[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 164



 

Ngày hôm sau, Sở Diên cho dán cáo thị, yêu cầu toàn bộ địa chủ trong huyện có hành vi cho thuê lại công điền lập tức đến Hộ tào trình báo. Quyết định ép giá cho thuê của Sở Diên tựa như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, làm dấy lên sóng to gió lớn. Mở đầu là việc mấy tên cường hào liên kết kéo đến Huyện úy phủ và Hộ công tào làm ầm ĩ. Sở Diên nghe tiếng ồn ào ngoài sảnh, nét mặt uy nghiêm bước ra, an tọa trên ghế chủ vị. Bọn địa chủ thấy Huyện úy xuất hiện, khí thế bỗng chốc rụt lại. Sở Diên lặng thinh không nói lời nào, thong thả nâng chén trà nhấp một ngụm, rồi mới chậm rãi cất giọng: “Thế nào? Nhìn y phục của các vị, ắt hẳn đều là những bậc m.á.u mặt trong huyện. Dám xông vào Huyện úy phủ đại náo, theo luật Đại Tề, phải trị tội khinh nhờn mệnh quan triều đình!”

 

Một tên trong nhóm địa chủ ấp úng chống chế: “Đại nhân minh xét, tiểu nhân nào dám khinh thường ngài. Nhưng chuyện cho thuê lại đất đai vốn là việc làm ăn riêng tư của chúng tôi, can cớ gì đến triều đình...”

 

Sở Diên lạnh lùng cắt ngang: “Không can cớ gì sao? Trong tay các ngươi nắm giữ cả trăm mẫu ruộng. Luật pháp Đại Tề quy định rõ ràng, công điền là để cho nông dân không có đất canh tác thuê. Các ngươi tàng trữ rồi sang tay trục lợi, dám phạm vào luật nước, ta sẽ định tội khi quân phạm thượng!”

 

Mấy tên địa chủ nghe vậy thì run rẩy, vội vã cáo lui rời khỏi Huyện úy phủ. Tiếp ngay sau đó, Huyện lệnh Trương Phượng đã mò tới tận cửa. Sở Diên tất nhiên phải rời ghế nghênh đón. Trương Phượng mặt vênh váo, lỗ mũi hếch lên trời, ngang nhiên ngồi vào ghế chủ vị, hất hàm hỏi: “Sở đại nhân, ta thấy ngài dán cáo thị, rốt cuộc là ngài muốn làm trò gì đây? Hả? Trêu ch.ó ghẹo gà làm cái huyện này gà bay ch.ó sủa lên sao?”

 

Sở Diên điềm tĩnh đáp: “Tất nhiên là vì chuyện địa chủ đầu cơ cho thuê lại công điền.”

 

Trương Phượng cười khẩy: “Cho thuê lại thì đã sao? Đó là việc cá nhân của bọn họ, liên quan gì đến nha môn chúng ta?”

 

Sở Diên đanh thép: “Bọn chúng đều là phú hộ lắm tiền nhiều của, cớ sao công điền lại có thể cho bọn chúng thuê? Đất đó là phần của bần nông cơ mà.”

 

Trương Phượng phẩy tay: “Đó là việc của Hộ công tào, bổn quan làm sao mà tỏ tường được?” Nói đoạn, Trương Phượng gọi giật Lý Nhiên tới mắng mỏ: “Tên tiểu t.ử nhà ngươi làm ăn kiểu gì vậy, chút chuyện cỏn con cũng xử lý không xong.”

 

Lý Nhiên lật đật bước ra, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, khúm núm thưa: “Là do tiểu nhân sơ suất, bị đám điêu dân che mắt. Tiểu nhân sẽ lập tức đi rà soát lại sổ sách...” Nói rồi, Lý Nhiên co cẳng chuồn thẳng.

 

Thấy Lý Nhiên rời đi, Trương Phượng đứng dậy, vỗ vai Sở Diên giọng giả lả: “Ta nói Sở lão đệ này, ngài mới chân ướt chân ráo đến đây, chưa tường tận thế thái nhân tình. Đám điêu dân đó xảo quyệt lắm, ngài sơ sẩy một chút là mắc mưu chúng ngay. Thế này đi, ngài đến cũng được mấy ngày rồi, ta làm bậc đàn anh mà chưa thiết đãi ngài t.ử tế. Đêm nay, tại Túy Hoa Lâu, ta sẽ mở tiệc tẩy trần, coi như đón gió cho lão đệ.” Dặn dò thêm vài câu ép Sở Diên nhất định phải đến, viên Huyện lệnh béo ịch mới chịu rời đi. Bỏ lại Sở Diên đứng đó, trong lòng trào dâng sự phẫn nộ đan xen chút bất lực khôn cùng.

