Rời hoàng cung, Sở Diên về nhà cũ thăm hỏi cha mẹ, còn Chu Hạo một mình quay về vương phủ. Bước qua cổng, mọi sự vật trong phủ vẫn ngăn nắp trật tự. Hắn lê bước đến "Trúc Hoa Viện" của Vương phi thì người hầu bẩm báo nương nương đang đi vãn cảnh thắp hương ở chùa Tái Biện. Chu Hạo thảnh thơi dạo quanh phòng ngủ của nàng, ngó nghiêng tứ phía. Bất chợt, ánh mắt hắn chạm phải một viên gạch lát nền bị kênh lên, bên dưới dường như cất giấu vật gì đó. Chu Hạo lật viên gạch ra, bên dưới là một xấp thư dày cộp, bên ngoài rành rành đề dòng chữ: "Gửi Dương Huyện úy đích thân mở". Chu Hạo tự nhủ trong lòng: "Chuyện này không thể quy vào tội nhìn lén thư tín riêng tư được. Dù sao trên danh nghĩa, ta và nàng ấy cũng là phu thê kết tóc...". Hắn bóc từng lá thư ra đọc thử. Lá bên này lã lướt những dòng chữ đa tình: “Gió thu ngọc lộ tương phùng, trần gian muôn kiếp có đâu sánh cùng...” Lá bên kia lại da diết đáp lời: “Đôi tình nếu đã cửu trường, cần gì sớm sớm chiều chiều kề nhau...” Tiếp đó là những vần thơ ai oán trên bàn của Vương phi: “Thiếp ở đầu sông Khúc, chàng ở cuối sông Khúc. Ngày ngày tương tư chẳng thấy mặt, nhưng chung uống một dòng nước Khúc...”
Đọc những vần thơ đầy sướt mướt ấy, lòng Chu Hạo bỗng dâng lên nỗi nghẹn ngào khó tả. Dẫu rằng cuộc hôn nhân giữa hắn và Vương phi chỉ là hữu danh vô thực, nhưng việc Dương Vinh lén lút sau lưng hắn dan díu với thê t.ử của hắn, thử hỏi xem đã coi hắn ra gì? Chu Hạo ngồi thẫn thờ cô độc trong căn phòng quạnh hiu. Trời vừa chập choạng tối, Vương phi dẫn theo tỳ nữ Tím Yên dâng hương về phủ. Nghe tin thiên tuế đã hồi hương, nàng hớt hải chạy về viện. Vừa bước qua bậc cửa, thấy Chu Hạo an tọa ngay trước án thư, đống thư từ giấu kín nay lại nằm tơ hơ trên bàn, nàng sợ hãi quỳ rạp xuống nền gạch khóc thút thít. Tím Yên trung thành nhào tới toan ôm tội vào mình, nhận vơ rằng mình mới là người có tư tình với Dương Huyện úy. Nhưng Vương phi vốn là bậc nữ nhi liết kiệt, thẳng thắn nhận lỗi: “Một người làm việc một người chịu. Thiếp thân là nữ nhi họ Vương, nay trót làm chuyện có lỗi với Vương gia, cam tâm tình nguyện chịu mọi hình phạt...”
Chu Hạo vờ gắt gỏng: “Nàng và tên Dương Vinh kia lén lút qua lại từ thuở nào?”
