[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 165



 

Chu Hạo bị Sở Diên kéo đi xềnh xệch, miệng há hốc vì quá đỗi sững sờ. Lên xe ngựa, chiếc xe nghênh ngang lăn bánh rời khỏi Túy Hoa Lâu.

 

Trên t.ửu lầu, đám địa chủ hoảng hốt quỳ rạp xuống đất, khóc lóc om sòm cầu cứu Huyện lệnh: “Trương đại nhân, ngài là quan phụ mẫu của chúng tôi! Tên Sở Huyện úy này quá mức ngông cuồng, ỷ mình đỗ Tiến sĩ mà không coi đại nhân ra gì. Lại còn đem một tên nam sủng ra sỉ nhục ngài... Xin đại nhân phải làm chủ cho bọn thảo dân...”

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Huyện thừa cũng xun xoe gièm pha: “Đại nhân, tên Sở Diên này quả thực không biết điều. Đại nhân hạ mình giao hảo là muốn nâng đỡ hắn, vậy mà hắn dám chà đạp thể diện của ngài. Tiểu nhân đã cho người dò la, gia cảnh Sở Diên chẳng có hậu thuẫn gì vững chắc, cha mẹ cũng chỉ là phường buôn bán d.ư.ợ.c liệu mọn...”

 

Trương Phượng mặt mày bóng nhẫy dầu mỡ, giận dữ đập mạnh xuống bàn: “Được lắm, Sở Diên! Ta rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Các ngươi mấy tên kia lại đây.” Lão vẫy đám địa chủ lại gần, thì thầm to nhỏ: “Ngày mai, các ngươi cứ làm theo kế này, thế này... thế này...”

 

Lại nói về Chu Hạo, từ lúc lên xe ngựa cứ trân trân nhìn Sở Diên không chớp mắt. Trong khi Sở Diên vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Chu Hạo lắp bắp: “Sở... Sở huynh, ban nãy huynh dám công khai chuyện đoạn tụ của chúng ta trước mặt bao nhiêu người sao?”

 

Sở Diên nhướng mày tỏ vẻ không hiểu: “Công khai chuyện đoạn tụ là sao?”

 

Chu Hạo vội sửa lời: “Ý ta là... ban nãy huynh uống say rồi phải không? Cớ sao lại ăn nói hồ đồ trước mặt Huyện lệnh...”

 

Sở Diên nãy giờ bị chuốc không dưới mười chén, men say bốc lên ngùn ngụt, giọng nói có phần lè nhè: “Quả thực là ta hơi quá chén. Bây giờ đầu óc choáng váng quá...” Nói rồi y ngả đầu tựa hẳn vào người Chu Hạo. Chu Hạo tránh cũng không được, đỡ cũng chẳng xong, đành cứng đờ người chịu trận. Sở Diên lúc này chẳng còn vẻ đạo mạo thường ngày, thân hình cao lớn dán c.h.ặ.t lấy Chu Hạo, kề mũi hít hà hương thơm trên cổ áo hắn rồi lẩm bẩm: “Thơm quá ~”

 

(Lời tác giả: Nam nhân thì làm sao có mùi hương hoa phấn được, xét theo khoa học thì đó là mùi cơ thể, nghĩ lại có chút kỳ lạ. Mong quý độc giả lượng thứ nếu có làm tụt cảm xúc.)

 

Chu Hạo né tránh, quay mặt đi đến mỏi cả cổ, cằn nhằn: “Sở huynh, huynh nặng quá đấy...”

 

Sở Diên say khướt nói gở: “Cái gì? Đệ chê ta xấu sao?... Gương mặt ta bị hủy hoại thế này... Bây giờ đệ bắt đầu ghét bỏ ta rồi đúng không?”

 

Nhìn bộ dạng say bí tỉ của Sở Diên, Chu Hạo bất đắc dĩ dỗ dành: “Không xấu, ta đâu có nói huynh xấu. Huynh là mỹ nam t.ử đẹp nhất, được chưa?”