 

Buổi chiều, Sở Diên đứng trầm tư bên bậu cửa sổ. Chu Hạo bước tới, an ủi: “Sáng nay mấy tên địa chủ đến Huyện úy phủ gây sự, người bên trong đều nghe thấy rõ cả. Sở huynh à, Lưu Bưu mang võ nghệ đầy mình, lần này ta dẫn y theo chính là để bảo hộ huynh. Vài ngày nữa, ta sẽ gọi cả Bạch Khởi đến đây hỗ trợ...”

 

Sở Diên im lặng một hồi, sau đó cất giọng kiên định: “Nguyên đệ, chốc nữa đệ hãy theo ta đến Túy Hoa Lâu. Ta muốn xem xem trong hồ lô của bọn chúng rốt cuộc đang bán thứ t.h.u.ố.c gì.”

 

Chạng vạng tối, hai người đúng hẹn bước vào Túy Hoa Lâu. Vừa lên lầu hai, đẩy cửa bước vào nhã gian, đập vào mắt là một chiếc bàn tròn lớn có cả chục người đang an tọa. Thấy Sở Diên bước vào, ngoại trừ Huyện lệnh, Huyện thừa và Chủ bộ, đám người còn lại đều lật đật đứng lên hành lễ. Trương Phượng hồ hởi: “Đều là người nhà cả, ngồi đi, ngồi đi!” Lão chỉ định Sở Diên ngồi ngay vị trí danh dự bên tay phải mình. Chu Hạo thì ngoan ngoãn đứng hầu ở phía sau lưng Sở Diên.

 

Trương Phượng nâng chén, dõng dạc nói: “Huyện Cát chúng ta nằm nơi xa xôi hẻo lánh, nhiều năm qua chưa có cống hiến gì to tát cho triều đình. Nhưng nhờ hồng ân của Thánh Thượng soi xét, nay đã cử Sở đại nhân, một vị bậc Cử nhân xuất thân khoa bảng đến đây nhậm chức. Quả thực là hồng phúc lớn lao của bá tánh huyện ta...” Viên Huyện lệnh cứ thao thao bất tuyệt, mục đích chỉ để tâng bốc Sở Diên lên tận mây xanh. Mấy gã địa chủ cũng hùa theo, thi nhau chuốc rượu, rót những lời đường mật vào tai Sở Diên. Mới uống được vài chén, gương mặt Sở Diên đã ửng hồng men say.

 

Trương Phượng lại mượn cớ răn dạy: “Sở lão đệ à, con người ai mà chẳng có lúc sai lầm, Thánh nhân còn có lỗi huống chi phàm phu. Công tào sự vụ bề bộn, tra xét sai lệch một chút cũng là chuyện thường tình. Năm nay đất đai đều đã ký giấy cho thuê cả rồi, cứ tạm để vậy đi. Sang năm chúng ta sẽ chấn chỉnh lại. Vài vị phú hộ ngồi đây, đất đai trong tay thiếu gì, họ cũng chẳng tham dăm mười mẫu ruộng còm này đâu, các vị nói có đúng không?” Dứt lời, Trương Phượng nháy mắt ra hiệu. Đám địa chủ lập tức vâng dạ phụ họa rầm rập.

 

Sở Diên đột ngột dập mạnh chén rượu xuống bàn, cương quyết: “Không được! Đã phát hiện sai phạm thì lập tức phải uốn nắn. Hoặc là phải giảm giá cho thuê lại, mỗi mẫu chỉ được phép thu chênh lệch không quá một phân lãi. Bằng không, phải làm thủ tục thu hồi lại toàn bộ công điền!”

 

Trương Phượng thấy Sở Diên không nể mặt, có chút sượng sùng. Nhưng lão vốn là kẻ giảo hoạt, lập tức đ.á.n.h trống lảng: “Hôm nay là tiệc tẩy trần, chuyện ruộng đất khoan hãy bàn tới...” Lão xua tay một cái. Tức thì, một toán kỹ nữ trẻ trung xinh đẹp, tay ôm tỳ bà và các nhạc cụ yểu điệu bước vào.

