Trời đã khuya, Chu Hạo khệ nệ trở về vương phủ từ hoàng cung. Do Quốc T.ử Giám đã nghỉ Tết từ sớm, viện của Sở Diên vẫn le lói ánh đèn. Chu Hạo tần ngần trước cửa viện, do dự không dám bước vào. Nghĩ bụng kỳ thi sắp đến gần, hắn đành quay lưng bước đi. Vì có hơi men trong người, hắn vấp phải hòn đá, ngã nhào, đầu đập sầm vào cánh cổng viện. Cú va chạm mạnh phát ra tiếng "binh" khô khốc, Chu Hạo ôm đầu quỳ gục xuống đất. Nghe tiếng động lớn, người trong phòng hé cửa bước ra. Thấy Chu Hạo đang lồm cồm bò dậy, Sở Diên buông lời trêu đùa: "Thiên tuế, mùng một Tết sớm thế này mà đã đến xông đất, tại hạ tịnh không chuẩn bị lì xì đâu nhé."
Chu Hạo lảo đảo đứng lên, giọng nhừa nhựa: "Ôi dào, ta uống hơi nhiều... Sở công t.ử nghỉ sớm đi nhé..." Chu Hạo toan quay người bỏ đi thì Sở Diên cất tiếng gọi vớt lại: "Thiên tuế, ngài nhớ uống bát canh giải rượu rồi hẵng ngủ..." Chu Hạo vội vã ậm ừ rồi lảo đảo bước đi.
Ngày trọng đại của kỳ thi khoa cử đã điểm. Chu Hạo đưa Sở Diên đến tận cửa trường thi. Trên xe, hắn bồn chồn, lo lắng, miệng không ngớt dặn dò: "Sở công t.ử, ngài nhớ kỹ lời ta dặn, tuyệt đối không được viết những thứ khác người nhé..." Sở Diên mỉm cười trấn an: "Ta rõ rồi."
Chuỗi ngày mong ngóng chờ đợi dài đằng đẵng cuối cùng cũng qua đi. Hôm yết bảng, Chu Hạo bồn chồn chạy đến xem danh sách trúng tuyển. Đập vào mắt hắn là tên Sở Diên chễm chệ trên bảng vàng. A, đỗ rồi! Đầu óc Chu Hạo bỗng trở nên rỗng tuếch, chỉ còn lại những vần thơ hân hoan: "Gió xuân đắc ý vó ngựa phi nhanh, Một ngày ngắm trọn hoa thành Trường An". Cảm giác lâng lâng như đang bay trên mây. Hắn leo tót lên xe ngựa, hối thúc người đ.á.n.h xe phi nước đại về vương phủ. Nhảy xuống xe, hắn chạy như bay đến viện của Sở Diên, tịnh không thèm gõ cửa mà xông thẳng vào, reo lên: "Đỗ rồi!" Nét mặt Sở Diên đan xen nhiều biểu cảm phức tạp, vui buồn lẫn lộn. Y lặng lẽ quay lại bàn, cắm cúi viết lách. Chu Hạo tò mò ngó xem, thấy mở đầu bức thư là dòng chữ: "Kính thưa phụ mẫu đại nhân". Hóa ra y đang viết thư báo tin vui cho gia đình. Một người con hiếu thảo! Viết xong thư cho song thân, Sở Diên lại nắn nót viết thêm một bức thư gửi Dương Vinh. Hoàn tất hai bức thư, y nói: "Phiền Thiên tuế cho người gửi giúp tại hạ hai bức thư này đi." Xin địa chỉ xong xuôi, Chu Hạo sai Tào Nhân nhanh nhẹn mang đi gửi. Vừa bước ra khỏi cổng phủ, Tào Nhân bị một tỳ nữ gọi giật lại. Ngoảnh mặt lại, y nhận ra đó là T.ử Yên. Tào Nhân hỏi: "Cô nương có việc gì sai bảo?"
T.ử Yên hỏi khẽ: "Ngươi đang mang thư đến huyện Vân Cẩm phải không?"
Tào Nhân đáp: "Tiểu nhân phải đến quê của Sở công t.ử trước, sau đó mới ghé huyện Vân Cẩm đưa thư cho Dương Huyện úy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
T.ử Yên lôi từ trong n.g.ự.c áo ra một phong thư: "Nhờ ngươi chuyển luôn phong thư này cho Dương đại nhân." Tào Nhân tịnh không mảy may nghi ngờ, cầm lấy thư rồi rảo bước rời vương phủ.
Khoảng thời gian tiếp theo, Sở Diên trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Đầu tiên là vinh dự góp mặt trong "Bữa tiệc Khúc Giang Tầm Hoa" danh giá dành cho các tân khoa Tiến sĩ. Trong buổi tiệc này, những Tiến sĩ trẻ tuổi nhất sẽ được cưỡi trên những con tuấn mã uy dũng, đầu đội vòng hoa, rẽ lối men theo dòng sông Khúc Giang để hái hoa mẫu đơn, biểu trưng cho sự đỗ đạt, thăng tiến. Với tuổi đời hăm tư, Sở Diên nghiễm nhiên được chọn. Ngặt nỗi, vết sẹo gớm ghiếc trên mặt y lại trở thành đề tài đàm tiếu, bàn tán xôn xao. Kẻ thì cho rằng "tốt gỗ hơn tốt nước sơn", kẻ lại chê bai "diện mạo không xứng tầm". Hai luồng ý kiến trái chiều tranh luận nảy lửa. Cuối cùng, Lễ Bộ e ngại mối quan hệ thân thiết giữa Sở Diên và Tuy Thân vương nên đành "thuận nước đẩy thuyền", cho rằng người trẻ tuổi thi đỗ Tiến sĩ ắt có tiền đồ rộng mở, nên việc góp mặt trong danh sách "Tầm Hoa" là hoàn toàn xứng đáng. Từ đó, Tuy Thân vương phủ nhộn nhịp hẳn lên, khách khứa ra vào tấp nập, ngựa xe nườm nượp. Hóa ra, đám quan to chức lớn lũ lượt kéo đến chỉ để xin một bức thư pháp hay một bức họa của tân khoa Tiến sĩ... Sở Diên cũng bù đầu với những buổi tiệc tùng, xã giao liên miên.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Sau chuỗi ngày hội hè miên man, Sở Diên bỗng chốc im hơi lặng tiếng. Chu Hạo trong lòng cũng có chút hụt hẫng, nhưng ngẫm lại, vốn dĩ là do bản thân hắn đã trót gây ra lỗi lầm với y, nay giúp y thi đỗ cũng xem như chuộc lại phần nào lỗi lầm. Cần gì y phải biết ơn hay báo đáp? Nghĩ vậy, chiều chiều hắn lại lững thững sang ngoại trạch bầu bạn cùng Tần Dục cho khuây khỏa.
Lại nói về chuyện trong phủ, khi Chu Hạo vừa rời đi, Sở Diên liền cậy nhờ Lưu tổng quản chuyển lời mời Thiên tuế đến dự một bữa tiệc tạ ơn do y tự tay chuẩn bị. Nào ngờ, Chu Hạo đã xuất phủ. Sở Diên gặng hỏi Lưu Phúc xem ngài đi đâu. Lưu Phúc ấp úng, đoán già đoán non là ngài ấy đi Đỡ Phong Quán hoặc ngoại trạch. Nghe vậy, Sở Diên nhíu mày, ngồi trầm ngâm trước mâm cỗ thịnh soạn mà tịnh không buồn động đũa.