Vương phi ngập ngừng: “Trước lúc thành hôn với thiên tuế, thiếp thân từng bắt gặp Dương lang trên đường đi cầu thân, từ đó đã sinh lòng nhung nhớ, nhất kiến chung tình. Khi ấy, Dương lang hoàn toàn không hề hay biết sự tình. Sau này, duyên nợ lỡ làng, thiếp thân gả vào vương phủ. Nào ngờ trước khi đi nhậm chức, chàng lại ghé qua vương phủ bái kiến, vô tình chạm mặt nhau. Kể từ dạo đó, chúng thiếp lén lút qua lại thư từ... Thiếp thân tuy mang danh gả cho thiên tuế, nhưng bao năm qua phòng không gối chiếc ôm nỗi cô đơn sống đời góa bụa. Nay thiếp đã ngót nghét đôi mươi... Quả thật sâu tựa biển khơi chốn cửa hầu... Ô ô...” Những lời Vương phi bộc bạch hoàn toàn là sự thật. Chu Hạo đuối lý đành chuyển hướng hỏi: “Nếu như ông trời ban cho hai người cơ hội ở bên nhau, nhưng hắn chẳng may mắc bạo bệnh không thể cùng nàng răng long đầu bạc, nàng sẽ tính sao?”
Vương phi nghẹn ngào quả quyết: “Dẫu có phải chịu muôn vàn kiếp nạn, thiếp thân cũng vô oán vô hối...”
Chu Hạo nghe xong phẩy tay: “Vương phi đứng dậy đi. Sau này ta sẽ phái người đưa nàng đến chỗ Dương Vinh, thành toàn cho mối duyên này của hai người...”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Vương phi kinh ngạc không dám tin vào tai mình. Chu Hạo từ tốn giải thích: “Vương phi chắc hẳn cũng từng nghe qua lời đồn đại phong phanh rằng bổn vương mắc chứng bệnh sợ gần gũi nữ nhân. Hiện giờ...” Nhắc đến mối tình ngang trái với Sở Diên, hắn lại càng thêm quả quyết: “Là bổn vương đã lỡ dở thanh xuân của Vương phi. Xin nàng hãy giữ kín chuyện này, coi như giữ chút thể diện cuối cùng cho hoàng gia...”
Đêm đó Sở Diên rảo bước đến vương phủ thăm hỏi Chu Hạo. Thấy sắc mặt người thương rầu rĩ u sầu, y đinh ninh Chu Hạo đang bực dọc trách cứ tội lỗi của Vương phi, bèn dỗ dành: “Nguyên đệ chớ bực tức làm gì. Đôi ta ở bên nhau quấn quýt nhường này, chẳng lẽ Nguyên đệ vẫn còn luyến tiếc nữ nhi tình trường sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Hạo đáp đầy uất ức: “Không có, vốn dĩ ta chưa từng động vào cô ta lấy một lần.”
Sở Diên ngỡ ngàng: “Nguyên đệ?”
Chu Hạo thẳng thắn: “Từ lúc bệnh điên thuyên giảm, ta chưa từng đụng chạm cơ thể nữ nhân bao giờ...”
Gương mặt Sở Diên tức thì sáng bừng lên vẻ đắc ý: “Hóa ra là vậy! Ta đã lo bóng lo gió suốt một thời gian dài... sợ rằng Nguyên đệ không cam lòng chịu cảnh nằm dưới...”
Chu Hạo lầm bầm: “Cái gì mà trên với dưới, huynh vui là được rồi.”
Câu nói ấy như mồi lửa châm ngòi cho bản tính "được voi đòi tiên" của Sở Diên. Y nằng nặc nài nỉ Chu Hạo vận lại bộ triều phục diện kiến Thánh Thượng hôm nay để tăng thêm phần thú vị chốn phòng the. Chu Hạo ngoan ngoãn b.úi tóc cao, cài chiếc tiểu quan bạc khảm viền mã não đỏ rực rỡ, khoác trên mình chiếc bào lụa tím nhạt thêu hoa văn tinh xảo, thắt dải đai đen uy nghi. Lủng lẳng bên hông là miếng ngọc bội phát ra những tiếng leng keng thanh thúy. Hạ thân hắn diện chiếc quần lụa trắng muốt, chân xỏ đôi ủng da dê đen tuyền. Quả thực dung mạo tựa như: "Tuân tuân công t.ử, sắc đẹp vô song. Phong thái ngút ngàn, uy nghiêm cốt cách."