Câu nói của nàng như luồng điện xẹt qua não Chu Hạo, gợi nhớ đến một lời tuyên bố chắc nịch ngày nào: "Ngài có biết ả ta là thiên kim tiểu thư nhà nào không? Con gái cưng của Lại Bộ Tư Lang trung đấy. Dù ả ta có mù lòa thì khối kẻ vẫn tranh nhau rước về dinh." Á! Chu Hạo giật nảy mình. Lẽ nào... nữ nhân này chính là tiểu thư mà Dương Vinh từng định cầu hôn? Sực nhớ ra chuyện này, Chu Hạo vội vã gặng hỏi: "Nàng... nàng có quen biết Dương Vinh không?"
Vừa nghe đến cái tên ấy, sắc mặt Vương phi biến đổi rõ rệt. Nàng hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, á khẩu một lúc lâu. Sau đó, nét mặt nàng chùng xuống, lộ vẻ bi thương tột độ, rồi chìm vào câm lặng. Trực giác mách bảo Chu Hạo chắc chắn có uẩn khúc gì đây. Nhưng trong đêm tân hôn này, thật không phải lúc để chất vấn tân nương t.ử về chuyện tình cảm với Dương Vinh. Hắn bèn thoái thác: "Vương phi, nàng cứ nghỉ ngơi trước đi. Mấy hôm nay bổn vương trong người không khỏe, đành ra ngoài gian ngoài nằm tạm vậy..."
Sau lễ thành hôn, trong Bí thư tỉnh bắt đầu râm ran những lời đồn thổi. Kẻ thì xì xào Dương Vinh vì vuột mất giai nhân mà đau khổ ốm tương tư, giam mình trong phủ không màng thế sự. Kẻ lại ác ý thêu dệt rằng vì oán hận Vương phi phụ tình đi lấy Vương gia, y đã nảy sinh ý định quyên sinh. Chu Hạo là người nắm rõ ngọn ngành câu chuyện, nhưng thấy Dương Vinh biệt tăm biệt tích đã lâu, lòng cũng không khỏi bồn chồn. Dẫu sao, chính hắn là người đã nhận nhầm Dương Vinh là Văn Kỳ Tinh Quân, chủ động lân la kết giao, gây ra bao hiểu lầm đáng tiếc. Vì vậy, hắn quyết định đến Dương phủ bái phỏng một chuyến. Gia nhân trong phủ Dương Vinh phần nào cũng đã nghe phong phanh những tin đồn kia, nay thấy Tuy Thân vương đích thân hạ giá, ai nấy đều sợ hãi khúm núm. Dương Vĩnh, thân phụ của Dương Vinh, bước ra đón tiếp. Ông vội vã cáo lỗi: "Khuyển t.ử ngu muội, mong Thiên tuế đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt..."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chu Hạo xua tay: "Dương đại nhân hiểu lầm rồi. Bổn vương và Dương huynh là bằng hữu tâm giao. Nghe tin y ốm đau, ta đặc biệt đến thăm hỏi."
Sau đó, Chu Hạo được dẫn đến trước cửa phòng Dương Vinh. Hắn tự mình đẩy cửa bước vào. Một giọng nói gay gắt vang lên: "Cút ra ngoài! Ta đã cấm ai được vào rồi cơ mà..."
Chu Hạo thấy Dương Vinh tiều tụy tựa lưng vào thành giường. Dường như đã nhiều ngày y chưa tắm gội, chải chuốt, râu ria lún phún mọc lởm chởm. Chu Hạo tiến lại gần, ân cần: "Dương huynh, huynh bị ốm tương tư thật sao?"
Dương Vinh ngẩng phắt lên, thoáng sững sờ khi nhận ra Chu Hạo. Cơn giận bùng lên, y quát: "Ngài đến đây làm gì?"
Chu Hạo thở dài: "Ta lo cho huynh... Nghe mọi người đồn huynh đã lâu không đến Bí thư tỉnh... Có phải huynh đang sầu não vì Vương tiểu thư..."
Dương Vinh gắt gỏng: "Ta còn chưa từng giáp mặt nàng ta, lấy đâu ra mà tương tư..."
Chu Hạo ngạc nhiên: "Huynh... chưa từng gặp Vương tiểu thư sao?"
Dương Vinh phân trần: "Trai chưa vợ, gái chưa chồng, tự tiện lén lút gặp gỡ là trái với luân thường đạo lý..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng ngượng ngùng. Dương Vinh đăm đăm nhìn Chu Hạo, bất thần đưa tay vuốt ve gò má hắn, hỏi khẽ: "Còn đau không?"
Chu Hạo gỡ tay y ra, cười xòa: "Không sao... hết đau lâu rồi. Thú thật, những lời ta nói hôm đó chỉ là trong lúc nóng giận..."
Dương Vinh thì thầm: "Ta biết." Ngập ngừng một lát, y nói tiếp: "A Nguyên, thấy ngài diện đồ hỷ, ta chỉ hận không thể hoán đổi thân phận với tân nương t.ử kia..."
Chu Hạo bật cười trêu: "Thế thì huynh phải chịu cảnh sống góa bụa rồi."
Dương Vinh nhíu mày: "Ý ngài là sao?"
Chu Hạo tặc lưỡi: "Ta còn chẳng dám nhìn mặt nàng ta..."
Dương Vinh tò mò dò xét: "Vì cớ gì?" Y lại liếc nhìn xuống hạ bộ của Chu Hạo.
Chu Hạo vội vàng thanh minh: "Huynh đừng nghĩ bậy bạ. Cho dù ta có ham mê nam sắc thật đi nữa, cũng tịnh không có chuyện không thể gần gũi nữ nhân..."
Hai người trò chuyện một lúc lâu. Hóa ra, nhiệm kỳ của Dương Vinh đã sắp mãn, y đang bận rộn lo lót thủ tục luân chuyển công tác, chẳng bao lâu nữa sẽ thuyên chuyển khỏi Bí thư tỉnh.
Sau những ngày tất bật ngược xuôi lo liệu thủ tục ở Lại Bộ, cuối cùng công sức của Dương Vinh cũng được đền đáp. Y được thuyên chuyển đến nhậm chức Huyện úy tại huyện Vân Cẩm, một huyện thuộc diện trung thượng. Nơi đây quy mô khá lớn nên được bố trí đến hai chức Huyện úy. Hệ thống hành chính của Đại Tề thời bấy giờ phân loại các châu huyện thành ba cấp: thượng đẳng, trung đẳng và hạ đẳng. Việc phân cấp này dựa trên hàng loạt tiêu chí khắt khe: khoảng cách địa lý đến kinh thành, quy mô diện tích, chất lượng ruộng đất, mức độ phát triển kinh tế... Các huyện tọa lạc gần kinh đô nghiễm nhiên được xếp vào hàng thượng đẳng. Ngay trong phân khúc thượng đẳng lại được chia nhỏ thành thượng đẳng thượng, thượng đẳng trung và thượng đẳng hạ. Các cấp trung đẳng, hạ đẳng cũng tuân theo quy tắc phân loại tương tự.