"Liên Nhi cô nương, Liên Nhi cô nương..."
Trần Trường Niên chậm rãi bò dậy, ánh mắt dần khôi phục vẻ tỉnh táo:
"Phải, còn nàng ấy..."
Ta nắm c.h.ặ.t hai tay, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh.
"Huynh... huynh đợi thêm mấy ngày nữa, ta sẽ nghĩ cách chuộc thân cho Liên Nhi cô nương, nghĩ cách để nàng ấy bước vào cửa nhà họ Trần."
Ta khựng lại, dùng giọng điệu thương lượng nói với Trần Trường Niên:
"Trong mấy ngày này, chúng ta chỉ cần diễn kịch trước mặt người ngoài là được.
Còn khi đã vào căn phòng này, ta hy vọng chúng ta có thể sống riêng biệt, nước sông không phạm nước giếng. Đây chắc cũng là điều huynh mong muốn đúng không..."
"Ừm..."
Trần Trường Niên trông có vẻ hơi lúng túng, đứng dậy ngó nghiêng hồi lâu mới chỉ vào chiếc giường nhỏ đối diện giường lớn:
"Vậy, nàng ngủ giường, ta ngủ bên kia."
Ta dọn dẹp một chiếc chăn gấm và gối ngọc trên giường, trải cho Trần Trường Niên trên chiếc giường nhỏ đó.
"Thời gian cũng không còn sớm nữa, huynh ngủ sớm đi..."
Trần Trường Niên, một nam nhi cao tám thước, lúc này lại cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ ngắn ngủn chật hẹp.
Cái bộ dạng hắn chớp chớp mắt khuyên ta đi ngủ sớm trông lại ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
"Ừ."
Ta ngồi thụp xuống vén lại góc chăn rơi dưới đất cho hắn:
"Nếu huynhngủ ở đây không thoải mái thì cứ gọi ta, ta đổi cho huynh."
"Nàng nghĩ gì thế, ta sao có thể để một cô nương như nàng ngủ ở đây."
Trần Trường Niên rút tay ra khỏi chăn, đẩy ta về phía giường:
"Thôi đi thôi đi, nàng mau đi ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm dâng trà đấy."
"Được."
Ta đáp một tiếng, sau đó thổi tắt nến hỷ bên giường, kéo rèm xuống.
Sáng sớm hôm sau, khi A Chi gọi ta thức dậy, Trần Trường Niên đã thu dọn xong xuôi từ lâu, đang tựa vào khung cửa đợi ta.
"Đi thôi."
Sau khi trang điểm xong, ta đi đến bên cạnh Trần Trường Niên, vỗ vỗ vai hắn.
"Ừ."
Trần Trường Niên đứng thẳng dậy, nắm lấy tay ta, cùng đi về phía tiền sảnh.
Trần tướng quân và Trần phu nhân thấy ta và Trần Trường Niên nắm tay nhau cùng bước vào cửa, có thể nói là cười đến không khép miệng lại được.
"Phụ thân, mẫu thân."
Ta nhận lấy chén trà từ tay thị nữ, cung kính dâng lên hai chén trà.
"Phải công nhận rằng, hai chữ 'mẫu thân' này nghe vẫn êm tai hơn 'dì mẫu' nhiều, ta đã thèm nghe câu 'mẫu thân' này suốt bao nhiêu năm rồi."
Trần phu nhân nhận chén trà ta dâng, cười hớn hở tháo một chiếc vòng bạch ngọc trên tay ra, l.ồ.ng vào cổ tay ta:
"Thật là xinh đẹp."
Trần phu nhân nâng tay ta lên ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng như sực nhớ ra điều gì đó, vỗ đùi một cái rồi đứng phắt dậy:
"Xem ta kìa, đứng đây nói chuyện làm gì, đi thôi con gái, chúng ta đi ăn sáng."
Nói đoạn, bà kéo tay ta đi về phía phòng ăn.
"Cái con bé Giang này, con không biết đâu, chỉ vì chuyện con gả đi mà ta đã chịu không ít cơn giận từ phụ thân con đấy."
Lúc ăn cơm, Trần tướng quân sau khi tọng hai cái bánh bao vào miệng mới hài lòng mở lời:
"Mấy ngày trước ta gặp phụ thân con ở võ trường, ông ấy vừa thấy ta, chẳng nói chẳng rằng đã lao vào đ.á.n.h một trận tơi bời. Đây này, cái chân này của ta, hôm đó bị phụ thân con đá một cái, đến giờ vẫn chưa khỏi đâu!"
Ta nghe vậy khẽ cười, vội vàng nói:
"Phụ thân chắc chắn là đã nhường nhịn rồi, nếu không phụ thân con tuyệt đối không làm người bị thương được đâu."
"Đó là đương nhiên, nhà ta được hời, tự nhiên phải nhường phụ thân con một chút để ông ấy xả giận. Ta đây, đối nhân xử thế lúc nào cũng rất chuẩn mực."
Trần tướng quân vỗ vỗ cái chân đau, đắc ý nói:
"Nếu không phải ta nhường phụ thân con, nói không chừng lúc này phụ thân con..."