 

Trương Phượng cười tà mị: “Sở đại nhân xuất thân khoa bảng, thơ từ ca phú chắc hẳn tinh thông. Ngài hãy thưởng thức xem khúc nhạc nơi đây so với chốn Phồn Dương thì thế nào?” Nói rồi lão ra hiệu cho đào kép xướng ca.

 

Tiếng đàn tỳ bà réo rắt vang lên, thanh âm nỉ non: “Chưa gảy thành điệu, tình đã chứa chan. Tựa như kể lể mọi nỗi u buồn nơi trần thế; khẽ rủ rèm mi, tay gảy liên hồi, trút cạn những tâm sự vấn vương...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giọng ca oanh vàng cất lên đầy luyến lưu:

 

“Tỉnh mộng gác lầu cửa đóng c.h.ặ.t,

 

Rượu nhạt rèm rủ rủ bóng tà.

 

Chợt nhớ tháng xuân hận năm cũ,

 

Hoa rụng người đứng cô độc bóng,

 

Mưa bụi én liệng bay song song.

 

Nhớ thuở Tiểu Bình mới gặp gỡ,

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Tâm tư vấn vít vạt lụa mỏng.

 

Tỳ bà gảy điệu tương tư khúc,

 

Vầng trăng năm ấy vẫn còn đây,

 

Từng soi bóng mây tía theo về.”

 

Khúc nhạc vừa dứt, cô kỹ nữ xướng ca hát chính nâng chén rượu ngọc, bước những bước sen uyển chuyển đến bên cạnh Sở Diên, ẻo lả gọi: “Đại nhân ~”

 

Trương Phượng hùa theo: “Sở lão đệ, ta thấy ngài đến đây nhậm chức mà không mang theo gia quyến, bên mình chẳng có ai nâng khăn sửa túi. Nữ t.ử này tên gọi Tiểu Bình, ứng với chữ 'Tiểu Bình' trong khúc hát vừa rồi. Nay để nàng theo hầu hạ đệ sớm khuya, ý lão đệ thế nào?”

 

Sở Diên điềm nhiên không đáp.

 

Trương Phượng giục giã: “Tất nhiên, chi phí chuộc thân Sở đại nhân không cần bận tâm.” Lão quay sang lườm đám địa chủ: “Mấy kẻ các ngươi không biết điều sao, còn chưa mau mau bày tỏ tâm ý.”

 

Bọn địa chủ nhao nhao lên tiếng: “Đại nhân cứ yên tâm, ngày mai tiểu nhân sẽ cho người đem khế ước bán thân của Tiểu Bình dâng đến tận phủ...”

 

Tiểu Bình vẫn e ấp dâng chén rượu. Sở Diên quay đầu nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng thốt lên hai câu thơ: “Mây tưởng xiêm y, hoa tưởng dung nhan; Gió xuân lướt nhẹ, sương hoa đượm sắc...”

 

Viên Huyện thừa ngồi cạnh vừa định há miệng tấu lời nịnh hót, Sở Diên đã cướp lời: “Chỉ tiếc, Sở mỗ không có hứng thú với nữ sắc...” Nói đoạn, y giật lấy chén rượu trên tay kỹ nữ, uống cạn một hơi rồi chỉ tay về phía Chu Hạo: “Các vị nhìn thấy người này không? Công t.ử đây bề ngoài là quản gia, nhưng thực chất chính là tri kỷ một đời của bản quan. Ta cùng Nguyên... Chu công t.ử đã thề non hẹn biển, gửi gắm chung thân. Các vị chớ bận tâm đến chuyện hôn sự của bản quan nữa. Nhược bằng khiến Chu công t.ử phật lòng, gia đạo bản quan bất an, thì các vị sống cũng đừng hòng yên ổn. Đa tạ Trương đại nhân cùng các vị đã cất công khoản đãi. Sở mỗ công vụ bề bộn, xin phép cáo từ trước.” Dứt lời, Sở Diên nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Hạo kéo đi, thẳng thừng rời khỏi nhã gian trước bao con mắt kinh ngạc của đám quan lại, chẳng hề mảy may tị hiềm.