 

Sở Diên nũng nịu dính lấy: “Đẹp đến mức nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chu Hạo qua loa: “Đẹp thiên hạ đệ nhất, vừa lòng huynh chưa?”

 

Sở Diên lắc đầu nguầy nguậy: “Không đúng... Nguyên đệ mới là đệ nhất, ta chỉ đứng đệ nhị thôi...”

 

Chu Hạo dở khóc dở cười chiều theo: “Thôi được, huynh đệ nhị.”

 

Sở Diên lại lèm bèm: “Cũng không được, ta phải làm lớn. Dương huynh làm nhỏ, hắn mới là kẻ đệ nhị!”

 

Chu Hạo nghệch mặt ra: “Sao tự dưng lại kéo Dương Vinh vào chuyện này?”

 

Giờ phút này, Sở Diên hoàn toàn vùi đầu vào lòng Chu Hạo, giọng lè nhè đầy chua xót: “Nguyên đệ... Vì sao đệ lại bôn ba đến tận đất Bồi Châu theo ta? Có phải vì đệ không nỡ rời xa ta không? Thực ra ta cũng không muốn xa đệ... Đệ không biết đâu, đêm nghe tin phải nhậm chức ở Bồi Châu ngàn dặm xa xôi, ta đã trốn trong góc phòng khóc thầm. Nghĩ đến viễn cảnh không còn được nhìn thấy đệ nữa, ta...” Đang nói, Sở Diên thế nhưng lại bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

 

Chu Hạo cuống quýt dỗ dành mãi y mới chịu nín. Xe ngựa về đến nơi, Chu Hạo chật vật dìu Sở Diên vào phòng. Vừa ngả lưng xuống giường, Sở Diên đã hất hàm ra lệnh: “Nguyên đệ! Mau đi múc nước rửa chân hầu hạ ta!”

 

Chu Hạo nghe xong tức lộn ruột, thầm mắng: "Được lắm Sở Diên, ngày thường giả vờ thanh cao đạo mạo, nay rượu vào là lộ rõ bản chất sai vặt người khác!"

 

Thấy Chu Hạo đứng im không nhúc nhích, Sở Diên lồm cồm bò dậy, nheo mắt hét lớn: “Còn không mau hầu hạ phu quân của đệ rửa chân!”

 

Chu Hạo cạn lời. Nhưng nể tình y vốn là Văn Kỳ Tinh Quân hạ phàm, hắn đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn đi bưng chậu nước ấm vào. Hắn ngồi xổm xuống, cẩn thận cởi đôi vớ trên chân Sở Diên rồi nhúng chân y vào làn nước ấm. Sở Diên nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của Chu Hạo, đắc ý mỉm cười: “Ngày trước Dương huynh toàn bắt đệ châm trà rót nước. Nay đệ lại cam tâm tình nguyện rửa chân cho ta, chứng tỏ đệ thương ta nhiều hơn hắn phải không?”

 

Chu Hạo ngán ngẩm chẳng buồn chấp nhặt với con sâu rượu, đành tặc lưỡi: “Đúng đúng, ta thương huynh nhất, được chưa? Sao huynh cứ hở ra là lôi Dương Vinh vào thế?” Lau xong chân cho Sở Diên, Chu Hạo vừa toan đứng dậy đỡ y nằm xuống nghỉ ngơi thì Sở Diên chộp lấy tay hắn hỏi dồn: “Nguyên đệ thực sự thích ta sao? Vậy đêm nay đệ ở lại đây nhé. Không phải đệ bảo muốn bồi thường cho ta sao? Đêm nay đệ hãy để ta...” Vừa nói, Sở Diên vừa dùng sức kéo tuột Chu Hạo ngã nhào xuống giường. Chu Hạo kinh hãi vùng vẫy: “Huynh định làm gì?! Buông tay ra!”