[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 167



 

Hộ công tào khúm núm: “Bẩm đại nhân, khoảnh đất này vốn cằn cỗi sỏi đá, căn bản không thể nào canh tác được.”

 

Sở Diên gặng hỏi: “Nguyên do vì đâu?”

 

Hộ công tào thở dài: “Đại nhân chưa tỏ tường đấy thôi. Khai khẩn vùng đất này chẳng khác nào dã tràng xe cát, cuốc xuống một nhát là nứt toác cả gan bàn tay. Dù có lao lực làm việc quần quật từ giờ, cũng chưa chắc mùa xuân tới gieo trồng nổi. Hơn nữa, nơi này nằm quá xa nguồn nước, việc tưới tiêu e rằng vô phương cứu chữa...”

 

Sở Diên trở về phủ Huyện úy, đem những túi đất mẫu y cất công thu thập trên đường đến Bồi Châu đổ ra nền nhà. Y lôi chiếc ghế nhỏ ngồi thụp xuống, tay mân mê vốc đất, khi thì ngửi, khi thì chau mày ngẫm nghĩ suy tư. Giờ phút này, Chu Hạo nấp sau cây cột ngoài sảnh, lén lút quan sát Sở Diên. Hắn thừa hiểu y đang phải đương đầu với vô vàn chông gai thử thách. Lát sau, Sở Diên lại lững thững bước ra khỏi phủ. Một bóng hình cô độc với dáng đi khập khiễng rảo bước về phía cánh đồng. Màn đêm lúc này đã buông xuống đen kịt. Chu Hạo vội ôm theo áo khoác ấm, âm thầm bám theo bước chân y. Sở Diên đi đến bãi đất hoang lúc ban ngày, đứng sững lại ngắm nhìn. Gió lạnh thấu xương lùa qua khiến y hắt hơi một cái liên tiếp. Ngay khoảnh khắc ấy, Chu Hạo bước tới, nhẹ nhàng choàng chiếc áo ấm lên vai y. Sở Diên giật mình quay lại, thấy người khoác áo là Chu Hạo, ánh mắt y thoảng nét hổ thẹn, nhỏ giọng: “Nguyên đệ... đệ hết giận ta rồi sao?”

 

Chu Hạo dịu dàng: “Con người ai chẳng có lúc chén chú chén anh lỡ lời. Chuyện qua rồi, huynh đừng bận tâm nhắc lại nữa...”

 

Sở Diên chua xót: “Nhưng nếu ta thú nhận rằng những gì ta làm lúc say lại chính là nỗi khao khát cháy bỏng tận tâm can mà ngày thường ta không dám biểu lộ... Liệu Nguyên đệ có vì thế mà rời xa ta không?”

 

Chu Hạo cúi gầm mặt, bối rối: “Ta... ta cũng không biết nữa...” Ngập ngừng đôi chút, hắn tiếp lời: “Sở huynh, thực ra ta vốn dĩ không xứng với huynh. Khoan hẵng nhắc đến khoảng thời gian ta sống buông thả trước khi mất trí nhớ, chỉ riêng chuyện nửa năm lưu lạc nơi thảo nguyên... cùng tên thủ lĩnh người Sắc Mục kia...”

 

(Kỳ thực, Chu Hạo thầm nghĩ trong lòng: "Ta chỉ là một gã phàm trần tục t.ử, còn huynh là Văn Kỳ Tinh Quân cao quý trên cửu trùng thiên, ta sao dám trèo cao mơ tưởng? Hơn nữa, cả hai ta đều là nam nhi, dẫu thế giới này không màng đến giới tính, nhưng thân phận quá đỗi chênh lệch, chi bằng đừng bắt đầu để khỏi phải rơi vào vòng luân hồi khổ ải của ái tình.")

 

Sở Diên kinh ngạc: “Hắn ta... đã dùng vũ lực cưỡng ép đệ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chu Hạo lắc đầu, giọng trĩu nặng: “Hắn vốn đã yên bề gia thất, nhưng... là do định lực của ta không đủ vững vàng. Giờ ngẫm lại mới thấy thật đáng hổ thẹn. Kể từ ngày cắt đứt với hắn, ta không còn muốn gần gũi thân mật với bất kỳ ai nữa...”

 

Nét mặt Sở Diên lúc này trở nên thâm trầm khó đoán. Y khẽ nói: “Nếu Nguyên đệ đã từng... từng động tâm với nam nhân... Vậy có nghĩa là ta vẫn còn cơ hội phải không? Nguyên đệ đã nói quá khứ thì cứ để nó ngủ yên, ta tuyệt nhiên không màng đến những chuyện trước kia...”

 

Chu Hạo lảng tránh chủ đề nhạy cảm, ngẩng đầu hỏi chuyển hướng: “Có phải huynh đang trăn trở chuyện khai hoang mảnh đất này không?”

 

Sở Diên gật đầu đăm chiêu: “Giờ đây chẳng còn phương án nào khả thi hơn. Nếu không dốc sức khai hoang, sang năm đám bần nông kia biết bấu víu vào đâu để sống?”

 

Chu Hạo động viên: “Sở huynh, ta hoàn toàn ủng hộ huynh. Mảnh đất này nhìn qua bề mặt quả thực khó nhằn, nhưng mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, có công mài sắt có ngày nên kim...”

 

Sở Diên nhìn sâu vào đôi mắt Chu Hạo, ánh lên sự quyết tâm: “Ta cũng tâm niệm như thế. Chuyện dẫu khó đến mấy cũng không thể chùn bước. Dốc sức làm chưa chắc đã rước về thành công, nhưng nếu cứ khoanh tay đứng nhìn thì vĩnh viễn chẳng có cơ hội nào mỉm cười với ta.”

 

Hai người cùng sóng bước quay về Huyện úy phủ. Họ hì hục đi gom góp vô số chum, vại, chậu sành chứa đầy những mẫu đất từ các ngả đường trong huyện. Cẩn thận dán nhãn ghi chú xuất xứ bằng hồ dán. Bởi tiết trời đang vào độ trở lạnh, không thuận lợi cho việc gieo hạt, cả hai bèn hì hục khuân vác đống chum vại ấy vào trong phòng, chọn nơi đón nắng tốt nhất để đặt. Sở Diên vạch ra kế hoạch: “Ta sẽ song song tiến hành hai việc: một mặt huy động bá tánh đi khai hoang, mặt khác sẽ tự tay trồng thử nghiệm một số loại hạt giống để tìm ra loại đất màu mỡ nhất. Tương lai nếu gom đủ bạc, ta dự định sẽ mua thêm đất thịt bồi đắp. Ta biết con đường này muôn vàn gian truân, nhưng đó lại là kế sách nhất lao vĩnh dật (làm một lần khỏe mãi mãi). Mảnh đất huyện Cát này cằn cỗi quá rồi, ngoài việc tự lực cánh sinh khai hoang và bồi bổ phù sa, nếu có thêm ngoại lực tác động, biết đâu sẽ đổi thay hoàn toàn vận mệnh của bá tánh nơi đây. Có như thế mới không uổng công ta lặn lội tới vùng đất này nhậm chức...”

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.