"Chậc, không biết nói thì đừng có nói."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần tướng quân chưa nói xong đã bị Trần phu nhân mạnh mẽ ngắt lời:
"Vừa khen cho một câu đã lên mặt rồi, con gái người ta nể mặt cho cái bậc thang để leo xuống là tốt lắm rồi. Theo ta thấy ấy à, ông vẫn còn bị đ.á.n.h nhẹ đấy!"
"Phu nhân nói phải."
Trần tướng quân cười hì hì gắp một miếng thức ăn cho Trần phu nhân, dáng vẻ vô cùng nịnh nọt:
"Phu nhân ăn đi."
"Ta chẳng buồn chấp ông."
Trần phu nhân phớt lờ nụ cười nịnh bợ của Trần tướng quân, quay sang trò chuyện với ta:
"Mẫu thân con dạo này thế nào? Gánh hát ở phía nam thành gần đây mới dựng mấy vở kịch mới, ta cứ muốn rủ bà ấy đi xem cùng mà bà ấy toàn bảo không có thời gian.
Con xem bà ấy sao mà nhỏ mọn thế, con làm con gái bà ấy bao nhiêu năm rồi, giờ làm con dâu ta một chút thì đã sao?
Tỷ muội bao nhiêu năm, chỉ vì chút chuyện này mà bà ấy nói trở mặt là trở mặt ngay."
Trần phu nhân và mẫu thân ta là bạn nối khố lớn lên bên nhau, tuy không có quan hệ huyết thống nhưng còn thân thiết hơn tỷ muội ruột. Chính vì vậy, từ lúc sinh ra ta đã gọi Trần phu nhân là "dì mẫu".
Bà luôn ao ước có một đứa con gái nhưng vì sức khỏe nên không thành.
Thế nên, bà luôn coi ta như con gái ruột, khi ta đến tuổi cập kê , bà lại càng hay xúi giục mẫu thân ta để ta và Trần Trường Niên thành thân, rước ta vào phủ Uy Vũ tướng quân.
Giờ đây, tâm nguyện của bà cũng coi như thành sự thực.
Nhưng mẫu thân ta lại chẳng mấy vui vẻ.
Dẫu biết tính nết Trần Trường Niên không xấu, nhưng hai năm qua nhìn cái thói trác táng của hắn, mẫu thân ta tự nhiên không muốn gả ta cho hắn.
Thế nên vì hôn sự này, mẫu thân ta đã đơn phương tuyên bố "nghỉ chơi" với Trần phu nhân.
"Trở mặt thì chắc chắn là không đâu ạ."
Ta nắm lấy tay Trần phu nhân, biện hộ cho mẫu thân mình:
"Dạo này mẫu thân con vì lo liệu hôn sự cho con mà lao tâm khổ tứ, tự nhiên không có thời gian đi nghe kịch. Hay là ngày kia khi con về nhà mẹ đẻ , con sẽ hỏi giúp mẫu thân, chắc đến lúc đó mẫu thân con cũng không bận rộn như vậy nữa."
"Vậy quyết định thế nhé, giờ ta đi đặt chỗ ở nam thành ngay đây, đi muộn là không đặt được hàng ghế đầu đâu."
Trần phu nhân nói xong liền vội vã đứng dậy, nhận túi tiền từ tay bà v.ú rồi chuẩn bị ra cửa.
"Phu nhân! Bà đi chậm thôi! Cẩn thận ngã! Phu nhân! Bà đợi tôi với!"
Trần tướng quân cũng vội vàng đứng dậy, đuổi theo Trần phu nhân ra ngoài.
"Họ đi hết rồi, ta cũng phải đi thôi!"
Trần Trường Niên buông đũa, vươn vai một cái rồi định rời đi.
Ta kéo tay áo Trần Trường Niên, chẳng thèm ngẩng đầu hỏi một câu:
"Huynh đi đâu?"
"Nàng yên tâm..."
Trần Trường Niên vỗ vỗ mu bàn tay ta như trấn an:
"Nàng là phu nhân ta dùng kiệu tám người khiêng rước về nhà, ta sao có thể làm nàng mất mặt được! Ta không phải đi tìm cô nương đâu, lần này là việc chính sự.
Bạch nhị lang hẹn ta ra trường đua ngựa ngoại thành cưỡi ngựa chơi, ta dù gì cũng phải nể mặt hắn chứ."
"Ừ."
Ta khoan t.h.a.i đặt đôi đũa bạc xuống, chậm rãi buông tay:
"Được rồi, huynh đi đi."
Lời ta vừa dứt, Trần Trường Niên đã như con thỏ chạy biến ra ngoài.
"Chúng ta cũng đi thôi."
Ta đặt tay lên tay A Chi, định về phòng.
Nào ngờ ta còn chưa ra khỏi cửa phòng ăn thì gặp ngay Trần Trường Niên quay trở lại.
Hắn chẳng nói chẳng rằng đã nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, lôi ta ra khỏi phủ.
"Huynh làm gì thế?"
Ta cũng lười rút tay ra, cứ để mặc cho hắn kéo đi.
Trần Trường Niên mím c.h.ặ.t môi, biểu cảm vô cùng nghiêm trọng:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Muội muội của nàng đến rồi."
"Giang Minh Tịch?"
Ta nhíu mày: "Nàng ta đến đây làm gì?"