Sở Diên vội vã an ủi, dỗ dành: “Ta chỉ lội xuống mương nước đo lại độ sâu xem nước lên đến đâu thôi, sợ bị ướt hài nên đành tháo ra...”
Trên đường dìu nhau về phủ, Sở Diên bỗng cất giọng ranh mãnh: “Ây da ~ Nguyên đệ à, lời đệ nói lúc nãy ta nghe lọt tai hết rồi đấy... Đệ là nam nhi đại trượng phu, tuyệt đối không được nuốt lời đâu nhé...”
Đầu Chu Hạo ong lên một tiếng, hắn lắp bắp chống chế: “Cái... cái gì đổi ý? Ta đã nói gì đâu?”
Sở Diên cười đắc ý: “Đệ vừa nói ta muốn thế nào đệ cũng chiều... Trên đầu ba thước có thần linh chứng giám, đệ không được chối đâu đấy...”
Chu Hạo c.ắ.n răng thầm nghĩ: Chính vì có thần minh ở trên nên ai dám làm bừa với huynh. Nếu có sơ suất, đám tiên liêu trên thiên đình của huynh chắc đang ngồi xếp hàng xem diễn trò mất...
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chu Hạo ôm trán, chẳng biết xoay xở thế nào. Sở Diên thừa thắng xông lên: “Nguyên đệ! Nếu đệ nuốt lời, ta sẽ đi nhảy sông cho đệ xem...”
Hết đường lui, Chu Hạo đành khuất phục: “Được rồi, được rồi, Sở huynh! Huynh đừng có làm mấy trò dại dột nữa. Chẳng phải huynh muốn ngủ với ta sao? Ta đồng ý... là được chứ gì.” Lòng thầm thì: "Rồi huynh đừng có mà hối hận đấy."
Nghe lời nói thô thiển của Chu Hạo, Sở Diên phì cười: “Nguyên đệ, đệ còn nhớ năm ta thi trượt không? Đệ say rượu mắng c.h.ử.i ầm ĩ... Không ngờ lúc tỉnh táo, đệ ăn nói cũng... hào sảng ra trò...”
Về đến Huyện úy phủ, Chu Hạo dứt khoát cởi phăng y phục, nằm dài trên giường tỏ vẻ cam chịu: “Sở huynh, huynh tới đi... Nhẹ tay chút, đừng làm ta bị thương...”
Sở Diên thấy thế lại xua tay gạt đi: “Đệ làm gì mà vội vàng hấp tấp thế? Để ngày mai ta mua bình rượu ngon đã. Chuyện đại sự cả đời của đôi ta sao có thể diễn ra qua loa thế này được. Nguyên đệ chiếm vị trí vô cùng trân quý trong lòng ta...”
Chu Hạo chán nản thở dài, đám văn nhân đúng là chúa rườm rà rắc rối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chiều tà hôm sau, mọi người trở về phủ. Sau khi tắm gội sạch sẽ, Chu Hạo bước vào tẩm phòng của Sở Diên. Căn phòng đã được bài trí lại hoàn toàn, chăng lụa đỏ rực rỡ tựa như đêm tân hôn. Chu Hạo quả thực bị Sở Diên làm cho ngượng chín mặt. Sở Diên nâng ly rượu giao bôi, ép Chu Hạo cùng uống. Chu Hạo vốn dĩ không muốn bày vẽ rình rang như động phòng hoa chúc, nhưng trước sự nài nỉ cố chấp của Sở Diên, đành miễn cưỡng chiều theo. Khi cả hai ngả lưng xuống tấm nệm ấm áp, trái tim Chu Hạo đập liên hồi vì căng thẳng. Sở Diên nhoài người lên, dịu dàng gỡ từng lớp y phục của đối phương. Tiếp đó, y nhẹ nhàng phủ lên đôi môi Chu Hạo những nụ hôn miên man say đắm. Đã quá lâu không gần gũi với ai, Chu Hạo vẫn mang đôi chút bỡ ngỡ, theo bản năng toan trốn tránh. Nhưng Sở Diên dứt khoát khóa c.h.ặ.t vòng tay, không để hắn thoát.
Màn đêm buông xuống, bóng hình hai người hòa quyện vào nhau, những lời thủ thỉ ân ái nỉ non vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Sở Diên thầm thì: “Nguyên đệ, đệ có dành chút tình cảm nào cho ta không...”
Chu Hạo đỏ mặt: “Chúng ta đã thế này rồi, huynh còn hỏi câu thừa thãi đó sao...”
Sở Diên nài nỉ: “Nhưng ta muốn đích thân nghe đệ nói.”
Chu Hạo vẫn im bặt. Sở Diên cọ mũi vào má hắn, năn nỉ: “Nói cho ta nghe đi, ta muốn nghe Nguyên đệ nói...”
Chịu không thấu sự lèo nhèo, Chu Hạo ngập ngừng hồi lâu mới ấp úng bật thành tiếng: “Sở Diên, ta... thích huynh...”
Nghe được lời hồi đáp, Sở Diên sung sướng ôm siết lấy Chu Hạo, tiếp tục trao cho người thương những ân ái nồng nhiệt nhất.
Sáng hôm sau bừng tỉnh, Sở Diên đã rời đi từ lúc nào. Chu Hạo chật vật chống tay nhổm dậy, toàn thân ê ẩm rã rời. Hắn nghiến răng thầm mắng: "Sở Diên, tên khốn kiếp nhà huynh! Còn dám mở miệng bảo sợ ta bị thương, huynh đúng là muốn đoạt mạng ta mà..." Chạm chân xuống đất, hắn cười khổ tự giễu. Vậy là hắn đã hoàn toàn đ.á.n.h mất giới hạn cuối cùng. Đã trót lỡ làng với Mộc Đức Tinh Quân, nay lại dấn thân vào lưới tình cùng Văn Kỳ Tinh Quân... Nỗi dằn vặt và cảm giác tội lỗi bủa vây lấy tâm trí Chu Hạo. Nghỉ ngơi một lát cho lại sức, hắn tản bộ ra cánh đồng. Đứng từ đằng xa nhìn Sở Diên đang hăng hái chỉ đạo dân chúng đào kênh, mồ hôi nhễ nhại, bóng hình đối phương bỗng chốc trở nên vĩ đại khác thường. Chu Hạo thấy mình chẳng giúp được gì đành lầm lũi quay gót. Sở Diên vừa nhác thấy bóng hắn liền đuổi theo, nụ cười rạng rỡ ngốc nghếch: “Nguyên đệ, sao mới đến đã về rồi?”
Chu Hạo lảng tránh: “Không có gì, thấy mọi người bận rộn quá, ta cũng chẳng giúp ích được chi... nên về trước.”
Đúng lúc đó có người gọi giật Sở Diên: “—— Đại nhân!” Sở Diên đáp lời, ngoái lại dặn Chu Hạo: “Nguyên đệ cứ về trước nghỉ ngơi đi, lát nữa rảnh rỗi ta sẽ tới tìm đệ.” Nói xong, y lại hối hả chạy đi đôn đốc công việc, một lòng chăm lo phúc lợi cho bá tánh.