh cưỡng hôn, hắn hoảng hốt tột độ, vùng vẫy đ.ấ.m đá loạn xạ. Sở Diên tập tễnh chống nạng tới kéo Dương Vinh ra, nhưng bị y hất văng ngã lăn ra đất. Căn phòng bỗng chốc trở thành bãi chiến trường hỗn loạn.

 

Trò hề này chỉ kết thúc khi Chu Hạo tung một cú đ.ấ.m trời giáng vào mặt Dương Vinh. Ba con người: kẻ ôm mặt đau đớn ngồi bần thần trên mép giường, kẻ áo xống xộc xệch lộ cả mảng vai ngồi bệt xuống mép giường, kẻ thì loạng choạng dò dẫm tìm lại chiếc nạng dưới đất.

 

 

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.